Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:04:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vâng, cảm ơn nhé, Tần!"

 

Lục Kiều cảm ơn một tiếng vội vàng chọn. Vừa bắt đầu đợt bán tháo, Lục Kiều đều chọn những thứ mà hiện giờ các gia đình ở Dư Ký đều cần, như đối tượng khách hàng rộng, dễ bán.

 

Lại trang thêm một bộ nội thất cho sân nhỏ của .

 

Tốc độ chọn của Lục Kiều hề chậm, đầy một tiếng xong xuôi.

 

Bên phía Cố Ngộ cũng ước lượng lượng xe cần sắp xếp, gọi điện cho chi nhánh của đội vận tải.

 

Thực tế là tối qua khi Lục Kiều bên nội thất cần chuyển về Dư Ký, sắp xếp xe chờ sẵn .

 

nội thất vốn dĩ là đồ cồng kềnh, cộng thêm bao bì nữa thì chiếm diện tích vô cùng, giờ thêm cả máy móc, lập tức thiếu hụt mất hai xe.

 

Nghiệp vụ của đội vận tải Cố Ngộ mỗi ngày đều kín mít, căn bản nhiều xe trống, hai chiếc xe bắt buộc điều động tạm thời, đồng nghĩa với việc hàng của một khách hàng khác sẽ lùi nửa ngày mới giao .

 

Vận tải Thành Viễn từ đến nay từng đơn hàng nào chậm trễ, mưa gió cản, chuyện bắt buộc chào hỏi với Mạnh Phưởng một tiếng, còn trao đổi kỹ với khách hàng. Cố Ngộ gọi điện cho Mạnh Phưởng về chuyện .

 

Mạnh Phưởng đơ mặt xong chuyện, chẳng nể nang gì mà chế giễu tiềm chất một "hôn quân".

 

Cố Ngộ phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, hôn quân , chỉ mấy cái máy móc , hôm nay nhất định đưa hết về Dư Ký cho cô, hơn nữa còn tận mắt trông coi việc bốc hàng lên xe.

 

Đại ông chủ lên tiếng, cấp hành động nhanh, cộng thêm việc vốn dĩ ở cùng một quận nên mười giờ hơn, xe lớn đến kho hàng bên .

 

Lục Kiều và Cố Ngộ đích giúp đóng gói máy móc và những món nội thất chọn lên xe. Mọi việc xong xuôi, Lục Kiều theo Tần Kính đến phòng kế toán ký tên, thanh toán luôn tiền máy móc tại chỗ.

 

"Kiều Kiều, đến giờ cơm , ăn cơm hãy về nhé. Cô giúp xem bản vẽ, vẫn cảm ơn cô. Nhà hàng Cát Cát đối diện nếm thử , hôm nay mời." Bước khỏi phòng kế toán, Tần Kính siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, với Lục Kiều.

 

Chuyện hôm nay dù thế nào Tần Kính cũng coi như giúp đỡ, Lục Kiều về tình về lý cũng nên mời Tần Kính ăn cơm.

 

Lục Kiều bèn : "Cơm thì chắc chắn ăn , nhưng là em mời ."

 

"Chẳng , em qua sẽ mời cơm mà."

 

Tần Kính chủ yếu là ở bên Lục Kiều thêm một lát, chuyện ai mời cơm cũng cố tình tranh giành, dù lát nữa lúc thanh toán cứ chạy nhanh một chút là . Nghe :

 

"Vậy cũng , cô mời, chắc chắn để mời đấy."

 

"Vâng, vấn đề gì ạ." Lục Kiều đáp một tiếng, ba liền rời khỏi tòa nhà văn phòng về phía nhà hàng đối diện.

 

Nhà hàng chủ yếu phục vụ cho các xưởng xung quanh, ngày thường các ông chủ lớn cũng cần tiếp đãi bạn bè và khách hàng nên trang phòng bao, môi trường cũng khá .

 

Lục Kiều gọi một phòng bao, lúc gọi món cô hỏi Cố Ngộ mà trực tiếp đưa thực đơn cho Tần Kính.

 

Tần Kính cầm thực đơn, chút căng thẳng, sợ chọn sai, gọi món nào cũng hỏi qua ý kiến của Lục Kiều một chút.

 

Lục Kiều cũng kiên nhẫn, luôn trả lời . Không kiểu trả lời cho lệ mà là đưa nhận xét và gợi ý nghiêm túc, khiến cảm thấy thoải mái.

 

Một sức hút thì ngay cả khi cô phối hợp gọi món cũng khiến thu hút, nhịn mà chú ý đến cô, cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-110.html.]

Lúc Lục Kiều chuyện, Tần Kính kìm mà cứ chằm chằm cô, đợi đến khi cô hỏi ý kiến, mới vội vàng đỏ mặt dời mắt , bối rối trả lời.

 

Cố Ngộ gác tay lên lưng ghế, nghiêng một lúc, cảm thấy đau mắt, đều yên. Anh dậy ngoài xách một ấm nước nóng để tráng bát đĩa cho Lục Kiều, thấy món vẫn gọi xong, dậy rót nước, ngoài lấy một chiếc khăn nóng.

 

Trong phòng bao thỉnh thoảng thoáng qua bóng dáng bận rộn của , vẻ thanh nhã tĩnh mịch ban đầu phá vỡ, trở nên náo nhiệt hơn.

 

Đợi đến khi gọi món xong, mới cuối cùng cũng xuống, rót lúa mạch chiếc cốc tráng nóng cho Lục Kiều, đưa bộ bát đũa ráo nước cho cô.

 

Sau đó khi món ăn dọn lên, Cố Ngộ cũng giống như đầu họ xem mắt chỉ lẳng lặng xoay món ăn cho Lục Kiều nữa.

 

Anh sẽ gắp những món thấy ngon bằng đôi đũa dùng chung mà chuẩn sẵn cho Lục Kiều nếm thử.

 

Món nào Lục Kiều thích sẽ gắp thêm một miếng, món nào thích liền động nữa. Đợi khi thấy Lục Kiều ăn gì , xoay món ăn đó cho cô.

 

Tần Kính vốn thể hiện một chút bàn ăn, kết quả là đất dụng võ, thậm chí nếu Lục Kiều thỉnh thoảng vẫn để ý đến , sẽ cảm thấy xuất hiện bàn ăn dư thừa.

 

Anh vốn dĩ định mượn bữa cơm để dò hỏi quan hệ giữa hai , ban đầu còn định mạo hiểm say rượu để uống với Cố Ngộ hai ly, nhưng Cố Ngộ lái xe uống rượu nên đành thôi.

 

Lúc thấy họ như , Tần Kính thật sự nhịn nổi nữa, bèn hỏi: "Hai là bạn bè nhiều năm ?"

 

Cố Ngộ chỉ chờ câu hỏi thôi, mỉm ngẩng đầu lên: "Bọn trông vẻ thiết ? Thực và Kiều Kiều quen còn đầy một tuần ."

 

"Bọn quen qua xem mắt, gặp cô yêu ngay."

 

Chương 33 Cầu hôn?

"Lúc nãy ở nhà hàng như hả?"

 

Trên đường về, Lục Kiều nhớ cảnh tượng ngượng ngùng kể từ khi Cố Ngộ thốt câu " gặp yêu" đó, là cô kìm mà co rụt ngón chân . Cô nhịn oán trách một tiếng.

 

Cố Ngộ cầm vô lăng, tâm trạng vui vẻ thấy rõ, đôi mày tuấn tú giãn , khóe môi nhếch lên. Nghe nghiêng đầu Lục Kiều, hỏi:

 

" sai gì ?"

 

"Chẳng lẽ bọn mới quen ?"

 

"Chẳng lẽ thích cô ?"

 

Anh quá trực tiếp, Lục Kiều trái gì nữa. Đối mặt với ánh mắt mang theo ý của đang liếc qua, mặt cô tự chủ mà nóng bừng lên.

 

" lười chẳng buồn với , khó xử bao chứ, rõ ràng mà..."

 

Lục Kiều mặt chỗ khác, để thấy khuôn mặt lẽ đỏ bừng lên một cách tiền đồ của , hổ mắng một câu.

 

" rõ ràng cái gì?" Cố Ngộ hỏi ngược , mặt vẫn mang theo nụ , nhưng giọng mang theo vài phần nguy hiểm một cách kỳ lạ.

 

Lục Kiều c.ắ.n đầu lưỡi, phát hiện lỡ lời, cô theo bản năng nghiêng đầu, quả nhiên bắt gặp ánh mắt nửa nửa của :

 

"Lục Kiều Kiều, chuyện đó ? Xem tâm ý của vị kỹ sư Tần là cô rõ mồn một nhỉ?"

 

 

Loading...