Vậy nên, Lục Chính Hải năm đó quả nhiên sớm giả sổ sách ?
Lục Kiều chằm chằm tờ hối phiếu trong tay lạnh một tiếng.
Đồ mà thể quên , chứng tỏ trong tay ông còn ít, thể còn sổ sách bên phía tài vụ.
Lão súc sinh!
Chờ xem......
Lục Kiều hung hăng ném bộ đồ da trở mặt đất.
Một lúc lâu , cô thở hắt , cất tờ hối phiếu , tới tủ bên cạnh lấy hai chiếc chăn mỏng và gối, sắc mặt bình thản ngoài.
Chương 31 Anh cả bảo em trông chừng hai
"Sao lấy nhiều chăn thế? Một chiếc là đủ , trời nóng, buổi tối hầu như dùng tới."
Lục Kiều ôm chăn xuống lầu, phía Cố Ngộ cũng dọn dẹp xong nhà bếp , thấy cô ôm hai chiếc chăn, vội vàng tiến tới đón lấy.
Lục Kiều để đón lấy chăn, đáp :
"Tiểu Tuấn lúc ngủ dù nóng thế nào cũng thích quấn chăn, hai đắp riêng thì hơn."
"Dù trong nhà cũng , đây là chăn mỏng, giặt phơi cũng phiền phức."
Cố Ngộ gì thêm, dù khi , nhất định giặt sạch chăn cho cô.
"Anh liên lạc với Cố Tề ? Anh đến ?" Diệp Tiểu Tuấn vẫn đang ở trong nhà vệ sinh tắm hát hò ầm ĩ, Lục Kiều đợi Cố Ngộ phòng đặt chăn xong liền hỏi.
Cố Tề chiều nay lấy tiền ở két sắt đội vận tải xong đưa hai ở Huy Thành của đội vận tải Phì Thị . Từ Dư Kỵ đến Phì Thị cũng tầm cách như họ đến thành phố Hải, giờ chắc cũng đến nơi.
"Liên lạc , gọi điện cho , đến Phì Thị, ngày mai nắm rõ tình hình xong sẽ bảo hai cùng chia mua, chiều mai qua đây hội quân với chúng ."
"Hai dẫn theo đều là lính giải ngũ, thủ đáng tin, cần lo lắng."
"Vậy thì ." Lục Kiều cũng yên tâm hơn một chút, về phía Phì Thị cô thực sự cũng bóng ma tâm lý .
Cô vốn tưởng Cố Ngộ bảo Cố Tề Trịnh Thành, bên đó xa hơn một chút nhưng dù cũng an , ngờ họ lao thẳng đến Huy Thành gần nhất. Cô nãy giờ vẫn luôn lo lắng, sợ xảy chuyện.
Chẳng đáng bao nhiêu tiền, đừng để mất , nếu cô cả đời tha thứ cho bản .
"Đợi Cố Tề đây thì đừng để chạy một nữa. Phía em cố gắng ngày mai sẽ xong hết việc, lúc đó chúng cùng xuất phát Trịnh Thành luôn."
"Thân thủ Cố Tề tệ, chạy bên ngoài cùng mấy năm nay , sẽ ."
Cố Ngộ Lục Kiều đang lo lắng điều gì, an ủi cô một câu.
Nghĩ một lát, vẫn đem dự định nảy trong đầu lúc rửa bát ban nãy với Lục Kiều.
"Anh còn chuyện bàn bạc với em, em việc ở thành phố Hải thì cứ ưu tiên cho xong."
"Chuyện ở Trịnh Thành và việc đổi tiền để và Cố Tề chạy là , như hành động sẽ nhanh hơn, chúng cũng thể về Dư Kỵ sớm hơn."
Lục Kiều sững sờ một lát, cô Cố Ngộ: "Ý là, chuyện trái phiếu kho bạc cứ để hai chạy? Em cần theo cùng?"
"Thế chứ?" Lục Kiều theo bản năng đáp .
"Sao ? Phía Cố Tề muộn nhất là chiều mai thể đến đây, lúc đó chúng mấy điểm đổi xong là và Cố Tề sẽ trực tiếp xuất phát Trịnh Thành luôn, nếu gì bất ngờ thì ngày chúng thể ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-104.html.]
"Ngày việc của em chắc cũng xong hòm hòm chứ?"
"Vả tiểu Tuấn ở đây, em còn tìm lý do khác, còn tìm trông nó, tiện lắm."
Đạo lý đúng là như .
" mà......"
"Anh Cố, em xong , mau tắm ."
Đang chuyện thì Diệp Tiểu Tuấn đẩy cửa phòng tắm . Cậu nhóc sợ nóng, ở bên trong nóng hầm hập chịu nổi, chỉ mặc độc một cái quần đùi . Cậu bé mới lớn, gầy giơ xương, chẳng gì để , nhưng dù cũng là con trai.
Cố Ngộ nhíu mày, dấu vết khẽ nghiêng chắn hướng của Lục Kiều.
"Thời gian còn sớm nữa, em lên lầu nghỉ ngơi , chuyện gì mai bàn tiếp."
là muộn , hơn chín giờ, ngày mai còn chạy cả ngày, nghỉ ngơi sớm cũng .
Lục Kiều liền gật đầu: "Được."
Nghĩ một lát, cô : "Chuyện để em suy nghĩ thêm."
Việc chia hành động mà Cố Ngộ thực sự là lợi nhất và tiết kiệm thời gian nhất cho họ. Nếu là mấy chục năm , khắp nơi bình yên, đường cần lo chặn đường cướp bóc gì đó thì Lục Kiều chắc chắn sẽ đồng ý chút do dự.
chuyện rủi ro, một khi cẩn thận thậm chí còn......
Cô yên tâm.
Cố Ngộ gật đầu, đáp: "Ừm, đừng nghĩ nhiều quá, mai tính tiếp."
Thành phố Hải náo nhiệt hơn Dư Kỵ, khi trời hửng sáng là thể thấy tiếng chuông xe đạp kính coong phố lớn bên ngoài, tiếng xe buýt qua, còn đủ loại tiếng còi xe nữa.
Lục Kiều việc trong lòng nên ngủ sâu, thấy chút tiếng động truyền là cô tỉnh .
Ngủ dậy phòng vệ sinh tắm rửa xong, cô một bộ quần áo, chải đầu xuống lầu.
Dưới lầu, Cố Ngộ từ phòng vệ sinh , mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng kiểu dáng đơn giản, tóc còn đang nhỏ nước, rõ ràng là mới tắm xong.
Lục Kiều đoán chắc mới chạy bộ hai vòng về.
Người đàn ông luôn thói quen chạy bộ buổi sáng, kiếp vẫn luôn kiên trì cho đến khi phát hiện bệnh.
Người đàn ông ở kiếp luôn quản lý vóc dáng , lúc bốn mươi tuổi bụng vẫn duy trì sáu múi, hề chuyện phát tướng tuổi trung niên rụng tóc.
Lục Kiều nhiều , đàn ông đến tuổi bốn mươi là nữa , ví dụ như xuất tinh sớm gì đó.
đàn ông !
Trước khi bệnh, luôn tràn đầy sinh lực, hồi đó những vết hằn eo cô bao giờ tan hết.
Sáng sớm nghĩ vớ vẩn mấy chuyện , mặt Lục Kiều nóng lên, cô cúi đầu chào một tiếng.
"Sớm thế ."
"Sớm." Cố Ngộ thấy Lục Kiều, ngẩn một lát.
Hôm nay Lục Kiều ăn diện quá đỗi nổi bật. Cô mặc một chiếc váy dài cổ yếm màu trắng ngọc trai, mái tóc xoăn dùng một chiếc khăn lụa màu xanh đậm buộc hờ gáy. Cô ở bậc thang thứ ba từ xuống, ánh nắng ban mai khéo hắt cô, làn da lộ ngoài trắng ngần như tuyết, dáng thanh mảnh thướt tha.