Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:04:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhớ phản ứng của Cố Ngộ khi Diệp Tiểu Tuấn đột ngột đòi theo họ lúc , cô nhịn nghiêng đầu :
"Xin nhé, báo với chuyện , vốn dĩ em định gọi điện với một tiếng, nhưng mãi tìm cơ hội."
Lúc họ từ sân nhỏ về mười hai giờ rưỡi, xong với Diệp Tiểu Tuấn, vội vàng thu dọn đồ đạc xe buýt chạy về trung tâm thành phố, cô còn tranh thủ rút tiền một chuyến, thời gian gấp, cô kịp.
"Không , đưa theo cũng , ít cũng buồn ngủ."
Cố Ngộ đáp một câu. Lúc nãy quả thật chút chê Diệp Tiểu Tuấn theo vướng víu, nhưng nghĩ , Diệp Lăng sắp xếp như thực cũng .
Nếu thật sự chỉ hai họ ở riêng với suốt bảy ngày, với sức hút hiện tại của cô đối với , thực sự khó thể đảm bảo sẽ hành động gì quá giới hạn.
Tiểu Tuấn theo, giống như một sợi dây thừng buộc c.h.ặ.t, sẽ chút kiêng dè, như sẽ hơn nhiều.
Như thế nhà họ Diệp cũng thể yên tâm.
Anh đối với Lục Kiều là nghiêm túc, hy vọng họ sẽ một tương lai , nhà cô nảy sinh hiểu lầm gì với .
"Cái cho em." Cũng đến lúc , Cố Ngộ mới rảnh tay đưa cái túi vải bên cạnh ghế lái cho Lục Kiều.
"Đây là gì ?" Lục Kiều tò mò nhận lấy.
"Cố Tề em cùng xe đến thành phố Hải, lo em đường buồn chán, nên mua đồ ăn vặt đấy. Tiểu Tuấn mua que cay với mì tôm trẻ em, lúc nãy em cũng chẳng ăn mấy, xem cái thích ."
Cố Ngộ khẽ ho một tiếng, nữa, chút mở miệng đây là đồ ăn vặt đặc biệt mua, nên đẩy sang cho Cố Tề, đưa cái bình giữ nhiệt đựng nước nóng cho cô.
"Trong là nước sôi, khát thì em rót uống."
"Cố Tề mua á?"
Lục Kiều nhận lấy bình giữ nhiệt đặt sang bên cạnh, đó kéo túi vải . Nhìn thấy xí và kẹo xí bên trong, cô sững sờ một lát, ngước mắt liếc nhanh một cái, một lúc , cô nhịn nhếch môi .
Cái đàn ông ngại ngùng .
Y hệt như kiếp .
Nói một câu là mua thì c.h.ế.t ai cơ chứ, thật là.
Anh và Cố Tề, hai em , khẩu vị ăn uống khác .
Cố Tề thì giống như Diệp Tiểu Tuấn, thích ăn mấy thứ đồ ăn vặt cay cay, mặn mặn.
Nếu để Cố Tề mua, đồ trong túi chắc chắn sẽ giống hệt túi đồ ăn vặt của Diệp Tiểu Tuấn lúc nãy, là que cay, mì tôm trẻ em, cùng lắm là thêm ít bánh quy kẹp kem.
Còn đàn ông gần giống cô, ngoài mặt lộ , nhưng thích ăn mấy thứ chua chua ngọt ngọt, xí là thứ chỉ mới mua thôi.
"Toàn là mấy thứ em thích ăn, giúp em cảm ơn Cố Tề nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-101.html.]
Nhìn thấu mà toạc , Lục Kiều cũng vạch trần . Cô một câu, lấy một gói xí xé, lúc nãy Diệp Tiểu Tuấn đưa hai thanh que cay qua, đầu lưỡi cô tê rần , lúc ăn chút đồ chua cho dịu là .
khi ăn, cô khẽ liếc Cố Ngộ, một lúc , mắt cô khẽ chuyển động, ngón tay nhón một viên xí đưa tới: "Há miệng ."
Một tiếng đột ngột, nặng nhẹ, giọng thanh lệ êm tai, nhưng giống như một mệnh lệnh bắt buộc tuân theo, Cố Ngộ theo bản năng há miệng, giây tiếp theo, miệng cảm nhận vị chua, đồng thời đầu lưỡi chạm một vệt ấm áp mềm mại.
Nhận đang ngậm lấy cái gì.
Tay Cố Ngộ đang cầm vô lăng bỗng siết mạnh, ngẩn há miệng, trong n.g.ự.c như một ngọn lửa bùng cháy, lan tỏa đến tận cổ, vành tai, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Lục Kiều cũng ngờ vội quá mà đút cả ngón tay miệng Cố Ngộ, cô hốt hoảng rụt tay , một lúc , cô c.ắ.n môi, cuối cùng giả vờ như chuyện gì xảy , nén sự nóng bừng ở vành tai và chút xao động trong lòng, hỏi một câu:
"Chua ?"
"Không chua."
Cố Ngộ câu hỏi, thốt câu trả lời, một lát , đầu lưỡi đảo viên xí một cái, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang ửng hồng của cô, khựng , chậm rãi bổ sung một câu:
"Ngọt."
Xí mà còn ngọt á......
Lục Kiều thầm mỉa mai một câu, nhưng cũng ý nghĩa câu của đàn ông là gì, cô đưa tay nhéo nhéo vành tai đang nóng bừng, đầu cửa sổ, đôi mày cong cong.
——
Cuối những năm tám mươi, một vài tuyến đường cao tốc từ Dư Kỵ đến thành phố Hải vẫn thành. Mấy chục năm , từ Dư Kỵ đến thành phố Hải bằng đường sắt cao tốc chỉ mất hơn một tiếng, lái xe chỉ mất hơn hai tiếng, còn lúc , vòng vèo qua từng con đường, mất đúng sáu tiếng đồng hồ.
Nhóm Lục Kiều xuất phát từ hơn hai giờ, lúc đến tòa nhà nhỏ kiểu Tây là hơn tám giờ tối.
Trời tối đen từ lâu, đường chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt leo lắt, thành phố chìm trong đó, dần dần trở nên yên tĩnh.
Xe dừng cửa tòa nhà nhỏ, Lục Kiều xuống xe lấy chìa khóa mở ổ khóa lớn cổng sắt, sân kéo chốt cửa chính ở giữa , cánh cổng lớn mở toang, để lộ diện mạo bên trong tòa nhà nhỏ.
Hồi đó tòa nhà nhỏ kiểu Tây là do Lục Chính Hải mua khi kiếm tiền. Lúc đó bà nội Lục Kiều vẫn còn, già nghỉ hưu, chỉ mỗi một đứa con trai là Lục Chính Hải, vả Biên Lệ Lan thích bận rộn bên ngoài, thích quản Lục Kiều, bà và chồng hai giờ vẫn luôn xâm phạm lẫn , tồn tại chuyện cãi vã, nên bà chủ động đề nghị để già cùng dọn đến ở, còn cái tiếng .
Bà nội Lục Kiều là kỹ tính, lúc đó ở trong sân trồng ít cây hoa. Sau bà mất, Biên Lệ Lan rảnh chăm sóc, nên giao việc chăm sóc sân vườn cho Lục Kiều.
Lục Kiều lời, trong lúc họ cãi vã đòi ly hôn ầm ĩ cũng ngừng việc duy trì khu vườn, mãi cho đến khi cô trọng sinh trở về, ngày nào cũng bận rộn bên ngoài, mới chăm sóc cây hoa trong vườn nữa.
cũng chỉ cách hơn một tháng, lúc trong vườn vẫn muôn hoa đua nở, cây cối xanh tươi, cao lớn hiên ngang, mấy con cá nuôi trong cái ao nhỏ bên cạnh phóng sinh , nhưng nước vẫn chảy róc rách.
Xe lái sân, liền ngửi thấy hương hoa thơm ngát trong vườn tỏa tới.
Cố Ngộ xe, mượn ánh đèn đường vàng vọt bên ngoài liếc trong sân, chỉ từ khu vườn và tòa nhà kiểu Tây xinh phía , thể thấy Lục Kiều từng sống cuộc sống như thế nào.
Trước khi bố ly hôn, cô đúng nghĩa là một đại tiểu thư sống trong tòa nhà nhỏ kiểu Tây, ngày ngày ngoài việc học hành, e rằng chỉ vẽ tranh và phát thanh mà cô học vì sở thích.