Hà thị công chúa Kalil cao ngạo bước ngang qua , xung quanh là tỳ nữ kẻ hầu hạ tấp nập, ả xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn lụa tay, chiếc khăn vốn dĩ xinh xắn ả vò đến biến dạng.
Mãi đến khi công chúa Kalil xa, hạ nhân bên cạnh Hà thị mới dám tiến tới nhỏ giọng hỏi: "Phu nhân, chúng về thôi?"
Hà thị lúc mới trút một tiếng thở dài uất ức, vung mạnh chiếc khăn, nghiến răng rít lên: "Đắc ý cái gì chứ! Đến nam nhân của còn nắm giữ nổi."
Tỳ nữ của ả cũng hùa theo: " thế! Thế t.ử gia sủng ái , bọn nô tỳ đều rõ, thậm chí ngay cả viện của vị cũng từng bước chân ."
Nghe tỳ nữ , Hà thị mới tìm chút tự tin.
Trước đây, phụ đưa ả đến giáo phường ba tháng, tốn mất ít thời gian, khiến vị công chúa gả ả, trong lòng ả luôn vô cùng lo lắng.
Giờ thái độ của thế t.ử gia đối với hai , lòng ả mới yên tâm đôi chút.
Nghĩ đến những điều , ả theo hướng công chúa Kalil rời một nữa, hừ lạnh một tiếng, gót bước về viện của .
Vừa tin Vương gia bệnh nặng, ả theo thế t.ử gia cùng đến thăm, nhưng khi đến cửa phòng Vương gia, ngài nhất quyết cho ả .
Ả tự thấy sỉ nhục, ở cửa viện của Vương gia để coi như khỉ trò, nên mới về .
Lúc thấy công chúa Kalil cũng hối hả về hướng đó, chắc hẳn cũng là thăm Vương gia.
Không nàng cản ngoài cửa giống .
Vừa , Hà thị rắp tâm nghĩ, nhất là cũng chặn , để nàng bẽ mặt cái thói kiêu ngạo đó!
Thế nhưng, khi công chúa Kalil đến viện của Vương gia, nhanh ch.óng mời trong.
Công chúa Kalil xin gặp, ngay cả Hoàng thượng cũng khó lòng từ chối, huống hồ là một vị Vương gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-829-tet-thieu-nhi-vui-ve.html.]
Đến cửa phòng chính, quản gia mới ngăn công chúa Kalil , nhẹ nhàng rằng dẫn tỳ nữ trong.
Công chúa Kalil cũng tỏ ý thông cảm, để tỳ nữ của đợi bên ngoài, tự bước .
Lạc Dương Vương lúc đang khoanh chân giường, trong phòng thoang thoảng mùi khói nha phiến, ngài nheo mắt, nét mặt lộ rõ vẻ sảng khoái cơn đau.
Mục Triều Dương bên cạnh, cúi , dường như đang xem tờ giấy trong tay Lạc Dương Vương.
Công chúa Kalil nhíu mày, bước tới mặt ngài, hành lễ: "Nhi thần thỉnh an phụ vương."
Lạc Dương Vương khá hài lòng với vị con dâu , ngài gật đầu đáp lễ, coi như là nhận.
Công chúa Kalil xuống bên cạnh ngài, ngó lơ Mục Triều Dương vẫn đang đó, dịu dàng hỏi Lạc Dương Vương: "Phụ vương, giờ thấy đỡ hơn ?"
Lạc Dương Vương miệng méo, , chỉ đành gật đầu.
Công chúa Kalil đoán chừng vài phần, tiếp tục ân cần thăm hỏi bệnh tình của ngài.
Nghe quản gia Vương gia còn nguy hiểm đến tính mạng, nàng thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vuốt nhẹ n.g.ự.c: "Vậy thì quá, phụ vương đừng tức giận nữa.
Theo nhi thần thấy, nhất là đến một trang viên yên tĩnh ở ngoại thành kinh thành tĩnh dưỡng một thời gian, chẳng gì quan trọng bằng sức khỏe của !"
Sơn Tam
Lạc Dương Vương con gái, cũng từng ai với ngài những lời chân thành đến , những lời của công chúa Kalil khiến trong lòng ngài vô cùng ấm áp.
Ngài cầm b.út, run rẩy vài chữ cho quản gia xem, quản gia lên: "Vương gia yên tâm chuyện trong phủ."
Công chúa Kalil vội vàng tiếp lời: "Trước trong phủ nữ chủ nhân, việc gì phụ vương cũng tự lo liệu.
Nay nhi thần , nhi thần xin nguyện gánh vác việc phụ vương!"