Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 763: Chó cậy thế người

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:38:26
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô bảo tiệm ai sập hả! Cút ngoài! Cả hai cút hết ngoài!" Tên tiểu nhị một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng mũi họ, trông cực kỳ hống hách.

Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, đang định bụng rốt cuộc nên công khai phận bắt tên tiểu nhị xin , là âm thầm nhịn nhục, chờ Tích Nguyên về mới tính sổ .

lúc , bỗng một giọng nữ từ tấm rèm truyền : " , một tên tiểu nhị cỏn con mà cũng thể đuổi khách của Xuân Nguyệt Các ngoài đấy?"

Phía tấm rèm là những vị tiểu thư quý tộc, đó là những tuyệt đối thể đắc tội. Nghe khẩu khí của cô , chẳng lẽ chính là chủ của Xuân Nguyệt Các? Mọi mặt, kể cả những vị khách đang chọn phấn son đều dừng tay, hóng hớt ngóng.

Tên tiểu nhị cũng lo lắng về phía rèm, lờ mờ thấy nhiều bóng nhưng chẳng rõ ai là lên tiếng. Lúc dám gì nữa, chung quy cũng chỉ là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.

Tô Cửu Nguyệt ngước , thấy rèm một dáng mảnh mai chậm rãi bước ngoài, tấm rèm vén lên, để lộ một bộ váy màu tím khói. Tô Cửu Nguyệt rõ khuôn mặt cô , mừng rỡ gọi: "Chị Diệu Chi!"

Cố Diệu Chi cũng ngờ hôm qua nàng mới nhận từ tay bà nội tiệm phấn son duy nhất của hồi môn, hôm nay rảnh rỗi mượn danh nghĩa kiểm kê đồ cưới ngoài hít thở khí, gặp cảnh tiểu nhị cậy thế bắt nạt khác. Thật quá quắt! Cố phủ dù chút uy vọng ở kinh thành nhưng cũng chịu nổi cái kiểu đắc tội thế !

Trước nàng cũng quản , giờ tiệm thuộc tên nàng, nàng tuyệt đối cho phép họ nữa! Nàng bước xem, phát hiện kẻ bắt nạt chính là Tô Cửu Nguyệt, phu nhân của Ngô Tích Nguyên. Tô Cửu Nguyệt là ân nhân cứu mạng của nàng, nếu để hạ nhân của bắt nạt ân nhân ngay địa bàn của , nàng còn mặt mũi nào ai nữa?!

Sắc mặt Cố Diệu Chi tệ đến cực điểm, lập tức quát: "Bắt tên tiểu nhị cho !"

Tên tiểu nhị ngay từ lúc Tô Cửu Nguyệt gọi Cố Diệu Chi là chị điềm chẳng lành. Người trông vẻ giản dị mà quen tiểu thư nhà ? Chẳng lẽ giờ nhà giàu thích ăn mặc kiểu ? bà lão cũng chẳng giống giàu, giống hệt hạng nhà quê mới lên tỉnh.

Bắt tên tiểu nhị quỳ xuống đất, Cố Diệu Chi mới sai gọi chưởng quỹ tới. Chưởng quỹ đang bận lầu, động tĩnh nhà vội vã chạy xuống. Kinh thành lắm quý nhân, đừng để thằng cháu đắc tội ai kẻo chủ nhà lột da lão mất. Lão vén rèm thấy thằng cháu bất trị đang quỳ, bên cạnh là đại tiểu thư nhà , lão bủn rủn chân tay, suýt nữa ngã nhào.

Lão vội bước đến hành lễ với Cố Diệu Chi: "Kẻ hèn kính chào đại tiểu thư!"

Cố Diệu Chi hừ lạnh, đen mặt : "Nếu hôm nay tình cờ ghé qua, thật chẳng chưởng quỹ ăn kiểu đấy."

Chưởng quỹ chẳng xảy chuyện gì, nhưng thằng cháu quỳ đó là nó gây họa . Thằng ranh từ quê lên, chẳng trời cao đất dày là gì. Lão bắt đầu thấy hối hận vì lời chị trả nó về sớm, giờ rước họa . Mồ hôi trán lão chảy ròng ròng, dám lau, chỉ cuống quýt hỏi: "Tiểu thư, rốt cuộc chuyện gì khiến nổi trận lôi đình ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-763-cho-cay-the-nguoi.html.]

Sơn Tam

Cố Diệu Chi liếc tên tiểu nhị: "Bảo nó tự kể cho lão ."

Tên tiểu nhị dám , chỉ cúi đầu im như thóc, chưởng quỹ sốt ruột giáng một cú tát lưng : "Chuyện gì! Bảo thì mau!"

Hắn đau điếng nhưng vẫn dám mở miệng, Cố Diệu Chi : "Lúc nãy vênh váo lắm mà, giờ dám ?" Rồi nàng bảo: "Bích Ngọc, em kể cho chưởng quỹ ."

Bích Ngọc bước kể đầu đuôi sự việc, chưởng quỹ xong liền quỳ sụp xuống. "Đại tiểu thư, thằng ranh u mê, lập tức đuổi nó về quê! Xin bớt giận." Nói đoạn lão sang Tô Cửu Nguyệt và Lưu Thúy Hoa: "Hai vị khách nhân món gì, xin tự bỏ tiền túi tặng mỗi một phần, xin hai vị bớt giận."

Lưu Thúy Hoa thấy hả vô cùng. Cô tiểu thư chẳng lai lịch thế nào nhưng vẻ quen Cửu Nha nhà bà. Cái loại ch.ó cậy thế cho nó nếm mùi đau khổ mới !

Tô Cửu Nguyệt và Lưu Thúy Hoa kịp gì, Cố Diệu Chi bảo: "Lão nhẹ nhàng quá, cũng may hôm nay ghé qua, nếu chuyện cứ thế mà qua ?! Chẳng các đuổi khéo bao nhiêu khách của nhà !"

Mồ hôi chưởng quỹ rơi lã chã xuống sàn, cái đầu hói ướt đẫm, mặt mũi nhăn nhó: "Đại tiểu thư, đầu mà!"

Cố Diệu Chi lộ rõ vẻ tin: "Từ tháng , mỗi tháng sổ sách đích mang tới cho kiểm tra, doanh thu cao hơn ít nhất một phần so với tháng ! Nếu , cái chức chưởng quỹ lão thì khác !" Chưởng quỹ bất lực đành lệnh. Một phần doanh thu thì khó, nhưng thật thì tay lão sẽ siết c.h.ặ.t lắm đây...

Cố Diệu Chi tiếp: "Còn về hai vị phu nhân , mỗi tháng gửi hai bộ phấn son đến Ngô phủ!"

So với cái một phần doanh thu , hai bộ phấn son chẳng thấm , chưởng quỹ vội vàng nhận lời: "Hai vị phu nhân cho hỏi phủ ở ? Sau cứ mùng một hằng tháng sẽ sai đưa tới tận nơi."

Tô Cửu Nguyệt vội xua tay, chị Diệu Chi trút giận giúp hai con nàng là lắm , nhận đồ của nàng . "Không , ạ."

Cố Diệu Chi bà lão bên cạnh Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Đây là..."

Tô Cửu Nguyệt ôm cánh tay Lưu Thúy Hoa: "Đây là em ạ!"

Cố Diệu Chi từng chuyện về Tô Cửu Nguyệt, đây là chồng nàng, bèn bảo chưởng quỹ: "Gửi đến phủ của Ngô Tích Nguyên Ngô đại nhân, hai vị là phu nhân và mẫu của Ngô đại nhân!"

Chưởng quỹ hít một lạnh, Ngô đại nhân! Chẳng là Tân khoa Trạng nguyên ?! Thằng ranh đúng là gây họa cho lão mà!

Loading...