Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 716: Muốn gặp Chu Ngọc
Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:45:14
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tích Nguyên xua tay bảo : "Các ngươi cứ việc , phu nhân mệt , cần về phòng nghỉ ngơi."
"Rõ."
Hai phòng, đóng cửa , Tô Cửu Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, rốt cuộc phủ chúng thêm bao nhiêu hầu thế? Sao đang yên đang lành nuôi nhiều ? Tiền bạc của chúng đủ dùng ?"
Ngô Tích Nguyên bàn bạc với nàng, quả thực chút đuối lý: "Trong phủ hầu hạ, hộ viện, ngay cả sự an của bản cũng bảo đảm . Hễ chuyện mượn , một hai thì , nhưng nếu lâu dài thì nợ ân tình trả mãi hết."
Tô Cửu Nguyệt nghĩ bụng lời cũng phần đúng: "Chàng cũng , cũng cần cứ tìm nghĩa Di tỷ tỷ giúp đỡ mãi."
Thấy nàng dịu giọng, Ngô Tích Nguyên mới kể về chuyện hầu trong phủ: "Tổng cộng thêm tám , hai nha lo việc nội trợ. Năm còn là hộ viện, đều do Nhạc tướng quân giới thiệu, đều đáng tin cậy. Còn cuối cùng là tự tìm đến cửa, vốn là phu xe của Chu Ngọc, đó nàng cứu mạng , lúc xử lý Chu Ngọc cũng chính chứng."
Tô Cửu Nguyệt sực nhớ , hèn chi nàng thấy nọ trông quen mắt, hóa là duyên nợ như . Lúc đó nàng chỉ nghĩ thể thấy c.h.ế.t mà cứu, thực sự ngờ đối phương thể giúp nàng.
"Vậy thì thật sự đa tạ ."
Hai trò chuyện một lát, Tô Cửu Nguyệt mới nhớ đến chuyện quan trọng cần báo cho Ngô Tích Nguyên.
" , Tích Nguyên, tối qua mơ. Thiếp thể với Di tỷ tỷ, thực sự hết cách nên mới gọi qua."
Nghe nàng mơ, thần sắc Ngô Tích Nguyên lập tức căng thẳng: "Lần nàng mơ thấy gì?"
"Trong mơ rõ lắm, cũng rõ. Hình như là ở bờ sông Loan, thấy hai đang chuyện, lẽ đêm nay Chu Ngọc sẽ bỏ trốn."
Sắc mặt Ngô Tích Nguyên biến đổi: "Nàng định trộm long tráo phụng ?"
Tô Cửu Nguyệt mím môi khẽ gật đầu: "Chắc là , thật lắm, nhưng cam lòng để trốn thoát như thế."
Ngô Tích Nguyên cũng nghĩ như nàng, hạng súc sinh đó thiên đao vạn quả cũng hả giận, nếu để trốn thoát, chẳng còn bao nhiêu hại nữa.
"Nàng đừng vội, để nghĩ cách."
Tô Cửu Nguyệt vốn tin tưởng Ngô Tích Nguyên, bảo sẽ nghĩ cách, nàng liền thấy nhẹ nhõm hẳn. Ngô Tích Nguyên trong phòng vài vòng quyết định gặp Nhạc Khanh Ngôn.
"Cửu Nguyệt, nàng ở nhà nghỉ ngơi, ngoài một chuyến. Nếu đến giờ giới nghiêm mà về, nàng cứ ngủ , đừng đợi ." Ngô Tích Nguyên dặn dò.
Tô Cửu Nguyệt hỏi nhiều, chỉ gật đầu: "Được, ngoài nhớ chú ý an ." Dặn xong, nàng bồi thêm một câu: "Chàng mua bao nhiêu hầu cho phủ như thế, mà chẳng tìm lấy một gã sai vặt cho , chẳng lấy một phụ tá bên cạnh."
Ngô Tích Nguyên chỉ , vốn dĩ một gã sai vặt trung thành tận tụy, chỉ là hiện giờ đó chắc vẫn đến kinh thành, nên vẫn để trống vị trí .
"Chưa thấy ai thuận mắt cả, túc trực bên đương nhiên tìm kẻ nào hợp nhãn, nàng thấy đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-716-muon-gap-chu-ngoc.html.]
"Cũng , xem xét thêm, một gã sai vặt ít nhất cũng chạy việc giúp."
Ngô Tích Nguyên rời khỏi nhà, thẳng đến Nhạc phủ. Nhạc Khanh Ngôn đó dặn dò gác cổng, nếu Ngô đại nhân và Ngô phu nhân đến thì tuyệt đối ngăn cản. Vì thế, Ngô Tích Nguyên dễ dàng bước qua cổng Nhạc gia. Theo chân một gã sai vặt, qua những con đường rải sỏi quanh co, mới đến viện của Nhạc Khanh Ngôn.
Nhạc Khanh Ngôn dùng bữa xong, đang binh thư, tin Ngô Tích Nguyên đến liền vội vã đón.
"Muội phu đột ngột đến ? Mấy ngày nay đồn Công chúa Kalil đưa Thương hải di châu cho Cửu Nguyệt giải độc? Là thật giả thế? Đang định ngày mai lên triều sẽ hỏi , ngờ hôm nay tới tận cửa ."
Ngô Tích Nguyên hành lễ với y: "Là thật ạ, d.ư.ợ.c liệu Nhạc tướng quân sai gửi đến đó chúng cũng nhận , vẫn kịp đích đến tạ ơn ngài. Nay độc giải, nghĩ nên qua báo một tiếng để phủ ngài bớt lo lắng."
Nhạc Khanh Ngôn thì thở phào: "Độc giải là , cũng thật là, còn đích chạy qua gì, cứ sai gã hầu qua báo một tiếng là mà."
Ngô Tích Nguyên : "Không chỉ là đến báo tin, còn việc khác nhờ Nhạc tướng quân giúp đỡ."
Nhạc Khanh Ngôn tính tình thẳng thắn, Ngô Tích Nguyên tìm đến giúp đỡ chứng tỏ coi y là ngoài, y liền hỏi thẳng: "Muội phu cứ , nếu giúp , đương nhiên từ nan."
Ngô Tích Nguyên cân nhắc một chút mới hỏi: "Nghe ngày mai Chu Ngọc hành hình, chính là đại đích giám trảm?"
Nhạc Khanh Ngôn khẽ gật đầu: " , phu đến vì chuyện của Chu Ngọc ?"
Ngô Tích Nguyên đáp: "Phải ạ, đại thể cho gặp Chu Ngọc một ?"
Nhạc Khanh Ngôn chút phân vân: "Chuyện ..."
Ngô Tích Nguyên vội : "Đại yên tâm, chỉ hỏi chuyện về loại độc d.ư.ợ.c , tuyệt đối gì , ảnh hưởng đến việc hành hình ngày mai. Ngài cứ việc sai cùng ."
Sơn Tam
Nhạc Khanh Ngôn thở dài: "Thực cũng là khó khăn gì, chỉ là tên Chu Ngọc đó chẳng đắc tội với bao nhiêu , mấy ngày nay liên tiếp ít nhất năm sáu đợt lẻn ám sát . Ta chỉ lo phu đó, chẳng may lỡ tay thương."
Ngô Tích Nguyên càng thấy khó hiểu, nhiều g.i.ế.c như thế, hẳn là canh phòng nghiêm ngặt, vẫn thể tìm sơ hở để tráo ? Chẳng lẽ giấc mơ của Cửu Nguyệt nhầm ? để phòng vạn nhất, vẫn kiên trì: "Đại , ngài cũng , chuyện liên quan đến Cửu Nguyệt, hỏi cho rõ thì lòng yên. Một Chu Ngọc c.h.ế.t , ai liệu kẻ nào khác tiếp tục hạ độc thủ với nữa ?"
Vụ án của Chu Ngọc là do đích Hoàng thượng hạ thánh chỉ xử t.ử, sẽ thẩm vấn thêm nữa, Nhạc Khanh Ngôn thực thể hiểu cách của Ngô Tích Nguyên. Phạm nhân c.h.ế.t là xong nợ, nhưng liên quan đến của , khó tránh khỏi lo lắng thêm nhiều phần. Y trầm tư một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý: "Thôi , sẽ đích đưa một chuyến."
Nói đoạn, y dậy định ngoài ngay, nhưng Ngô Tích Nguyên cản . Nhạc Khanh Ngôn chút khó hiểu: "Muội phu, thế?"
Ngô Tích Nguyên nhíu mày, thỉnh cầu: "Đại , chúng thể muộn một chút ?"
Nhạc Khanh Ngôn sắc trời ngoài cửa sổ: "Không ngay thì sắp đến giờ giới nghiêm ."
Ngô Tích Nguyên : "Đệ chỉ lặng lẽ hỏi một câu, kinh động quá nhiều ."
Nhạc Khanh Ngôn nghĩ đến việc hiện đang túc trực bên cạnh Hoàng thượng, đoán chừng là sợ rơi miệng lưỡi thế gian, ngẫm nghĩ một hồi cũng đồng ý: "Được thôi, muộn một chút chúng ."