Video Của Tôi Có Thể Gửi Đến Các Thế Giới Tận Thế - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:18:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé nhà họ Hoàng cứ l.ồ.ng mèo, ngừng an ủi ba con mèo chút phản ứng căng thẳng, hiệu quả mặc dù , nhưng ít nhất bản cô bé còn căng thẳng sợ hãi nữa. Hai vợ chồng cũng nên vì thế mà vui mừng .

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, chuông báo thức điện thoại của ai đột nhiên vang lên.

Ba giờ rưỡi !

Sau đó, tiếng chuông báo thức đó trở nên định, những nơi đang bật đèn, ánh đèn cũng nhấp nháy điên cuồng, tất cả các thiết điện t.ử trong khoảnh khắc mất kiểm soát, hỏng hóc.

Mà trong một khu tị nạn nào đó, vài chằm chằm màn hình, đó là hình ảnh bầu trời bên ngoài.

Chỉ thấy bầu trời giây còn bình thường, đột nhiên từ một nơi cao xa xuất hiện những mảng màu kỳ lạ đó, đó mảng màu ngày càng nhiều, ngày càng đậm, giống hệt như phim tài liệu của Thiên mạc.

Giây tiếp theo, màn hình biến thành một mảng nhiễu sóng.

Camera bên ngoài hỏng !

Mọi , thở hắt một dài, bức xạ lớn, thật sự đến !

3 giờ 30 phút chiều ngày 21 tháng 8, bức xạ lớn như Thiên mạc dự báo đến đúng hẹn.

Mà lúc , tuyệt đại đa dân cả nước tiến khu tị nạn lòng đất, mặt đất gần như còn thấy .

Tất nhiên, luôn vài kẻ cứng đầu chịu tin chịu phối hợp, cứ khăng khăng đòi ở mặt đất.

Cũng một thật sự cách nào đến khu tị nạn, ví dụ như tội phạm truy nã đang bỏ trốn các loại, đến khu tị nạn chính là tự chui đầu lưới, chỉ thể trốn trong những tòa nhà , trong tầng hầm, trong thang máy, trong cống ngầm, v. v.

Còn một , kiếm một bộ đồ chống bức xạ vô cùng nặng nề, khăng khăng đòi tận mắt thấy bức xạ lớn ập đến.

Cũng chính những , khi tất cả các thiết phim hỏng hóc, dùng đôi mắt của họ, ghi dấu vết bức xạ lớn ập đến, đó chính là những mảng màu đậm nhạt đầy trời.

"Trời ơi, là thật..."

Mấy kẻ vì rảnh rỗi sinh nông nổi, mà mặc đồ chống bức xạ chờ đợi ba giờ rưỡi đến, ngây ngốc lên trời, khiếp sợ há hốc miệng.

Một gã vì chê ngột ngạt, đội mũ bảo hiểm, lúc mới luống cuống tay chân đội lên, nhưng muộn , tự chủ mà co giật, mặt nổi lên từng đường mạch m.á.u xanh tím, dọa mấy đồng hành sợ đến mức tè quần bò lê bò càng xa.

"A a a! Dị biến ! Có dị biến !"

Một đội nghiên cứu khoa học ngoài việc trang tận răng, còn ở trong chiếc xe chống bức xạ giống như pháo đài, thông qua lớp kính chì chống bức xạ dày cộp quan sát bên ngoài, chấn động lên trời, dùng thiết vẫn còn dùng chụp cảnh tượng .

Một đội nghiên cứu khoa học khác ở cánh đồng, quan sát ở cự ly gần xem những loại cây trồng sẽ xảy biến hóa gì bức xạ lớn.

Cũng đội nghiên cứu khoa học quan sát sự biến hóa của động vật, tận mắt thấy bộ quá trình động vật hoang dã dị biến.

những điều và những ở trong khu tị nạn thì quan hệ gì lớn.

Tuyệt đại đa trong khu tị nạn lòng đất, bên ngoài xảy chuyện gì.

Họ chỉ , ánh đèn đột nhiên trở nên định, thậm chí là trực tiếp tắt ngấm, các thiết như điện thoại máy tính của họ cũng đột nhiên hỏng hóc.

Những trong ký túc xá lớn nơi Chu Phỉ Phỉ ở, bắt đầu hỏi han lẫn .

"Điện thoại của mở máy nữa ? Của các thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-231.html.]

"Vẫn mở máy , nhưng thấy hình ảnh."

"Đây là bức xạ lớn đến ?"

"Không nữa."

Chu Phỉ Phỉ bấm mở điện thoại của , một phút điện thoại vẫn còn , nhưng bây giờ, đó là những mảng màu lộn xộn, còn nhấp nháy, cứ như rơi hỏng .

đặt điện thoại xuống, lật , thấy ở giường đối diện cũng trằn trọc trở , cuối cùng trực tiếp dậy, bật đèn pin, lấy đồ ăn từ trong túi .

Người ăn đồ ăn thì ăn đồ ăn, chuyện thì chuyện, lôi bộ bài tú lơ khơ, thậm chí còn một bà chị, lôi một cuộn len, đan áo len!

Chị em ở giường của cô, còn từ giường bò xuống, trải một tấm t.h.ả.m yoga mặt đất, tập yoga!

Chu Phỉ Phỉ: "..."

Trò giải trí của phong phú quá !

Cô nghĩ tới nghĩ lui nên gì, đúng lúc chị em giường hỏi cô: "Có tập yoga cùng , dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, rèn luyện thể tóm chỗ nào ."

Chu Phỉ Phỉ nghĩ cũng đúng, nhưng: " từng tập yoga."

"Không , dạy mấy động tác, đơn giản lắm."

Thế là, Chu Phỉ Phỉ liền theo dậy, những ở giường khác thấy, cũng tham gia .

Mọi đang vui vẻ, đột nhiên một lấy một xấp giấy: "Rảnh rỗi việc gì, cho bộ “Thành Chủ Lạnh Lùng” nhé, trong các ai ?"

Mọi đều im lặng một chút.

Những như họ đều là vì việc nên mới chuyển đến đây ở, ba ngày nay thời gian nào bộ tiểu thuyết chứ, đều khá tò mò.

Thế là lập tức vô cùng nhiệt tình.

"Được , , cuốn sách rốt cuộc kể về cái gì?"

"Cậu lợi hại thật đấy, lấy sách ở ?"

"Trên mạng file văn bản, nhà máy in, tự in đấy."

cũng một vài nội dung tiểu thuyết, vội vàng ngăn cản: "Hay là thôi , bộ tiểu thuyết độc ác quá, đừng đầu độc nữa."

lời , càng tò mò hơn, một bộ tiểu thuyết dính dáng đến độc ác , cái rốt cuộc kể câu chuyện gì .

Thế là tiếng hô hào bảo đó tiểu thuyết càng cao hơn.

Người đó liền vô cùng vui vẻ, hắc hắc gian hai tiếng, hắng giọng, mở miệng là giọng điệu vô cùng điệu đà.

“"A, vai đau quá! Chẳng lẽ là tư thế ngủ trẹo ?"

Trần Tiếu Tiếu còn mở mắt, cảm thấy hai vai đau nhức kịch liệt, cánh tay quả thực giống như vặn lưng trói .

 

 

Loading...