Cái cái , tại chọn các , vì các miễn phí lấy tiền ?
Vệ Nguyệt Hâm: "Đa tạ ý của các , nhưng các vẫn nên giữ tài nguyên để giúp đỡ những cần hơn ."
Lúc hai bước khỏi bệnh viện, vẫn còn phản ứng kịp.
Bọn họ tưởng rằng khó khăn lớn nhất của chuyến là lấy lòng tin của Vệ Nguyệt Hâm, chỉ cần cô tin tưởng phận của bọn họ, những chuyện phía thành vấn đề.
Dù thì y tế miễn phí, tiếp nhận già, thứ đều bao trọn gói cho cô, ai thể từ chối lợi ích lớn như ?
ngờ, Vệ Nguyệt Hâm chê bai điều kiện bọn họ đưa đủ !
"Bản cô thể cho già điều kiện gì chứ?" Người đàn ông mặc vest đen nãy giờ gì nhiều khịt mũi coi thường, " là tham lam vô độ, thể hiểu nổi!"
Người mặc vest xám nhíu mày: "Vẫn nên báo cáo lên ."
Thế là, Kiều Nhược Sơ nhận tin tức, Vệ Nguyệt Hâm từ chối sự giúp đỡ, bọn họ thể đón Vệ Hương Lan.
Kiều Nhược Sơ đặt điện thoại xuống, nhíu c.h.ặ.t đôi mày thanh tú.
Lẽ nào Vệ Nguyệt Hâm từ bỏ điều trị ? Nếu cô lấy sự tự tin để từ chối y tế miễn phí?
Cô day day trán, mấy ngày nay, cô truy tra video kỳ lạ đó thu hoạch gì, ngược mạng xuất hiện đủ loại video cảnh báo mạt thế tương tự, địa điểm đăng tải và IP đăng tải của mỗi video đều khác , thông tin tạp nham, căn bản cách nào tra cứu.
Vốn định đưa Vệ Hương Lan về tay, nghiên cứu cẩn thận một phen, vấp trắc trở ở chỗ Vệ Nguyệt Hâm...
cô cũng , Vệ Hương Lan hôn mê lâu , bây giờ càng trở thành thực vật, nếu bà thực sự năng lực đặc thù, cũng thể lâu như vẫn tỉnh.
Lẽ nào thực sự là cô nghĩ sai ?
nếu như , thì càng manh mối nào nữa...
Bên phía bệnh viện, Vệ Nguyệt Hâm lập tức liên hệ với của viện điều dưỡng, bọn họ đến nhanh, đón Bà ngoại thẳng một mạch đến viện điều dưỡng.
Hai giờ chiều, Bà ngoại trong một phòng bệnh thực vật thoải mái và chuyên nghiệp, các loại máy móc đều kết nối với cơ thể.
Vệ Nguyệt Hâm ghế, thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn dư, gãi đầu, chẳng còn bao nhiêu tiền.
Cô cam chịu mở thư mục tiểu thuyết mạt thế , chọn một cuốn tiếp theo để .
Vừa , xoa bóp chân cho Bà ngoại.
Đột nhiên, ánh mắt cô ngưng đọng , chằm chằm tay .
Lần cô thấy vô cùng rõ ràng, đầu ngón tay phát ánh sáng màu xanh lục, theo động tác xoa bóp, ánh sáng xanh liền thẩm thấu trong chân Bà ngoại.
Vệ Nguyệt Hâm mở to hai mắt, đây rốt cuộc là thứ gì?
Lúc , điện thoại nhận một thông báo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-103.html.]
"Thời hạn phong tỏa một tháng của thế giới mưa to kết thúc, thể tiếp tục phát video."
Thời hạn phong tỏa kết thúc ?
Thế giới mưa to phong tỏa đến bây giờ, tính toán chi li cũng mới chỉ một tuần, ở đây một tháng ?
Vệ Nguyệt Hâm bán tín bán nghi, dù video thứ hai của thế giới mưa to vốn dĩ xong , lúc cô liền động đậy ngón tay, thử đăng video .
Kết quả thực sự đăng lên ...
Thế giới mưa to.
Mưa to rơi ròng rã một tháng , trong một tháng , trơ mắt mưa càng rơi càng lớn, nước đọng càng ngày càng cao, một tầng lầu, hai tầng lầu, ba tầng lầu...
Những sống ở vùng thấp buộc di dời lên vùng cao, mà trong quá trình , thường vứt bỏ đủ loại gia sản, thể là tổn thất nặng nề.
Lúc Trương Hiểu ở khách sạn, đặt phòng ở tầng sáu, hiện tại ngược vẫn ngập tới.
Trương Hiểu cửa sổ, dùng dải vải nhét khe cửa sổ, bên ngoài là tiếng mưa ầm ầm, nước mưa như trút nước ngừng theo khe cửa sổ chảy .
Để trong phòng ướt nhẹp, thì dùng dải vải bịt kín chỗ , đó để nước mưa men theo đầu của dải vải, chảy trong xô nước bên .
Xô nước thường đến một tiếng đồng hồ là thể hứng đầy một xô, nước bẩn hơn một chút thì xách nhà vệ sinh đổ , sạch hơn một chút thì giữ , lấy dội nhà vệ sinh cũng .
bây giờ nhà vệ sinh cũng bắt đầu tắc nghẽn , nước chảy xuống nữa, thì chỉ thể xách nước cầu thang, đổ xuống tầng .
Còn nếu giữ rửa mặt lau , thì thêm viên lọc nước.
Ôn Lâm Lâm ở cùng phòng đang vắt một chiếc khăn mặt, lau nước chảy tường xuống, chút lo lắng : "Cô thấy , nước đọng đến đường chỉ ngang của tầng năm , quá hai ngày nữa chỗ chúng cũng sẽ ngập, rốt cuộc khi nào mới đến lượt chúng di dời đây?"
Ôn Lâm Lâm vốn là ở tầng , đó tầng ngập, một phần khách di dời nơi khác, một phần thì sắp xếp lên tầng ở.
Phòng của Trương Hiểu sắp xếp thêm hai cô gái , một khác ở hai ngày, nhà đón , Ôn Lâm Lâm thì ở .
Trương Hiểu : "Không nữa, chắc sắp ."
Cô xong chỗ cửa sổ, chuẩn đồ ăn.
Bởi vì góc trần nhà dột nước, bức tường đó vẫn luôn ướt nhẹp, cho nên, giường trong phòng cũng , bàn ghế sofa cũng , đều dọn cách xa tường ít nhất một ngón tay, căn phòng vốn lớn vì thế mà trông càng nhỏ hơn.
Mà hành lý của cô và Ôn Lâm Lâm đều ít, thêm nhiều xô chậu hứng nước như , càng chen chúc đến mức trong phòng gần như còn chỗ đặt chân.
Nơi hai nấu ăn mỗi ngày là một chiếc bàn bằng kính hình tròn, ở đây đặt một chiếc bếp gas mini.
Đây là do cộng đồng gửi đến khi mất điện, trong khách sạn mỗi phòng một cái, để trong những ngày mắc kẹt, cũng thể nổi lửa ăn miếng đồ nóng.
"Hôm nay chúng vẫn ăn mì gói thêm mì sợi ?"
"Được, ngâm mấy tai mộc nhĩ , cho nấu chung ."