Chương 8
“Các xem , tấm hình !”
“, chính là bức chụp ở sân bay, hôm gỡ sạch khỏi mạng!”
“Các xem, vợ trông tỉnh táo ?”
“Phó Thời Tu giả con gái ba năm để lừa vợ ! Hắn là đồ biến thái, vấn đề tâm lý!”
Tiếng la hét vang vọng khắp cả khu biệt thự.
choáng váng, m.á.u nóng dồn thẳng lên đầu.
Quả nhiên là Chu Hoài Nam.
Anh kéo theo cả một nhóm streamer và phóng viên, ngay cổng nhà và Phó Thời Tu.
“Tập đoàn Phó thị coi trời bằng vung! Hôm nay các chứng, nhất định gặp vợ !”
nắm c.h.ặ.t xấp tài liệu in sẵn, lao thẳng xuống tầng.
Hoàn quên mất việc cho tất cả giúp việc ngoài mua đồ, trong nhà chỉ còn mỗi .
Cũng quên mất, rằng vụ t.a.i n.ạ.n năm đó, từng tổn thương nặng vì phỏng vấn dồn dập.
Đối diện với ống kính khi đó vẫn thể trọn vẹn một câu.
Hóa , khi bảo vệ một thứ gì đó, một cũng thể mạnh mẽ đến thế.
bước thẳng mở cửa.
Chu Hoài Nam ngẩn , mắt sáng lên:
“Kiều Kiều…”
Chưa kịp hết câu thứ ba, giáng cho một cái tát.
“Chu Hoài Nam! Anh tự soi ! Ai cho cái tự tin rằng sẽ rời bỏ ?!”
Lại thêm một cái tát nữa.
“Ai cho cái gan vu khống khác, dựng chuyện hãm hại chồng ?!”
Và thêm một cái nữa.
rút xấp tài liệu ném .
“Xem ! Nhìn kỹ ! Đừng bao giờ bâu mấy từ thanh mai trúc mã nữa.”
Cuối cùng, ném chiếc máy ghi âm lòng .
Trong đó, đang phát chính cuộc gọi đêm rời , chính là giọng của :
“Cứu rỗi cái gì mà cứu rỗi!”
“Tao chán ngấy cô ! Nếu tao ép, tao mặc kệ từ lâu!”
“Kết hôn? Các đoán xem…”
Chu Hoài Nam tái mét, vội vàng ấn dừng đoạn ghi âm.
chuyện gây , dễ gì dừng chỉ bằng một nút tạm ngưng.
Buổi phát trực tiếp cắt ngang, bộ video và đoạn cắt xóa sạch.
Mạng xã hội đó tràn ngập những hình ảnh, chính là đoạn tin nhắn năm xưa Tống Chi gửi cho , những đoạn chat giữa cô và Chu Hoài Nam, lan truyền khắp nơi.
Dân mạng chỉ cảm thán:
“Kỳ tài nha, ngờ đời cũng loại hèn hạ đến thế.”
Chẳng bao lâu, Tống Chi tưởng chừng ẩn kỹ lưỡng đào tung bí mật.
Người tìm cô đang sống trong căn biệt thự Chu Hoài Nam tặng, mặc đồ hiệu mua, giả tiểu thư nhà giàu để câu kéo các thiếu gia khác.
Phó Thời Tu vốn là chỉ lo việc kinh doanh, từng chủ động nhúng tay chuyện Chu gia.
vụ , cắt đứt bộ hợp tác với họ Chu.
Chưa đến hai ngày, Chu gọi điện cho .
“Là của dì và dạy dỗ Hoài Nam… Kiều Kiều, con thể vì tình cảm bao năm mà…”
“Dì.”
cắt lời bà, giọng bình tĩnh:
“Những năm qua, dì chăm sóc con, con ơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-sao-dua-em-toi/chuong-8.html.]
“ vì lời dì từng chút, từng chút một mà con giao hết cơ nghiệp của bố cho Chu gia.”
“Con từng nợ Chu gia thứ gì cả.”
Nói , và Phó Thời Tu vẫn theo kế hoạch, chuẩn bay trở Pháp.
Hôm đó trời mưa nhẹ.
Đến cửa kiểm tra an ninh, phía bỗng hỗn loạn.
Chu Hoài Nam từ chạy đến, dính đầy bùn đất và nước mưa, bộ dạng t.h.ả.m hại đến đáng thương.
“Kiều Kiều, Kiều Kiều…”
Anh nắm lấy tay kéo chiếc vali của , ngã gục xuống ngay mặt .
“Kiều Kiều… đừng … ?”
Phó Thời Tu cảnh mắt, mặt chỉ còn một nét ghét bỏ lạnh lùng.
Anh liếc đồng hồ, hiệu cho mấy cùng.
Lập tức, đám xung quanh đang cầm điện thoại định phim ăn dưa đều dẹp sạch.
Chu Hoài Nam vẫn nắm c.h.ặ.t lấy vali của , nước mưa hòa với nước mắt, giọng run run:
“Kiều Kiều, .”
“Giữa chúng quá nhiều hiểu lầm!”
“Cuộc gọi hôm đó… là Tống Chi gọi cho em, , thật sự !”
“Anh uống say nên bậy thôi! Anh bao giờ thấy em phiền cả!”
“Anh kết hôn với em là vì yêu em thật lòng…”
“Những lời với Tống Chi chỉ là nhất thời hồ đồ, là cô quyến rũ !”
“Anh định ly hôn với em .”
“Anh sẽ cho em một bất ngờ mà, hôm định cầu hôn em nữa…”
“Kiều Kiều, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!”
“Tối đó định đến tìm em, là tại Trần Giang cứ lôi uống rượu…”
, mỉm nhạt:
“Phải , đều là của khác.”
cúi đầu, thẳng đôi mắt đang rưng rưng , giọng thấp nhẹ mà sắc như d.a.o:
“Bao cao su là khác nhét túi .”
“Chiếc giường đó, là khác đẩy ngã lên.”
“Những lời sỉ nhục, khinh thường … chắc cũng là do ma nhập mà , đúng ?”
một dài, mà đầu tiên, nghẹn .
“Chu Hoài Nam, chỉ đơn giản nghĩ rằng rời khỏi .”
“Vì thế mới coi thường, khinh miệt, chà đạp .”
“Chế nhạo , giẫm lên lòng tự trọng của đó là cách duy nhất khiến thấy còn giá trị trong cuộc đời vô dụng , đúng chứ?”
Chu gia hai con trai.
Anh cả gánh vác cả gia tộc.
Còn sống buông thả, chơi bời.
Không , mà là nổi.
Cả đời , điều duy nhất thể khoe khoang, là từng một cô gái tâm ý dựa .
“Buông tay .”
“Tình cảm từ nhỏ đến lớn, đừng để nó kết thúc quá xí.”
Bàn tay run lên, buông .
“Kiều Kiều! Cho thêm một cơ hội nữa ? Lần nhất định…”
né sang bên, cắt lời:
“Bẩn quá.”