VÌ SAO ĐƯA EM TỚI - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:29:38
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

Trong đầu lúc chỉ còn mấy chữ thỏa thuận ly hôn, còn thì trống rỗng .

Chỉ trả lời:

【Ly hôn.】

Ký xong, trốn bên ngoài, run rẩy.

【Phó Thời Tu, hình như… em sắp còn nhà nữa .】

Không ba, , trai, chú ch.ó nhỏ đáng yêu của .

Đến cả Chu Hoài Nam… cũng còn.

Phải đây?

ngờ đột ngột gửi tới một câu như :

【Vậy em lấy nhé】

Trong phòng, tiếng đùa ngày một lớn.

“Đừng đùa chứ, Kiều Vọng Thư mà chịu rời Nam , chuyện còn nổi, dám thật sự ly hôn.”

đấy, nếu bảo cô ly hôn thật, sợ là cô sẽ sập cả cục dân chính mất!”

“Thế ?”

Chu Hoài Nam khẩy một tiếng.

Ném bật lửa lên bàn :

“Dù cô như ch.ó, thì cũng chỉ là con ch.ó của Chu Hoài Nam .”

bảo cô hướng đông, thì bò cô cũng bò về phía đông!”

thất thần đàn ông trở nên xa lạ khe cửa.

【Được.】

Phó Thời Tu gửi cho một danh sách việc cần trong một tháng tới.

Xin visa, tìm luật sư… đều những việc đó cần nhiều.

trong danh sách còn chi chít tên các nhà hàng thử.

【Đồ ăn Trung ở nước ngoài dở lắm.】

【Thật đó.】

bật , ngoan ngoãn theo.

Từng nhà hàng, từng món, đều đến ăn.

Cuộc sống một , dường như cũng quá khó chịu.

Mỗi ngày chỉ là ăn một chút, mua một vài thứ, dọn hành lý.

Ngày dọn khỏi căn nhà ly hôn, Chu Hoài Nam bất ngờ gửi tin nhắn đến:

【Không gọi điện cho , nhớ ?】

Lúc đó đang du lịch cùng Tống Chi, là đưa cô mở mang tầm mắt.

Ngay đó gửi tiếp:

【Không ngoan chút nào.】

Rồi kèm theo một tấm ảnh:

【Chỗ lắm, kỷ niệm ba năm ngày cưới, cũng đưa em đến nhé?】

chặn như chặn Tống Chi, nhưng nghĩ còn đến Cục Dân Chính lấy giấy ly hôn, nên thôi.

Nửa tháng , xử lý hết những món đồ nhỏ từ nữ trang đến túi xách.

Tiếp đó đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, xác nhận mang thai.

Sau cùng, dọn gọn bộ tài sản mà Chu Hoài Nam từng giao giữ.

Buổi tối ngày Cục Dân Chính, Chu Hoài Nam trở về.

Anh gọi cho .

“Kiều Kiều, em chuyển ?”

Đã quen với sự im lặng của trong điện thoại, nên tự một .

“Kiều Kiều, em thật đáng yêu.”

“Đã mà, tất cả chỉ là đóng kịch thôi.”

“Hay là thế …” - giọng đầy vui vẻ:

“Đã diễn thì diễn cho trót, ngày mai cùng đến Cục Dân Chính, lấy giấy ly hôn luôn nhé?”

nắm c.h.ặ.t điện thoại.

“Kiều Kiều, em yên tâm, chỉ là…”

“Được.” - .

“Hơ~”

Bên vang lên một tràng huýt sáo, cùng tiếng đùa giỡn ầm ĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-sao-dua-em-toi/chuong-2.html.]

tắt máy.

Rồi gửi cho thời gian hẹn qua WeChat.

Sáng hôm , dậy sớm.

Chu Hoài Nam đến trễ.

Có lẽ là do Tống Chi cố ý, bên khóe môi còn một dấu răng sâu cạn.

Anh vờ như gì.

cũng vờ như thấy.

Thủ tục hôm nay còn nhanh hơn , tới năm phút là xong.

“Kiều Kiều, ngày mai sẽ cho em một bất ngờ.”

Anh khẽ đá nhẹ chân .

cất giấy ly hôn, :

“Chu Hoài Nam, tối nay rảnh ?”

“Em chuyện với .”

Chu Hoài Nam thoáng sững .

Từ khi cưới đến giờ, vẫn luôn gọi là “chồng”.

Giờ đây, gọi thẳng tên .

Anh nhướng mày, nhẹ, ngón tay khẽ gõ lên cuốn sổ màu đỏ mới nhận:

“Được thôi.”

Dù cho Chu Hoài Nam của bây giờ tệ bạc đến mức nào thì cũng phủ nhận Chu Hoài Nam của những năm .

ơn đồng hành suốt bao năm, ơn những chăm sóc, dịu dàng của ngày cũ.

Thế nên từng nghĩ sẽ rời lời nào.

Chỉ là đêm đó trời đổ mưa.

Sấm chớp ầm ầm.

luôn sợ những đêm như , bởi vụ t.a.i n.ạ.n năm đó cũng xảy trong một cơn mưa lớn như thế.

ôm lấy đang run rẩy, đợi Chu Hoài Nam.

Thậm chí còn lo lắng, nếu thật sự xuất hiện, khi sẽ vì thói quen bao năm mà quên hết tự tôn, lao lòng .

đến.

Mà chỉ một cuộc gọi.

Khi bắt máy, đầu dây bên vô cùng ồn ào và náo nhiệt:

“Cái gì mà cứu rỗi chứ! Vớ vẩn!”

“Những năm đó tao phát ngán cô ! Nếu tao ép, tao còn lâu mới để ý đến cô !”

“Cưới ? Biết vì cưới sớm ?”

“Chẳng vì cô cho tao chạm !”

“Tao chỉ là tò mò thôi, chính là cái việc mà hễ kích động là á, nên tao thắc mắc lúc giường, cô phát tiếng ? Hahaha…”

Ầm…

Tiếng sấm nổ tung đầu, như thể thứ gì đó trong một nữa x.é to.ạc giữa cơn bão.

trốn.

ai thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại .

trốn đây?

Khắp nơi đều là mưa, đều là sấm chớp, đều là tiếng nhạo.

lúc , điện thoại reo.

Là Phó Thời Tu.

“Kiều Vọng Thư?”

Giọng vẫn bình tĩnh như khi, thấy giọng liền cảm thấy ồn ào đều tan biến.

“Em đang ?”

”.

cổ họng nghẹn cứng, thể phát tiếng.

Nước mắt , như theo lời mà vỡ òa trào .

“Chờ .”

Giọng vẫn điềm tĩnh:

“Anh đến đón em.”

Nhị thiếu gia nhà họ Chu độc .

Một đám công t.ử quen lập tức tổ chức tiệc độc ở KTV, cả đám bọn họ uống đến say mèm.

 

 

Loading...