VỊ QUAN CẬN THẦN "VÔ TRI" - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:42:35
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái miệng của liến thoắng suốt cả quãng đường.
Lần Bắc Mãng phái đại quân, bí mật đóng quân tại vùng núi Hắc Sơn hiểm trở sát biên giới, chỉ chờ Hoàng đế Bắc Mãng là Hoàn Nhan Liệt hạ lệnh một tiếng là sẽ ồ ạt tràn xuống phương Nam.
Mà tất cả chuyện , Hoắc tướng quân vẫn .
Hoắc Kiêu cùng suốt đêm để đến quân doanh Hoắc gia quân, diện kiến Hoắc tướng quân.
Hoắc Kiêu thấy phụ , thần sắc lập tức rạng rỡ hẳn lên.
Dẫu phụ cũng chính là tấm gương để noi theo.
Chúng đem những tình báo kể cho Hoắc tướng quân .
Người vốn nhận bồ câu đưa thư của Hiên Viên Hoằng, dặn rằng phối hợp với hành động của .
Có lẽ vẫn thực sự tin tưởng , nhưng vì mệnh lệnh của Hoàng đế nên đành kiên nhẫn cho hết.
Ta cho , Bắc Mãng phái tới mười vạn đại quân, trong khi quân chỉ hai vạn .
Thế nên lấy ít thắng nhiều, bắt buộc dùng kỳ chiêu.
Hoắc tướng quân chắp tay hướng về phía : "Dám hỏi Lê cô nương, bước tiếp theo nên bày binh bố trận thế nào?"
Ta sa bàn, thao thao bất tuyệt.
Hắc Sơn, Vị Thủy là lá chắn tự nhiên giữa Bắc Mãng và nước , là yếu điểm của quốc gia, dễ chiếm nhưng cũng dễ mất. Đi qua Hắc Sơn là một vùng bình nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát dẫn thẳng trung tâm Bắc Mãng.
Vì Bắc Mãng và nước vốn dĩ lấy Hắc Sơn, Vị Thủy ranh giới, duy trì một trạng thái cân bằng mong manh.
Vài ngày tới, Bắc Mãng sẽ phái hơn ngàn binh lính vượt qua biên giới Hắc Sơn để đến quân doanh Hoắc gia khiêu khích.
Mục đích là dụ quân hẻm núi Hắc Sơn, để tám ngàn phục binh ở đó tập kích quân .
Đây là kế hoạch thứ nhất.
Nếu quân trúng kế, chúng sẽ đưa Thừa tướng để khiêu khích. Thậm chí là c.h.é.m đầu phụ ngay mặt quân sĩ.
Hoắc gia quân chịu nổi sỉ nhục như , nhất định sẽ truy kích quân địch, và thế là rơi đúng bẫy của chúng.
Đây là kế hoạch thứ hai.
Ta chỉ tay hẻm núi hiểm trở ở Hắc Sơn.
"Bọn chúng bố trí tám ngàn phục binh ở đây, bên chuẩn sẵn đá hộc và loạn tiễn."
"Muốn Hắc Sơn chỉ con đường hẻm núi duy nhất , nên bọn chúng chỉ cần chốt chặn yếu đạo là quân thể tiến ."
Nói tới đây thấy khát nước, Hoắc Kiêu ý liền đưa cho một chén nước.
Hoắc tướng quân cứ ngỡ đang lấp lửng để cao, sốt ruột hỏi ?
Còn nữa, lấy ít thắng nhiều, tiêu diệt mười vạn đại quân của chúng chứ .
Ta cố ý to kế hoạch , chờ đến khi Hoắc Kiêu hiệu rằng tên tế tác đang lén ngoài cửa , mới cho Hoắc tướng quân kế hoạch thực sự.
Ta thể dối, nên cái kế hoạch ngoài mặt cũng thực sự thực thi.
chúng còn kế trong kế mà.
Vất vả đường xá bao nhiêu ngày, cuối cùng trong quân doanh cũng ngủ một giấc thật ngon.
Chỉ là thời tiết , xem chừng sắp gió nổi lên .
Ngày hôm quân địch quả nhiên khỏi Hắc Sơn, đến quân doanh khiêu khích.
Bọn chúng dù kế hoạch nắm thấu, nhưng vẫn cứ thực hiện theo đúng bài bản.
Bởi vì bọn chúng nghĩ rằng chúng là bọn chúng .
Hoắc gia quân dĩ nhiên là án binh bất động.
Bọn chúng khiêu khích suốt hai ngày mà chẳng động tĩnh gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-quan-can-than-vo-tri/chuong-5.html.]
Tối hôm đó, "" bắt .
Có kẻ thổi mê hồn tán phòng, trong cơn mê man, "" mang khỏi quân doanh.
An Nhu Truyện
Đến khi "" tỉnh thì ở trong quân doanh của Bắc Mãng.
"Ta" trói c.h.ặ.t t.a.y chân, vứt t.h.ả.m cỏ, bên trong trướng bồng một đang , khoác lớp da thú, làn da màu mật ong, ánh mắt sắc như chim ưng như thể thấu tâm can khác. Thứ đang cầm trong tay chính là Hòa Thị Bích.
Hắn cất lời: "Biết là ai ?"
"Hoàn Nhan Tông."
Đôi mắt sáng rực lên: "Thần nữ Nam Quốc quả nhiên danh bất hư truyền."
Ồ hô, ngờ ở nước ngoài đồn đại thành "thần nữ" cơ đấy!
"Nam Quốc đúng là mảnh đất trù phú, tươi . Thần nữ dung mạo như thế ..." Hắn khựng một chút, cố tìm một từ ngữ thích hợp: " là khuynh quốc khuynh thành."
Ta suýt chút nữa thì nhịn .
Hắn hỏi: "Nàng sợ ?"
"Sợ chứ, vẫn là chút sợ."
"Nghe danh nàng sớm thấu triệt kế hoạch của quân , còn nghĩ cả đối sách phá địch. Thật là đáng sợ quá !" Hoàn Nhan Tông nở nụ gian xảo: " một nữ nhân thần thông như , chẳng cũng bắt tới doanh trại ?"
"Thì đúng là thế còn gì."
Thái độ bình tĩnh của "" khơi dậy lòng hiếu thắng của .
Hắn bóp lấy cằm "", gằn giọng: "Nghe thần nữ chỉ thể lời thật lòng, mau kế hoạch của các ngươi ."
"Ta" c.ắ.n môi, vẻ mặt như đang đấu tranh kịch liệt. Sau một hồi giằng co, cuối cùng cũng đem kế sách dụ địch khỏi núi sạch sành sanh.
Hoàn Nhan Tông vô cùng hài lòng với cái miệng của "".
" thần nữ dù tính toán kỹ lưỡng đến , cũng ngờ sẽ rơi tay giặc ?" Hắn mỉa mai.
"Thần nữ nguyện ý vì mà dốc sức ?"
"Không đời nào." "Ta" c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt đáp.
Hoàn Nhan Tông cũng chẳng thèm để ý, phất tay : "Không , cứ giam giữ nàng , hỏi gì thì tìm nàng, dù nàng cũng chỉ thật thôi."
Tên đầu óc cũng nhanh nhạy phết.
"Ngươi xem ngươi kìa, các bậc đế vương tướng soái yêu mến nhân tài, ai nấy đều nâng niu tôn trọng. Sao đến lượt ngươi dùng thủ đoạn bạo lực để giam cầm thế?" "Ta" nháy mắt đưa tình với : "Chi bằng ngươi cởi trói cho , dâng đồ ngon vật lạ hầu hạ thật , dỗ dành vui vẻ. Biết vui lên, cái miệng càng hiệu nghiệm hơn đấy."
"Thần nữ thật là phong nhã, thú vị lắm." Hoàn Nhan Tông quả nhiên hạ lệnh cởi trói cho "".
Hắn chắc chắn cho rằng một nữ nhi yếu ớt, ở giữa quân doanh dày đặc địch quân thế thì mọc cánh cũng chẳng bay lên trời .
"Hoàn Nhan Tông, gặp Thừa tướng. Có ?"
Hoàn Nhan Tông lập tức sai đưa cha đến.
Cha dọc đường chắc hẳn chịu khổ nhiều, gầy sọm hẳn , ngay cả cái bụng phệ cũng biến mất tiêu .
Cha thấy "", định lên tiếng thì "" lao đến ôm chầm lấy , gọi một tiếng "Phụ " ngọt xớt.
"Người cũng cho nàng gặp , tiếp theo thần nữ hãy giảng cho về kế sách phá địch ." Hoàn Nhan Tông .
"Ta" đỡ cha một góc định, chỉnh mái tóc, đầu duyên dáng: "Không thành vấn đề. Chỉ là tướng quân, chuyện chỉ thể cho một ngài thôi."
Hoàn Nhan Tông khẩy một tiếng, nghĩ rằng "" chẳng thể giở trò gì nên bước tới mặt.
"Ta" uốn éo bước tới, thừa lúc đề phòng liền bẻ quặt hai tay , chộp lấy con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh, kề thẳng cổ .
"Thần nữ đây là ý gì?"
Hắn vẫn bình tĩnh, bởi lẽ bên ngoài mười vạn đại quân đồn trú, chúng mọc cánh cũng khó lòng thoát khỏi đây.
"Ý là lấy mạng ngươi đấy!" "Ta" quát lớn một tiếng, lưỡi d.a.o lún sâu da cổ. Hoàn Nhan Tông hổ danh là cao thủ Bắc Mãng, bất chấp nguy hiểm nơi cổ, phản đòn cực nhanh, thoát khỏi sự khống chế.