Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 76: Thế Giới Mưa Lớn
Cập nhật lúc: 2026-01-16 14:58:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Lâm Lâm còn xem hết Màn trời, xụi lơ giường, cả tê dại.
Trương Hiểu cũng dám phiền cô nàng, chỉ lo lắng với trạng thái của cô , liệu lọt tai hết nội dung Màn trời .
Cho đến khi Màn trời kết thúc, cũng một chiếc màn hình nhỏ hiện mặt Ôn Lâm Lâm, cô nàng mới như sống một chút, ngẩn ngơ ấn like và tặng hoa.
Sau đó cả vật giường, buông xuôi.
Trương Hiểu bên cạnh, thấy cô nàng như , đoán là Màn trời chắc kết thúc .
Cô dỏng tai lên , quả nhiên thấy từ các phòng khác bùng nổ những âm thanh khá kịch liệt, chắc là đang thảo luận sôi nổi về chuyện gì đó.
Cô Ôn Lâm Lâm, thôi, cô nàng tạm thời thể chuyện, bèn đành nén bụng đầy thắc mắc, mở cửa , xem khác gì.
Kết quả, vẫn đang bàn tán trong phòng riêng của , chẳng ai ngoài chuyện cả. Trương Hiểu ngóng hồi lâu cũng rõ họ đang từng câu từng chữ gì, tự nhiên cũng chẳng thêm nội dung gì về Màn trời.
Cái cảm giác trở thành kẻ mù dở thế , thực sự quá uất ức và bất lực.
Cô trở , tiếp tục Ôn Lâm Lâm đang giả c.h.ế.t giường, : "Mặt chăn ẩm lắm, thì quần áo xong chui trong chăn mà ."
Câu lập tức đ.á.n.h thức Ôn Lâm Lâm, cô nàng bật dậy: " đúng đúng, quần áo, còn rửa chân nữa, huhu cái chân của , thối chân !"
Trương Hiểu: ?
Hoàn hiểu cô đang gì, phiền c.h.ế.t !
...
Chiếc cano của Bạc Mộ Thành khi giao xong vật tư cuối cùng liền ngừng nghỉ chạy về nơi ở.
Nơi họ ở chính là tòa nhà trụ sở của công ty Bạc thị.
Tòa nhà văn phòng cao hơn hai mươi tầng, hiện tại từ tầng sáu trở lên, mỗi tầng đều ở.
Nhóm Bạc Mộ Thành chiếm dụng trọn vẹn ba tầng sáu, bảy, tám. Ngoài chỗ ở thì dùng để chứa vật tư. Những chiếc bánh bao phát hôm nay cũng từ cái bếp lớn dựng tạm ở đây.
Ngày nào họ cũng dùng bột mì hoặc gạo để một ít thức ăn nóng sốt đem phát.
Từ tầng chín trở lên tuy nhiều lánh nạn, nhưng vì một tiểu đội đóng quân trấn thủ ở đây, họ răn đe nên những ở tầng cũng dám xuống cướp vật tư.
Hơn nữa, nhu cầu sinh hoạt của trong tòa nhà vốn dĩ do nhóm Bạc Mộ Thành cung cấp. Họ còn tìm những nhanh nhẹn tháo vát đến giúp việc, ví dụ như nấu ăn chia nhỏ vật tư.
Nhờ , nhóm Bạc Mộ Thành và những ở tầng chung sống cũng coi như yên .
Nhóm Bạc Mộ Thành lái cano đến bên tòa nhà, theo thang dây thả từ cửa sổ leo lên, nhanh đến tầng sáu.
Trước khi nước dâng cao thế , họ từ tầng bốn tầng năm mới bộ lên.
Bây giờ tầng ngập hết, nhưng khi ngập hẳn, đồ đạc ở các tầng ở tầng khuân sạch, đến cái khung cửa cũng chừa , đều dỡ củi đốt .
Cũng may nhờ bàn ghế cửa nẻo và giấy tờ tài liệu mà ở tầng mới cái để đốt lửa. Có điều trong tòa nhà ngày nào cũng bốc khói, còn từng sơ ý gây cháy, nhưng may là mưa lớn dập tắt ngay.
Tòa nhà văn phòng từng sang trọng cao cấp là thế, giờ khói lửa hun cho tàn tạ chẳng hình thù gì nữa.
Nhóm Bạc Mộ Thành ướt sũng lên đến tầng sáu. Tại vị trí từng là quầy lễ tân, họ cởi bỏ áo mưa và quần áo ướt bên ngoài, tránh mang trong ướt sũng nơi.
Vào bên trong mới coi như về đến địa bàn của , lập tức thả lỏng.
Những ở trông coi đón lấy: "Nước chuẩn xong , tắm , gội đầu sạch sẽ, rửa sạch nước mưa ."
Họ rõ ràng đều xem Màn trời, lúc ai nấy vẻ mặt đều vô cùng nghiêm túc.
Bạc Mộ Thành hỏi: "Mọi cũng ghi Màn trời chứ?"
"Ghi , cũng tải lên đám mây (cloud) ."
Hiện tại thông tin liên lạc còn thông suốt như nữa. Trong cùng thành phố còn đỡ, chứ cách nửa đất nước thế thì điện thoại khó gọi .
Cũng may mạng internet vẫn lúc lúc , nên hai bên chuyện gì cần thông báo, cơ bản là tải thông tin lên đám mây, bên phát hiện đám mây tệp tin mới thì sẽ lập tức xem.
Việc trao đổi thông tin cứ thế mà thành.
Bạc Mộ Thành gật đầu, lấy điện thoại trong túi đặt lên bàn, bản cũng tắm rửa.
Một lát , Bạc Mộ Thành một bộ quần áo sạch sẽ mới tinh bước .
Trước cũng chẳng cầu kỳ thế , nhưng bây giờ, dùng máy sấy tóc sấy khô tóc , lau chân sạch bong kin kít.
Anh quan sát kỹ lưỡng bàn chân to của , xác định tuy ngâm nhăn nheo, cũng bong da, nhưng đều ở mức độ bình thường, càng bốc mùi hôi quá lố, lúc mới yên tâm xỏ tất .
Lại từ trong đống hộp giày ở góc phòng, lôi một đôi giày thể thao mới tinh, cũng giá 5 con xỏ , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Đôi chân bảo vệ cho kỹ, chẳng thối chân chút nào.
Sau đó mới xuống ghế sofa, bắt đầu suy nghĩ.
Suy nghĩ về chuyện mắt, suy nghĩ về chuyện tương lai, cũng suy nghĩ về chuyện Màn trời.
Năm năm mạt thế? Là thực sự chỉ năm năm, mạt thế sẽ kết thúc, thứ bình thường ?
Còn nữa, rốt cuộc tại Màn trời chậm trễ?
Có cách nào liên lạc với Màn trời ?
nhanh gạt những nghi vấn sang một góc, suy nghĩ viển vông cũng chẳng cái gì, chi bằng nghĩ những thứ thực tế hơn.
Tuyền Lê
Ví dụ như, sự xuất hiện của Màn trời đầu tiên khiến điều chỉnh nhiều kế hoạch cho tương lai.
Những khác lục tục vây quanh: "Sếp Bạc, chúng bây giờ nên thế nào?"
Bạc Mộ Thành : "Trong chúng ai thấy khỏe, hoặc bệnh chân , xuất hiện mẩn đỏ ?"
Mọi , thấy khỏe thì ai , còn những cái khác...
Một khá xa giơ tay lên: " hình như bệnh chân ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-nguoi-dan-trong-the-gioi-tieu-thuyet-du-bao-thien-tai/chuong-76-the-gioi-mua-lon.html.]
Bạc Mộ Thành nhíu mày dậy qua: "Mức độ nào , để xem."
Người chìa chân , cùng với một mùi hôi kỳ lạ lan tỏa, đều giật , chỉ thấy lòng bàn chân trắng xóa là da c.h.ế.t bong tróc dở dang.
Có điều qua thì vẫn lở loét.
Người cũng tự : "Vẫn lở loét, hiện tại cũng đau ngứa, nhưng những chỗ chạm , tránh xa chút, lát nữa sẽ lấy đồ của riêng vứt ."
Người xong, xỏ giày .
Cái mùi quả thực quá khó ngửi.
Bạc Mộ Thành : "Đừng lo, sẽ tìm cách kiếm t.h.u.ố.c mỡ, bôi ngay bây giờ, nhất định sẽ khỏi bệnh."
Khuôn mặt ủ rũ của cuối cùng cũng lộ chút nụ , trông vẻ yên tâm hơn nhiều: "Cảm ơn sếp Bạc."
"Cảm ơn gì chứ, là vì mà các mới ở đây, trách nhiệm với từng các ."
"Sếp Bạc đừng , chúng đều tự nguyện theo , đuổi chúng cũng chẳng nỡ ."
Mọi thi bày tỏ lòng trung thành.
Thực ai cũng hiểu, tuy theo sếp Bạc ở thành phố Hải suốt một tháng, còn ngày nào cũng thu thập vật tư, phát vật tư, cũng khá vất vả, nhưng nếu cho họ một sự lựa chọn khác, họ cũng rời .
Dù thì theo sếp Bạc, tiền đồ xán lạn, còn theo đến căn cứ phía Tây, chỉ cần đến đó là thứ sẽ thôi. Ăn, ở, sinh hoạt, công việc đều cần lo.
Đây chính là "dựa lưng đại thụ hóng gió mát".
Còn nếu dựa chính , bọn họ bây giờ e rằng cũng chẳng khác gì những mắc kẹt trong phòng, chỉ trân mắt chờ khác đưa vật tư đến ở bên .
Đây cũng là lý do họ nguyện ý theo Bạc Mộ Thành.
Bạc Mộ Thành gật đầu: "Một tháng nay, chúng ở thành phố Hải bấy nhiêu cũng coi như đủ . Tiếp theo các hãy kiểm kê sắp xếp vật tư trong tay, đó chuẩn sẵn sàng để rút lui."
Mọi đều vui mừng: "Chúng sắp ?"
"Phải, rời khỏi thành phố Hải, đến đại bản doanh phía Tây, chậm nhất là ngày xuất phát."
Anh là một thương nhân. Hy sinh lợi ích nhỏ mắt vì lợi ích to lớn lâu dài về , lấy lòng nhà nước, xây dựng danh tiếng trong quần chúng, vụ ăn thể , cũng là cần thiết.
nếu chịu sự đe dọa đến tính mạng thì đáng.
Chỉ sống sót mới tương lai.
" mà, chúng như , ăn thế nào với bên chính phủ?"
"Chuyện các cần lo, cứ theo lời bảo là ."
Mọi liền thực sự yên tâm, vui vẻ kiểm kê vật tư.
Còn Bạc Mộ Thành nghĩ thầm, chính phủ chắc cũng sắp tổ chức đại quân rút lui .
Anh cầm điện thoại, gọi cho một nhân viên chính phủ gần đây vẫn luôn liên lạc đối tiếp với bên .
...
Trời dần tối đen, thành phố Hải hôm nay so với ngày càng thêm yên ả.
Từng chiếc thuyền lớn nhỏ chạy về phía một tòa nhà lớn. Sau đó, các lãnh đạo và tướng lĩnh của thành phố Hải đều từ thuyền bước xuống, tòa nhà .
Họ tụ tập ở đây để họp.
Nội dung chính của cuộc họp là vấn đề rút lui.
"Hải thành thể ở nữa, điều kiện sinh tồn ở đây quá khắc nghiệt.
Nếu còn ở , thứ nhất là bệnh sẽ ngày càng nhiều.
Một khi bệnh nhiều lên, dù là chiến sĩ quần chúng nhân dân, suy yếu tăng lên thì độ khó của việc rút lui sẽ tăng lên nhiều."
Trong cuộc họp, một phát biểu: "Thứ hai, khi xem Màn trời, cảm xúc của quần chúng chắc chắn kích động. Trong tình huống mà bắt họ tiếp tục chờ đợi, e rằng sẽ gây biến loạn trong dân, đến lúc đó cục diện sẽ càng phức tạp hơn, thậm chí khó mà thu dọn ."
Lời ai phản đối. Mọi đều hiểu, tình hình hiện tại đến mức vô cùng cấp bách. Rút bộ khỏi thành phố Hải, dù xét từ góc độ nào cũng thể trì hoãn thêm nữa.
Vấn đề bây giờ là rút lui như thế nào.
Hải thành ít nhất còn 5 triệu dân mắc kẹt. Nhiều như cùng rút lui một lúc, nhiệm vụ vô cùng gian nan.
Tàu thuyền thì chuẩn xong, nhưng hiện tại nước tuy sâu, song các tòa nhà ở thành phố Hải cũng phổ biến là cao, còn các loại cầu cống.
Tàu lớn đừng là trung tâm thành phố, ngay cả đến rìa thành phố cũng khó khăn.
Không cẩn thận là va đá ngầm mắc cạn, thậm chí đ.â.m va lật tàu.
Đây cũng là lý do tại đó vẫn luôn di tản từng đợt nhỏ.
Trước đây đều là đưa lên từng chiếc thuyền nhỏ, chở khỏi thành phố, đó mới lên tàu lớn ở bên ngoài thành phố. hiệu suất quá thấp, một ngày chẳng di chuyển bao nhiêu .
Bây giờ rút lui bộ, cách đó còn phù hợp nữa.
Một vị tướng lĩnh : "Vậy thì cho nổ, cho nổ tung hết các chướng ngại vật dọc đường, để tàu lớn thể tiến sâu nhất thể. Bên trong dùng thuyền nhỏ đưa , tiết kiệm chút thời gian nào chút .
Chỉ cần khỏi thành phố, dọc theo lòng sông cũ thì sợ va đá ngầm nữa."
Mọi , đều gật đầu đồng ý phương án .
Sau đó một bộ phận tách nghiên cứu xem cần nổ những chỗ nào, và nổ như thế nào.
Những còn bàn tiếp tục họp.
Khó khăn thứ nhất của việc rút lui: Trong tình hình hiện tại, đường ít nhất cũng mất hai ba ngày, việc ăn uống ngủ nghỉ của ngần là một vấn đề khổng lồ.
cái cũng khó, tập kết bộ vật tư của thành phố Hải , đến lúc đó mỗi ngày phát cho mỗi .
Đây là vấn đề thống nhất sắp xếp phân phát vật tư, sự sống c.h.ế.t, những vấn đề như thế cũng chỉ coi là vấn đề nhỏ.
Khó khăn thứ hai: Vấn đề lựa chọn lộ trình.!