Vì Người Dân Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai - Chương 188: Thế giới Dị Hình
Cập nhật lúc: 2026-02-13 01:59:36
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế giới Pixel.
Thời hạn hai ngày sắp đến , nhưng vẫn sự việc đặc biệt nào xảy .
Trong lòng Bành Lam và Đàm Phong ít nhiều vài phần lo lắng.
Thời hạn nhiệm vụ của họ sắp kết thúc . Nếu khi rời mà vẫn tiễn con quái vật Pixel , ai đó sẽ xảy chuyện gì? Lỡ như tình hình mất kiểm soát, thì nhiệm vụ của họ tính là thành công ?
Trong đó, Đàm Phong là sốt ruột hơn cả.
Bởi vì chuyện liên quan đến việc mở ti vi cá nhân .
Tuy nhiên, trong nhiệm vụ , những gì thể thực sự quá ít ỏi.
Cơ thể pixel hạn chế năng lực của . Hơn nữa, đây cũng là một nhiệm vụ cần dùng nhiều vũ lực, chẳng mấy đất cho dụng võ.
Dù sốt ruột đến mấy cũng chỉ mà thôi.
Khi tiểu đội dừng nữa, bèn chằm chằm con quái vật to lớn , hỏi: "Rốt cuộc mày về nhà thuận lợi hả?"
Quái vật Pixel .
Mặc dù trong mắt nó, mấy con trông cứ na ná , nhưng hai ngày tiếp xúc, nó cũng đại khái phân biệt ai với ai. So với cái chuyện cộc lốc , đương nhiên nó thích Bành Lam - luôn chuyện nhẹ nhàng với nó hơn.
Chưa kể thế của em gái nó thiết với Bành Lam.
Thế là nó hừ một tiếng, ngoắt cổ , thèm để ý đến nữa.
Đàm Phong thở dài.
Lại sang Bành Lam, với vị lãnh đạo thành phố Y rằng hai họ thể sẽ rời sớm. Đến lúc đó, họ sẽ tự dẫn con quái vật Pixel tiếp tục truyền tin.
Nhóm lãnh đạo thành phố Y ít nhiều chút lo âu bất an: "Các ? con quái vật vẫn rời mà!"
Bành Lam: "Bảy ngày còn trôi qua một nửa, cứ bình tĩnh đừng nóng vội."
bọn họ bình tĩnh nổi, chuyện liên quan đến sự sống còn của tất cả bọn họ cơ mà!
Lỡ như cuối cùng con quái vật thì ?
Nếu , thì chỉ còn nước liều mạng với nó thôi!
Trong lòng vị lãnh đạo thành phố Y lóe lên sát ý, chuẩn cho tình huống nhất.
Bành Lam tuy thấy biểu cảm và ánh mắt của ông , nhưng cũng đại khái đoán ông đang nghĩ gì.
cũng lực bất tòng tâm.
Hai ngày qua, thành phố họ qua lên đến hàng chục, quái vật Pixel thực sự nỗ lực di chuyển .
Những thành phố đều đông dân cư, và mỗi thành phố đều sẽ thông báo cho các vùng lân cận. Vì , trong hai ngày nay, tin tức "cầu nguyện cho quái vật về nhà" chắc hẳn lan truyền rộng rãi.
Nếu gì bất ngờ, ít nhất một phần năm dân đất nước chuyện và đang cầu nguyện cho điều đó.
Sức mạnh do lượng đông đảo như tạo , vẫn đủ để tiễn quái vật Pixel ?
Bành Lam con quái vật to lớn , thầm nghĩ đổi chỗ ở cho mày quả thực dễ dàng chút nào.
...
Vệ Nguyệt Hâm chằm chằm màn hình mặt.
Hai tay khoanh n.g.ự.c, dựa lưng ghế, cố gắng mở to mắt.
Rồi ngáp một cái.
Buồn ngủ c.h.ế.t !
bây giờ cô ngủ, cô quyết ăn thua đủ với cái thứ !
"Dù thì hôm nay, cho một lời giải thích."
"Lỡ như bà HR đột nhiên chạy tới tìm , hỏi tội ngay mặt, còn chẳng đối phó với cô thế nào, vì cô rốt cuộc là ai."
" bao nhiêu video , dù thời gian thử thách thì giờ chắc cũng qua chứ? Cậu rốt cuộc bí mật to lớn gì mà ?"
"Cậu bảo HR là dân ngoại đạo , chuyện mà cái ngoại đạo như cô còn , dựa mà trong nghề như ? Cậu thấy thế hợp lý ?"
Giằng co lâu lâu, cuối cùng cái màn hình cũng chịu thua .
[Hay là cô cứ nghỉ , nghỉ ngơi xong sẽ cho cô ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-nguoi-dan-trong-the-gioi-tieu-thuyet-du-bao-thien-tai/chuong-188-the-gioi-di-hinh.html.]
Có hy vọng!
Vệ Nguyệt Hâm mắt thấy sắp thấy ánh bình minh , thể bỏ cuộc giữa chừng ?
"Không, cho !"
Màn hình rung lắc một cái, dường như vô cùng bất lực, cuối cùng bộ màn hình dần dần biến mất.
Vệ Nguyệt Hâm trợn tròn mắt, định bỏ trốn đấy ?
Tuy nhiên, màn hình giống như đây, biến mất là biến mất hẳn. Lần , tuy nó biến mất, nhưng biểu tượng chìa khóa đó ở , hơn nữa ngày càng sáng rực rỡ. Cuối cùng, nó biến thành một chiếc chìa khóa thực sự, lơ lửng xoay tít giữa trung.
Vệ Nguyệt Hâm thẳng dậy, chớp mắt.
Cuối cùng chiếc chìa khóa từ từ hạ xuống, Vệ Nguyệt Hâm theo bản năng đưa tay đỡ.
Chiếc chìa khóa rơi tay cô, mát lạnh.
Giống kim loại mà kim loại, giống đá mà đá, màu xanh lục cầm nặng tay, kiểu dáng cổ xưa, lờ mờ như vài vệt gỉ sét loang lổ.
Vệ Nguyệt Hâm chớp chớp mắt: "Cái gì đây?"
Một giọng vang lên, nhưng là vang lên trực tiếp trong đầu cô, giống như giọng của một phụ nữ lớn tuổi: "Ta là Thần Chìa Khóa, cũng chính là cái màn hình từ đến giờ."
Vệ Nguyệt Hâm giật , dáo dác xung quanh, sờ sờ đầu : "Bà chuyện trực tiếp trong đầu ?"
Đối phương trả lời câu hỏi vô nghĩa .
Vệ Nguyệt Hâm chợt vỡ lẽ: "Hóa mày cái màn hình, mà là cái chìa khóa ? Vậy chẳng giờ gọi sai tên ?"
Không nên gọi là Bé Màn Hình, mà gọi là Bé Chìa Khóa.
Thần Chìa Khóa: "..."
Vệ Nguyệt Hâm chủ đề chính: "Vậy Thần Chìa Khóa rốt cuộc là thứ gì?"
"Thần Chìa Khóa, cô thể coi là chiếc chìa khóa thể mở các thế giới khác . Những video cô đều thông qua để mở cửa sổ thế giới, chiếu đến thế giới tương ứng."
"Oa, lợi hại ! Vậy chẳng chỉ cần là , thế tại cô HR bày đặt như chỉ mới video đăng video ?"
Thần Khóa nhạt giọng : "Thần Chìa Khóa ai cũng dùng . Người quản lý đời của là bà ngoại của cô, Vệ Thanh Lê."
Vệ Nguyệt Hâm kinh ngạc vô cùng, bật dậy ngay lập tức. Tin tức còn khiến cô chấn động hơn cả việc màn hình biến thành chìa khóa chuyện trong đầu cô.
"Bà ngoại á! Bà mà phận như thế!"
Trong lòng cô bà ngoại giỏi giang, nhưng dù thế nào cô cũng ngờ bà ngoại tầng phận .
Người quản lý Thần Chìa Khóa, thôi thấy oai phong lẫm liệt !
"Khoan, đúng, bà ngoại tên là Vệ Hương Lan mà!"
"Vệ Thanh Lê là tên thật của bà ."
"Vậy là, bà đổi tên?" Vệ Nguyệt Hâm hiểu , cô bỗng trở nên căng thẳng: "Nếu bà ngoại sở hữu mày, bà nông nỗi ?"
Cô mới dùng Thần Chìa Khóa bao lâu mà nhận bao nhiêu Tinh lực , bà ngoại là quản lý chính thức, chẳng nên lợi hại hơn ?
Thần Chìa Khóa trả lời trực tiếp câu hỏi : "Thần Chìa Khóa thể mở các thế giới khác , đổi vận mệnh của những thế giới đó, và từ đó thu nguồn sức mạnh to lớn, gọi là Tinh lực. Tinh lực là sức mạnh mà nhiều thèm khát, nhưng con đường để nó vô cùng ít ỏi. Vì , Thần Chìa Khóa là bảo vật mà tranh giành."
"Ta chỉ là một trong những Thần Chìa Khóa, khi liên kết với bà ngoại cô, cùng bà qua bao thế giới."
Mắt Vệ Nguyệt Hâm trợn tròn thêm một vòng.
Lại còn thể giữa các thế giới?
Bà ngoại đỉnh thật!
"Thời gian trôi qua, bà ngoại cô chán ghét những ngày tháng như , cộng thêm việc trọng thương trong một nhiệm vụ, cũng tổn hại. Lúc đó chúng tạm thời thể về thế giới chủ, thế là bà chọn thế giới hiện tại - đây là thế giới mạt thế đầu tiên mà bà giải cứu, nên bà một tình cảm đặc biệt với nơi ."
Vệ Nguyệt Hâm một nữa chấn động.
"Vậy là, thế giới chúng đang sống đây, từng giống như những thế giới mưa axit thế giới Dị Hình ?"
" , nhưng đó là chuyện của lâu lâu về . Sau khi thoát khỏi vận mệnh của thế giới mạt thế, thế giới tự thiện, hiện tại là một đại thế giới bình thường."
Vệ Nguyệt Hâm ngẩn ngơ gật đầu.
Tuyền Lê
Cô cứ tưởng các thế giới khác đều là thế giới trong tiểu thuyết, chỉ thế giới của cô là thế giới thực, hóa là cô nghĩ quá đơn giản .
, vũ trụ bao la nhường nào, thiên ngoại hữu thiên là chuyện bình thường.