Người cha với vẻ mặt đầy đau khổ : "Vì căn cứ, vì , hôm nay, cha như , chỉ thể ác một thôi!"
Họng pháo dựng đầu tường điều chỉnh góc độ, nhắm thẳng Đàm Phong.
Người cha : "A Phong, con đừng trách chúng , nếu con ở vị trí của cha, con cũng sẽ như thôi."
Đàm Phong cúi đầu cánh tay trái tang thi c.ắ.n mất một miếng thịt của , tự giễu, đó tiếng càng lúc càng lớn.
Thật hề căn cứ, chỉ khi c.h.ế.t mặt cuối, nhưng ngờ giáng một đòn phủ đầu như .
Ha ha ha, thật nực ! Anh vì căn cứ mà c.h.é.m g.i.ế.c, vì mà quên , kết quả nhận là thế đây.
Thậm chí cầm đầu hò hét chính là cha ruột của , đây là còn trông cậy nữa, nên vội vàng bày tỏ thái độ, đạp lên xác để thiết lập hình tượng đại nghĩa diệt ?
Bao nhiêu năm cống hiến, giống như một trò .
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c dường như thứ gì đó vỡ nát, m.á.u nóng hổi trong huyết quản nháy mắt đông cứng thành băng.
Anh ngẩng đầu lên nữa, từng khuôn mặt đó, quen lạ , sát ý b.ắ.n từ những khuôn mặt đó đều đang kể lể sự ngu xuẩn và nực của .
Người em của cũng gào to: "Mọi xem, nên thả ?"
"Không thả! Không thả!"
"Có nên g.i.ế.c ?"
"G.i.ế.c ! G.i.ế.c !"
Tiếng gào thét như núi gầm biển gào, những khuôn mặt kích động đến biến dạng của khi hét lên, dường như âm thanh của cả căn cứ đều ùa tới, hội tụ thành từng mũi tên độc chực chờ nuốt chửng .
Đàm Phong ha hả, giơ đao chỉ tất cả : "Tao sai ! Tao sai ! Lũ rác rưởi chúng mày đáng lẽ c.h.ế.t ! Ông trời thật minh, thế giới đáng lẽ hủy diệt, tao vọng tưởng ngăn cản tất cả chuyện , bảo vệ một đám rác rưởi! Ha ha ha! Đây là sự trừng phạt dành cho tao! Ha ha ha ha!"
"Hắn điên ! Hắn sắp biến dị ! Khai hỏa!"
Cùng với tiếng gào to, đạn pháo ập về phía Đàm Phong, giây tiếp theo, ánh lửa và sóng nhiệt che trời lấp đất...
Đàm Phong bật dậy, mồ hôi đầm đìa, thở dốc nặng nề.
Anh chống trán từ từ bình tĩnh , thời gian, ba giờ sáng.
Anh trọng sinh trở về hai ngày, mà mạt thế sẽ đến ngày .
Nhớ tới những chuyện khi c.h.ế.t ở kiếp , khẩy một tiếng, thậm chí chút mong chờ mạt thế đến, thế giới nên hủy diệt, thanh tẩy, xáo bài .
Đến lúc đó, sẽ mở to mắt cho rõ, những kẻ kiếp sống vô cùng sung sướng sự che chở của sẽ giãy giụa gào trong mạt thế như thế nào.
Tuyền Lê
Anh châm điếu t.h.u.ố.c rít một , mắt bỗng sáng lên, như thể một luồng sáng chiếu xuống.
Anh ngẩng đầu, qua khung cửa sổ sát đất rộng lớn, thể thấy bầu trời như thủng một lỗ lớn, ánh sáng tranh ùa .
Ồ? Lần đổi một phương thức diệt thế khác, trời sập trực tiếp luôn ?
Rất nhanh, bầu trời xuất hiện một màn hình khổng lồ hình bầu d.ụ.c mép đều, ánh sáng tỏa gần như thể chiếu sáng hơn nửa thành phố đang ngủ say.
Sau đó trong màn hình xuất hiện bốn chữ lớn run rẩy theo phong cách hoạt hình kinh dị: Tang thi đến !
Bên hai chữ Tang thi còn một cái đầu lâu xanh lè đang bò, rắc một cái rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-nguoi-dan-trong-the-gioi-tieu-thuyet-du-bao-thien-tai/chuong-15-the-gioi-tang-thi.html.]
Đồng t.ử Đàm Phong co , trời sập, mà là ——
Một giọng nữ trẻ tuổi trong trẻo vang lên: 【Chào , là đăng video , Vi Tử, các bạn cũng thể gọi là Nhân viên dự báo thiên tai.】
【Hôm nay thiên tai chúng đến là tang thi, đúng , thế giới các vị đang sống sắp bùng nổ khủng hoảng tang thi.】
【Chúng kết luận , , mở đầu sẽ ít nhất một phần mười nhiễm ngẫu nhiên trở thành tang thi, đối với những , chỉ thể tiếc nuối rằng, thời gian dành cho các bạn còn nhiều nữa.】
Tàn t.h.u.ố.c rơi xuống ngón tay Đàm Phong cũng hề , chỉ nheo mắt lên trời, hồi lâu mới khẩy một tiếng: "Thú vị đấy."
...
Thế giới mưa axit.
Bành Lam giường bệnh, từ từ mở mắt.
Đây giống như một phòng bệnh cách ly, bốn phía đều là kính trong suốt, bên ngoài kính đầy lãnh đạo và chuyên gia.
"Tỉnh tỉnh ! Cậu tỉnh !"
"Bành Lam, thấy thế nào? Cử động ? Ý thức tỉnh táo ?"
"Bành Lam, cảm nhận hệ thống ?"
Bành Lam mất một lúc lâu mới nhớ chuyện xảy khi hôn mê.
Bọn họ đưa Sử Phi Địch phòng chuyển đổi, liên tục thẩm vấn , thậm chí dùng một thủ đoạn cực đoan, đồng thời giám sát diện phản ứng cơ thể , đặc biệt là sự đổi của sóng não.
Họ còn cố gắng đối thoại với cái hệ thống tán gái trong cơ thể Sử Phi Địch, hứa hẹn nhiều lợi ích.
Sử Phi Địch tuy ngu, nhưng cũng chút lì lợm, sống c.h.ế.t chịu từ bỏ hệ thống.
Hắn hù dọa bọn họ, uy h.i.ế.p bọn họ, lúc thì xuống nước cầu xin tha thứ, nhưng giây tiếp theo tung thủ đoạn khó tin, cho dù mặt đều là nam giới cũng suýt chút nữa mê hoặc, còn thể từ hư lấy v.ũ k.h.í, khiến nhân viên của họ thương.
Giằng co ba ngày ba đêm, cuối cùng Sử Phi Địch thực sự hết cách, lóc cầu xin tha thứ, lớn tiếng gào thét hủy liên kết với hệ thống.
Ngay khoảnh khắc hô hủy liên kết, máy móc trong cả phòng chuyển đổi kêu vang, từ trường hỗn loạn, Sử Phi Địch liều mạng ôm đầu gào thét, dùng đầu đập mạnh xuống đất.
Mắt thấy sắp đập đầu c.h.ế.t, Bành Lam xin chỉ thị của lãnh đạo: "Để thử xem."
Lãnh đạo do dự, mấy tiếp xúc trực diện với Sử Phi Địch đó đều hôn mê một cách khó hiểu, đến giờ vẫn tỉnh .
Bành Lam : "Nếu hệ thống thực sự tách khỏi Sử Phi Địch, nó thể cần một vật chứa mới."
Lãnh đạo cuối cùng cũng đồng ý.
Bành Lam cứ thế biện pháp bảo vệ nào đến mặt Sử Phi Địch.
Giây tiếp theo, chỉ cảm thấy thứ gì đó "ầm" một cái lao trong đầu , chuyện đó thì nữa.
Lúc kịp trả lời câu hỏi của lãnh đạo, bởi vì một giọng máy móc vang lên trong đầu : " là hệ thống tán gái, xin ký chủ lập tức thành nhiệm vụ tân thủ, thu thập năng lượng, nếu sẽ hạ sát, đếm ngược ba phút."
Một cái màn hình lơ lửng mặt , đó rõ ràng: Ôm một cô gái, và bên tai cô "Em thơm quá", nhận sự hổ nũng nịu của đối phương: "Đáng ghét nha đồ quỷ sứ!"
Bành Lam: "..."