Nàng đưa tay lên xoa xoa ch.óp mũi đầy vẻ ngượng ngùng: "... Còn Ngọc Lộ Cao của . Nó đắt tiền lắm đấy."
Bùi Độ ngẩn , tiếng nào.
Đáng c.h.ế.t thật.
Tạ Kính Từ ở trong tâm trí loảng xoảng đập đầu tường. Không thể nào, nàng trả cái giá là tự phá vỡ thiết lập nhân vật của , kết cục hỏng bét chuyện ?
Tuy rằng câu quả thực phần ấu trĩ và kịch bản thì ngượng ngùng thật, nhưng mà...
Đôi môi mỏng nhợt nhạt đang lặng yên khép kín, bỗng nhiên kịp phòng , bên tai liền vang lên giọng của Bùi Độ: "Tạ tiểu thư."
Lần đến lượt Tạ Kính Từ cố tỏ bình thản khi bốn mắt chạm với .
Gương mặt thanh tao nhưng gầy gò nhợt nhạt. Đôi mắt vốn luôn mịt mờ u tối như vực sâu đáy, khoảnh khắc chạm ánh của nàng, lặng lẽ ánh lên một tia dịu dàng biến mất từ lâu.
Hắn đang khẽ mỉm .
Tạ Kính Từ vĩnh viễn cũng bao giờ , những lời ý nghĩa quan trọng đến nhường nào đối với .
Cảm giác lúc quả thực giống như một vở kịch huyễn hoặc. Vào đúng thời khắc sa sút nhất, chán ghét vứt bỏ, cô nương mà lặng thầm yêu mến suốt bao nhiêu năm trời bỗng nhiên bước tới mặt .
Nàng hề chê bai cảnh khó xử xuất phức tạp rối ren của , nàng trịnh trọng cho , hãy nhớ rằng vẫn còn nàng.
Vụng về mà cố chấp, nhưng sự dịu dàng đủ để khiến rơi lệ.
Bùi Độ gần như sắp khống chế nổi sự khát khao trong lòng, gắt gao ôm c.h.ặ.t nàng l.ồ.ng n.g.ự.c .
"Tạ tiểu thư, nếu ngày thể khôi phục tu vi, giành chút thành tựu..."
Trái tim đập thình thịch mãnh liệt thể kìm nén, Bùi Độ nhịn xuống cơn đau nhức ở vùng bụng , đăm đắm đôi mắt trong veo của nàng: "Tại hạ nguyện dâng hiến tất cả thứ cho tiểu thư, dẫu sinh t.ử, nhảy nước sôi lửa bỏng cũng tuyệt chối từ."
Tạ Kính Từ bình thản .
Nàng khẽ bật một tiếng nhỏ tới mức gần như thấy, bỗng nhiên lãnh đạm hỏi: "Thứ gì cũng nguyện ý cho ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hắn sợ nàng tin, nên gật đầu nặng nề đáp lời: "Chỉ cần Tạ tiểu thư , bất luận là danh dự, tiền tài thiên tài địa bảo, đều sẵn lòng dâng lên... để báo đáp."
Báo đáp ư.
Tạ Kính Từ "Ồ" lên một tiếng: "Còn gì nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hon-the-vai-ac-luon-thay-doi-hinh-tuong/chuong-26.html.]
Thấy thần sắc lộ vẻ mờ mịt, nàng khẽ nhướng chân mày: "Nếu còn thứ khác thì ? Chàng còn thứ gì thể cho nữa?"
"Còn ..."
Hắn còn thứ gì thể dâng hiến cho nàng đây?
Ánh mắt của Tạ Kính Từ khiến hoảng hốt.
Nếu vẫn còn thứ gì, thì đó chính là...
Thì đó chính là xác chằng chịt vết thương .
Ý của Tạ tiểu thư... là như ?
Suy nghĩ của Bùi Độ rối tung thành một nùi. Trong đầu óc hỗn loạn chợt nhận , đúng , ngay giờ phút còn đang mặc áo.
Cô nương ở gần ngay trong gang tấc bật một tiếng lanh lảnh, giống hệt như tiếng chuông gió va chạm giữa ngày hè.
"Những thứ đó tính là đáp tạ ."
Tạ Kính Từ : "Bùi công t.ử, đừng quên mất, gì cũng là vị hôn thê của đấy nhé."
Lời nàng tuy phần mờ mịt, nhưng Bùi Độ hàm ý bên trong.
Cả con đều là của nàng, lẽ nào nàng còn bận tâm đến dăm ba cái vật ngoài đó .
"Vu Thành ở biên thuỳ của Quỷ Vực, qua thì gì bắt mắt, nhưng kỳ thực là nơi tọa lạc của Quỷ môn. Ngày thường vắng vẻ đìu hiu, chỉ cần Quỷ môn mở , nơi sẽ lập tức trở nên náo nhiệt."
Ma tu là những kẻ chuộng võ hiếu chiến, bất kể là thời điểm nào trong ngày, võ quán luôn luôn tỷ thí phân cao thấp.
Tạ Kính Từ thông qua việc cầm cố đồ trang sức để đổi lấy một ít ma tinh. Sau khi trả tiền cho Chu Thận, nàng ở bên rìa lôi đài trò chuyện cùng gã.
Trước đó ở trong phòng của Bùi Độ, nàng nhất thời nổi hứng, trêu đùa một chút. Chẳng Bùi tiểu thiếu gia hiểu , chỉ thấy sững sờ trong chốc lát chui tọt chăn, ậm ừ bảo rằng chút mệt.
Hắn linh lực tu vi, đích thực cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tạ Kính Từ chân ướt chân ráo đến nơi đất khách quê , lúc rảnh rỗi việc gì , bèn dứt khoát trở võ quán.
Quán chủ Chu Thận là lòng , thấy nàng lẻ loi một , gã cố ý tiến lên bắt chuyện, để cô nương trẻ tuổi mang vẻ ngoài yếu ớt mỏng manh đến mức lúng túng khó xử.
"Hiện tại vẫn đến thời cơ Quỷ môn mở . Tạ cô nương cùng Bùi công t.ử sở dĩ đến nơi , chắc hẳn là do vô tình đụng khe hở gian mới thành hình của hai giới."