Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 94: --- Chuyện này không phiền đại nương ngươi bận tâm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:16:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng chỉ nếm thử chút rượu còn ở nhà, cũng rượu trong tay Cố Bắc Yến giống vị rượu đây nàng nếm , vẫn khó uống như .
“Nam cô nữ quả nên uống rượu.” Cố Bắc Yến nghĩ gì nấy.
“Ta ngươi thật sự chỉ mười bảy tuổi thôi ? Xác định bảy mươi chứ?” Khương Trà trong lòng thấy khó hiểu, như chứ, uống chút rượu thôi mà, ban ngày ban mặt thì thể xảy chuyện gì, vả tửu lượng của nàng cũng tệ.
Chỉ một vò rượu nhỏ trong tay Cố Bắc Yến thì đủ để thấm giọng, thể say ?
Huống hồ, phẩm chất khi say rượu của nàng , say cũng chỉ lăn ngủ, thỉnh thoảng sẽ túm lấy nào đó mà giảng đạo lý, tuyệt đối bao giờ chuyện cởi quần áo khác chuyện bất kính.
Cố Bắc Yến ý trong lời của nàng, nhưng để tâm, cũng lên tiếng nữa. Khương Trà phất tay một cái, cảm thấy quá đỗi vô vị, chuyện với y nữa.
Trở y quán, Khương Trà thẳng phía .
Cố Bắc Yến theo nàng, y ở gian ngoài của tiệm, đảo mắt một vòng tìm thấy việc gì để liền tới chiếc ghế bên cạnh xuống.
“Nương mau , đại phu ở y quán lòng thiện, khám bệnh bốc t.h.u.ố.c đều cần tiền. Người cứ yên tâm mà khám , lát nữa bảo đại phu bốc thêm vài thang t.h.u.ố.c nữa, dù cũng mất tiền .”
Lời dứt một lát , một phụ nhân ba mươi tuổi đỡ một phụ nhân lớn tuổi bước cửa. Cố Bắc Yến ngẩng mắt một cái thu ánh mắt.
Mạch Nương ngẩng đầu thấy Chu đại phu bụng , liền đầu hỏi nam t.ử một bên: “Chu đại phu ở đây ?”
Cố Bắc Yến để ý, giả vờ như thấy.
Mạch Nương thấy y lên tiếng, tức giận : “Ta hỏi ngươi đó, ngươi là kẻ điếc ?”
Cố Bắc Yến vẫn để ý, vẫn giả vờ như thấy.
Mạch Nương xác định là kẻ điếc, lẩm bẩm c.h.ử.i rủa vài câu xong thì mở to giọng hét về phía cánh cửa dẫn phía : “Chu đại phu, ở đó , đưa nương đến khám bệnh đây!”
Trong bếp phía , Khương Trà đang bận rộn thấy tìm Chu đại phu, nàng khẽ cau mày, Cố Bắc Yến chẳng đang ở đó ? Nghĩ đến tính cách của Cố Bắc Yến, nàng đại khái đoán , liền đặt công việc trong tay xuống ngoài.
Mạch Nương kêu mấy tiếng mà thấy ai, chút mất kiên nhẫn, bắt đầu oán trách: “Cái Chu đại phu chứ, mở cửa mà thì ở đây, chẳng là lỡ việc khám bệnh của .”
Khương Trà ngoài thấy lời của Mạch Nương, cần hỏi cũng phụ nhân cậy Chu đại phu quá bụng nên ít đến y quán chiếm tiện nghi. Đối với như thì nên tỏ thái độ .
“Phía đối diện cũng một y quán, nếu gấp khám bệnh thì thể sang bên đó khám.”
Mạch Nương nàng hỏi: “Ngươi là ai?”
“Ta là chưởng quỹ mới của y quán , và đây còn là y quán nữa. Cho nên nếu ngươi khám bệnh thì hãy sang đối diện khám.” Khương Trà lạnh giọng với vẻ mặt nghiêm nghị.
Mạch Nương ngây , nàng cũng ngờ chỉ vài ngày đến y quán bán . Khí thế hùng hổ lập tức tắt ngúm, Khương Trà đang mặt, tuy lạnh lùng nhưng vẻ dễ bắt nạt, khí thế của nàng bùng lên.
“Không chuyện t.ử tế ? Với thái độ của ngươi thế chắc chắn sẽ ai đến tiệm của ngươi mua đồ .” Mạch Nương nguyền rủa.
Khương Trà khẽ : “Chuyện phiền đại nương ngươi bận tâm.”
Mạch Nương thấy nàng tức giận mà còn , cảm giác như một quyền đ.ấ.m bông, chẳng tác dụng gì, trong lòng tức tối.
“Khụ khụ… Mạch Nương, chúng thôi.” Phụ nhân lớn tuổi sợ con gái gây chuyện nên kéo con gái .
“Được, chúng .” Mạch Nương nhân cơ hội mà rời , đỡ nương rời khỏi đây. Ra khỏi cửa cũng đỡ nương sang đối diện khám bệnh, mà trực tiếp đỡ nương về nhà.
Phụ nhân lớn tuổi thấy con gái đỡ về phía đối diện, liền hỏi: “Mạch Nương, đưa nương khám bệnh ? Y quán đối diện đại phu đó, chúng sang đó khám.”
“Y quán đối diện khám bệnh bốc t.h.u.ố.c đắt c.h.ế.t , gì tiền mà cho khám bệnh.” Mạch Nương lườm lão nương một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-94-chuyen-nay-khong-phien-dai-nuong-nguoi-ban-tam.html.]
Phụ nhân lớn tuổi mím môi nữa, ngoan ngoãn theo con gái về nhà.
Khương Trà khẩy: “Giả dối hiếu thuận.”
Nói xong, nàng Cố Bắc Yến đang như tượng đá một bên: “Ngươi đây lên tiếng?”
“Không .” Đối với mà y ghét, y lười một từ cho đối phương. Nếu ở chiến trường, y trực tiếp vung đao c.h.é.m đứt đầu đối phương là xong.
“……”
Khương Trà nên lời, tự nhủ bệnh, chấp nhặt với y, cũng đừng mong đợi y gì.
Dù cũng một nhà thật sự, thể mong đợi y gì chứ?
Nghĩ như , nàng liền còn gì hiểu nữa.
“Ta mua một ít nông cụ, giờ ngọ sẽ đưa tới. Nếu giao hàng đến thì ngươi gọi một tiếng.”
“Ừm.”
Chuyện Cố Bắc Yến ghi nhớ trong lòng.
Không lâu khi Khương Trà , giao hàng liền đến. Người giao hàng là con trai và cháu trai của Lão Hán Tần. Hai cha con đến cửa y quán Chu thị, thấy biển hiệu y quán Chu thị, suýt nữa thì nghi ngờ nhầm chỗ.
Thò đầu trong thấy một nam t.ử ở đó, cháu trai của Lão Hán Tần là Tần Thông Thụ hỏi nam tử: “Xin hỏi đây là nhà Khương phu nhân ? Chúng là của Tiệm Nông Cụ Tần gia, đến giao hàng.”
“Các ngươi đợi một lát, gọi nàng .” Cố Bắc Yến dậy về phía .
Mèo Dịch Truyện
Trong bếp.
Khương Trà đang xào rau, thấy Cố Bắc Yến , nàng hỏi: “Người giao hàng đến ?”
“Ừm.”
“Vậy ngươi xào , gia vị đều bỏ sẵn, ngươi chỉ cần xào qua múc là .” Nói xong, nàng đợi Cố Bắc Yến đồng ý mà nhét xẻng xào tay , xong xuôi liền tháo tạp dề đặt sang một bên.
Cố Bắc Yến cúi đầu tay , nãy Khương thị chạm tay . Hắn nhận tay nàng trơn, giống như tay nương .
Nếu Khương Trà đem tay nàng so sánh với tay nương , chắc chắn sẽ vặn đầu xuống. Làm gì nam nhân nào nữ nhân chạm tay so sánh với tay , thật bệnh.
Phụ t.ử nhà họ Tần ở ngoài cửa dỡ xong các nông cụ nhỏ, giờ đang dỡ các món lớn. Lúc Khương Trà ngoài, hai cha con đang khiêng máy quạt gió.
“Phiền hai vị giúp chuyển hậu viện.” Khương Trà vội vàng lùi sang một bên, quét mắt đống nông cụ chất bên trong cửa, sót món nào.
Hai cha con tiếng đầu , đó gật đầu đáp ‘’, khiêng đồ về hậu viện, Khương Trà theo bọn họ.
Đến hậu viện, nàng chỉ vị trí bên cạnh cửa : “Cứ để ở đây .”
Dù lát nữa cũng sẽ thu gian, đặt trong cái sân cũng , đặt ở tiệm phía quá chướng mắt, nên nàng bảo chuyển hậu viện.
Hai cha con đặt máy quạt gió xuống tiếp tục khiêng cối đá, cối đá chia hai phần, phần nào cũng nặng, nhưng vận chuyển đến đây thì bọn họ cũng thể khiêng hậu viện.
Đợi phụ t.ử nhà họ Tần khiêng xong cối đá, nàng bưng hai bát nước tới đưa cho họ: “Uống bát nước giải khát .”
Phụ t.ử nhà họ Tần ngạc nhiên, đây là đầu tiên giao hàng mà chủ nhà mời bát nước, chuyến hàng bọn họ đưa vui vẻ.
Trong lúc phụ t.ử nhà họ Tần uống nước, Khương Trà lấy tờ giấy , đồng thời móc ví tiền đếm tiền còn để trả nốt.