Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 64: --- Còn nói bậy, ta xé miệng ngươi ra!
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:16:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con chỉ mấy lời thật lòng, con vì nương mắt Tú Tú, nhưng Tú Tú giờ đang m.a.n.g t.h.a.i còn sức khỏe , con chỉ cầu xin nương hãy yên phận một chút đừng giày vò Tú Tú nữa, chuyện gì nương cứ tìm con là , nương, xem như con cầu xin đó.” Đối mặt với sự ngang ngược vô lý của ruột, Cố Đông nhịn lời trong lòng, càng càng trở nên cầu xin.
Hà Miêu càng tức giận hơn, tức đến mức trực tiếp tát một cái mặt con trai.
Chát!
Cái tát vang, Cố Đông cũng tránh, cứ thế hứng trọn cái tát của nương y, dấu bàn tay mặt cũng nhanh chóng hiện .
“Chậc chậc, dù cũng là con trai do nàng mang nặng đẻ đau mười tháng sinh , xem, đ.á.n.h đến phá tướng .”
Do góc , nàng chỉ thấy m.á.u chảy từ cằm xuống mà thấy vết thương, nhưng điều đó ngăn cản nàng mỉa mai.
Hà Miêu đầu, chĩa mũi nhọn Khương thị: “Ta dạy dỗ con trai thì liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi ồn ào thì liên quan đến , xen chuyện bao đồng thì chỗ khác mà la hét. Sáng sớm ồn ào còn đẩy , thật là xui xẻo.”
“Ngươi ai xui xẻo?” Hà Miêu đáp trả nàng, hiển nhiên là tức điên .
“Nói chính là ngươi đó, hả? Chẳng lẽ còn để điểm mặt gọi tên thì ngươi mới là ngươi xui xẻo ?”
“Ngươi...”
“Đủ , câm miệng!”
Cố Nhị Trụ từ chỗ con trai út nương t.ử nhà đang giận đùng đùng về phía nhà cả, y vội vàng chạy tới, thấy nương t.ử nhà đang cãi lớn với Khương thị, liền lập tức lên tiếng ngăn cản.
Hà Miêu thấy Cố Nhị Trụ thì chút chột , nhưng nghĩ đến việc nam nhân nãy dám quát nàng mặt ngoài, nàng liền cảm thấy thoải mái.
“Ngươi dám giúp ngoài quát , chẳng lẽ ngươi tư tình với Khương thị ?” Thật là điên , điên cũng thể lời như .
Chát!
Cố Nhị Trụ khách khí, một bạt tai trực tiếp đ.á.n.h lên mặt Hà Miêu, mặt y sa sầm : “Còn bậy, xé miệng ngươi !”
Hà Miêu ăn một bạt tai, đối mặt với ánh mắt âm trầm của trượng phu, sợ hãi đến mức dám hé răng.
“Cút về!”
Hà Miêu dám lời, mười mấy năm , nam nhân của nàng đầu tiên đ.á.n.h nàng , trong đầu tự chủ nhớ tình cảnh Trần Lai Đệ Cố Đại Trụ đ.á.n.h đây, nàng sợ nam nhân của cũng giống như đại ca.
Cố Nhị Trụ lúc lạnh lùng liếc Khương thị một cái, Khương Trà trừng mắt .
Đến đây, đến đ.á.n.h một trận !
Cố Nhị Trụ đương nhiên sẽ đ.á.n.h với nàng, liếc một cái .
Khương Trà bĩu môi, hổ là ruột. Hà Miêu nếu sinh cho Cố Nhị Trụ bốn đứa con trai, e rằng cũng chẳng khác Trần Lai Đệ là bao.
Haiz!
Không thể gây sự thêm chút nữa chút tiếc nuối, thật là vô vị. Khương Trà cất hạt bí trong.
Cửa lớn đóng , nàng về phòng gian.
Vừa gian, nàng thấy một con sông kéo dài từ giữa vườn cây ăn quả và rừng thuốc, dòng sông uốn lượn qua vườn rau rẽ sang một bên khác thấy điểm cuối, bên đó nàng vẫn bắt đầu khai thác.
Nàng trợn tròn mắt: “Trời ạ, tình hình gì đây, gian biến dị lúc để ý ?”
Nàng quá phụ thuộc gian, thường xuyên quên mất gian, đôi khi ba bốn ngày mới nhớ gian , đôi khi đêm khuya tĩnh mịch, "cô đơn trống rỗng ngủ " thì mới nhớ đến gian. Có lẽ cường giả đều là như chăng.
Lần gần nhất nàng gian là hai ngày ( tính việc đặt đồ lấy đồ ), giờ đây gian xuất hiện một con sông, nàng thể sắp xếp những chuyện xảy mấy ngày qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-64-con-noi-bay-ta-xe-mieng-nguoi-ra.html.]
Sắp xếp tới sắp xếp lui, nàng nghi ngờ liên quan đến việc nàng cứu .
Chẳng lẽ đây là một gian công đức?
Cứu một mạng , ban cho nàng phúc lợi ư?
Cũng mà cũng , nàng cảm thấy nàng thể thử một phen.
Đi đến bờ sông, nước sông trong vắt thấy đáy, ném một hòn đá xuống thử độ sâu, ước chừng nước sâu đến ngang eo nàng. Chất nước sạch, chỉ là trong nước chút sinh cơ nào.
Phải thả một ít sinh vật trong mới , cua, tôm sông, ốc, cá, rùa, ba ba... tất cả đều một ít, thể ăn, một còn thể dùng thuốc.
Tranh thủ trời còn lạnh, mò một ít ốc, vớt một ít tôm sông.
Nói là , nàng khỏi gian, cầm cái rổ đan bằng tre và cái xô cửa.
Bên hố giặt quần áo, rửa rau cạnh sông, chỉ Trần Đại Hà và Tiêu Đông Mai đang giặt quần áo ở đây. Hai thấy Khương thị xách xô cầm rổ tới, thấy Khương thị cởi giày xắn quần xuống sông, hai mới kinh hãi thất sắc.
Mèo Dịch Truyện
“Khương thị, ngươi xuống sông gì ?”
“Mò ốc chứ gì, nhân tiện vớt ít tôm sông cá con.”
Hai cạn lời, thích ăn đến chứ.
“Ốc tanh ít thịt còn bùn, ăn uống gì chứ. Tôm sông mà vớt một đĩa thì vớt đến bao giờ. Ngươi mau lên , sông sâu lắm đó, đừng mà ngã xuống.” Trần Đại Hà lo lắng nàng rơi xuống nên gọi nàng lên.
“ đó, mau lên .” Tiêu Đông Mai cũng gọi nàng lên.
Khương Trà cảm thấy sự quan tâm của họ ấm lòng, : “Ta chỉ mò một ít về cho gà ăn thôi, lát nữa sẽ lên ngay. Bản lĩnh của các ngươi còn , sẽ ngã , hơn nữa bơi.”
Nghe nàng bơi, hai liền yên tâm, còn giục nàng lên nữa, ba việc trò chuyện.
“Khương thị, ngươi y thuật thì đây thể hiện ? Ngươi một đại phu săn đón đến mức nào .” Trần Đại Hà giờ đây cảm thấy Khương thị chính là một kho báu lớn, đây chỉ nghĩ Khương thị là d.ư.ợ.c thảo, ngờ Khương thị còn khám bệnh cứu . Nàng sùng bái Khương thị, thậm chí đôi khi còn nghĩ tại là nam nhân, nếu là nam nhân thì thể cưới Khương thị về.
“ chứ , nếu thôn nào một đại phu, chắc chắn sẽ cung phụng.” Tiêu Đông Mai là con dâu của thôn trưởng, công công nàng nghĩ cách để giữ Khương thị ở Thượng Cố Thôn mãi mãi , thể thấy đại phu quan trọng đến mức nào trong một thôn làng.
Không còn cách nào khác, gia cảnh khá giả, thể cơ bản sẽ khám bệnh, thể thì mời nổi đại phu, hơn nữa đại phu thường đến khám bệnh ở vùng thôn quê.
Khương Trà đang cầm một nắm ốc trong tay, lời của chị dâu Đông Mai thì ngẩng đầu chị dâu Đông Mai, ném ốc trong tay thùng gỗ bên bờ, chính xác sai lệch chút nào, con nào ném lệch.
“Vậy chị dâu Đông Mai, chị thôn trưởng định cung phụng thế nào ?”
Tiêu Đông Mai nàng chọc , với nàng: “Cái . Nếu thì ngươi tự hỏi công công của .”
“Được, lát nữa sẽ hỏi thôn trưởng.” Khương Trà đùa, nàng thật sự định tìm thôn trưởng.
Thôn trưởng Cố Ngũ Quý đang dạo đồng ruộng, đột nhiên cảm thấy lưng lạnh toát, khoanh tay lẩm bẩm nhỏ.
“Bị cảm lạnh ?”
Vị thôn trưởng luôn chịu thừa nhận lớn tuổi, đột nhiên nhận tuổi của lẽ thật sự cao .
Đi dạo một vòng vội vàng chạy về nhà.
Tiêu Cúc ở nhà dọn dẹp đồ đạc cần dùng cho vụ thu hoạch mùa thu, hoa màu ruộng vài ngày nữa là thể thu hoạch, nàng dọn dẹp đồ đạc kiểm tra xem thứ gì hỏng , kẻo đến lúc thu hoạch lương thực chậm trễ việc thu hoạch.
Thấy lão bạn nhà vội vàng về nhà chạy phòng, khi thấy lão bạn thêm một chiếc áo, nàng liền nhíu chặt mày.
“Giờ mới tháng tám, trời vẫn còn nóng, đến mức lạnh đến mặc hai lớp áo. Ngươi mặc nhiều như nóng ?” Nàng hỏi lão bạn.