Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 63: Nàng phải thỉnh thoảng gây ra chuyện gì đó ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:16:01
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Đông ở nhà bên cạnh một mạch chạy trấn một mạch chạy về, vì tiền đủ nên chỉ mua hai liều an t.h.a.i dược, định tiên cho thê t.ử uống, ngày mai lấy đủ tiền từ cha trấn mua thêm vài liều an t.h.a.i dược.
Hai vợ chồng tuy dọn ở riêng, nhưng vẫn phân gia, dùng tiền chỉ thể lấy từ chỗ cha y.
Cố Đông về nhà thấy nương , y nhíu mày chính sảnh cũng thấy nương, thấy thê t.ử đôi mắt đỏ hoe, y vội vàng tới.
"Sao , bụng đau ?"
Hà Tú Tú gật đầu lắc đầu: "Đông ca, nếu hãy hưu , về nhà đẻ."
Trời đất đột nhiên sụp đổ, Cố Đông thấy môi thê t.ử khô nứt, vội vàng hỏi thê t.ử mà bưng bát nước đặt bàn đến đút đến miệng thê tử.
"Uống chút nước ." Tay y run rẩy.
Lúc lòng y đau nhưng y nhịn xuống, thầm nghĩ nhất định là nương gì với Tú Tú, nếu Tú Tú sẽ những lời như . Y nương y sẽ ức h.i.ế.p Tú Tú khi y nhà, chính vì nên y mới mỗi ngày xong việc là dùng tốc độ nhanh nhất về nhà giúp Tú Tú việc để nàng mệt mỏi, chỉ là y ngờ y tình hình của Tú Tú mà nương y còn ức h.i.ế.p Tú Tú, điều chạm đến giới hạn của y, cũng y đau lòng.
Tú Tú là nương y bảo y cưới về, cưới về ức h.i.ế.p Tú Tú, thật hiểu nương y trong đầu chứa cái gì.
Mèo Dịch Truyện
Dường như từ khi y thành y cảm thấy nương y biến thành một khác, khi thành và khi thành như hai khác biệt.
Hà Tú Tú miệng khô, chỉ cần bước vài bước xuống giường tre là thể tự bưng nước uống, nhưng nàng cái gì cũng hiểu nên dám động, nàng sợ động đứa bé trong bụng sẽ rời xa nàng, chỉ thể đợi Đông ca trở về. Thời gian chờ đợi thật dài, thời gian nàng như trải qua một năm.
Uống nước xong Hà Tú Tú cổ họng dễ chịu hơn nhiều, tướng công đang tận tâm chăm sóc , nàng chút đành lòng, nhưng nếu nàng nhịn xuống, e rằng cuộc sống sẽ dễ sống. Vì cuộc sống , đành ủy khuất tướng công .
"Đông ca..."
"Đừng gì cả, hiểu, sắc t.h.u.ố.c cho nàng, đói , nấu cơm cho nàng."
Cố Đông sợ thấy thê t.ử lặp lời , bảo thê t.ử xuống cầm t.h.u.ố.c nhanh chóng rời .
Hà Tú Tú hừ một tiếng, bưng bát nước ghế cạnh đó ực ực vài ngụm trực tiếp uống sạch sẽ, lúc mới dập tắt lửa giận trong lòng.
Ngày hôm , Khương Trà đưa ba đứa trẻ khỏi nhà gánh nước, đường về ngang qua cổng nhà Cố Đông, Hà Miêu tức giận đùng đùng chạy đến nhà con trai, thấy Khương thị đang gánh nước ở phía , nàng quỷ mê tâm khiếu đẩy một cái, Khương Trà " đề phòng" đẩy nên xoay một vòng để giữ vững.
Nhìn thấy kẻ gây chuyện là Hà Miêu, Khương Trà nổi giận liền trực tiếp đạp thẳng một cước. Đồ ngu, sáng sớm tìm chuyện vui, tâm trạng của cả ngày phụ nữ ngu ngốc phá hỏng .
Đạp một cước hả giận, Khương Trà qua giẫm lên mặt Hà Miêu đang chuẩn dậy.
"Xin ."
Hà Miêu dẫm đạp, mặt kề sát mặt đất cảm thấy đau rát, Khương thị bảo xin , nàng bò dậy nhưng cựa quậy thì mặt chà xát dữ hơn, đành sấp mắng chửi.
“Khương Trà, tiện nhân ngươi! Ngươi dám đ.á.n.h , sẽ bỏ qua cho ngươi! Ngươi hãy đợi đấy, sẽ bảo nam nhân của đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi... Á... tiện nhân, á á á...”
Khương Trà tăng thêm lực ở chân, ác độc : “Được thôi, mau bảo nam nhân của ngươi đến đ.á.n.h c.h.ế.t . khi nam nhân của ngươi đến đ.á.n.h c.h.ế.t , sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi ! Mẹ kiếp đồ ngu xuẩn, dẫm c.h.ế.t ngươi, cái đồ ngu xuẩn !”
Cố Đông tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nương thì bước , thấy nương thím Khương bên cạnh giẫm đạp chà xát đất, y lúng túng bất lực.
Một bên là ruột, một bên là thím Khương ơn cứu vợ con y, một hồi do dự, y về phía thím Khương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-63-nang-phai-thinh-thoang-gay-ra-chuyen-gi-do.html.]
“Thím Khương, con nương con xin thím, con xin .”
Mặc dù nương y chọc giận thím Khương thế nào, nhưng dựa thời gian y sống ở đây, thím Khương vô cớ gây sự. Liên tưởng đến hành động y tìm cha tối qua, khó để đoán nương y sáng sớm đến đây gì.
“Hừ, nể mặt con trai ngươi, tha cho ngươi. Nếu , sẽ c.h.ặ.t t.a.y ngươi.”
Khương Trà xong, nhấc chân bước qua Hà Miêu về nhà. Thực cú đẩy của Hà Miêu nàng thể tránh , nhưng nàng đột nhiên đ.á.n.h , nên để Hà Miêu thực hiện một chút, nếu thì sẽ lý do để đ.á.n.h .
Nàng khá vô đạo đức, nhưng đối phương chỉ cần giơ tay điều ác với nàng thì sẽ rơi cái bẫy nàng đào. Một khi rơi , thì chấp nhận những hòn đá nàng ném xuống hố.
Sau khi Khương thị rời , Cố Đông đỡ ruột dậy, nhưng Hà Miêu hề cảm kích.
Nàng vững đẩy con trai , tát mạnh cánh tay con trai một cái.
“Đồ bạch nhãn lang! Lão nương cực khổ nuôi ngươi lớn đến thế, ngươi vì một nữ nhân mà nhận là ruột, thấy ruột tiện nhân Khương thị giẫm đạp đất mà cũng đến giúp đ.á.n.h Khương thị. Lão nương sinh ngươi chi bằng sinh một cục phân!” Hà Miêu càng càng quá đáng, Cố Đông, với tư cách là một con, gì.
“Nương đến chỗ con chuyện gì?”
Cố Đông cãi với nương, nhưng y cãi thì sẽ cãi.
“Ngươi còn hỏi chuyện gì ư? Ngươi dám vì một nữ nhân mà phân gia, tối qua ngươi kéo cha ngươi riêng những lời đó là ý gì? Ngươi cho rằng là một bà chồng ác độc cố ý gây khó dễ cho tức phụ ngươi ?”
Vốn dĩ là .
Cố Đông nghĩ trong lòng nhưng dám , ngay cả tối qua y cũng chỉ bóng gió với cha y, dù từ khi y nhớ chuyện, cha y đều chiều chuộng nương.
Y , Khương Trà đang xách nước về nhà nhanh chóng ngoài hóng chuyện, y .
“Vốn dĩ là , Tú Tú nhà ngươi đang m.a.n.g t.h.a.i khó chịu mà ngươi còn lôi kéo nàng, kéo nàng từ giường trúc ngã xuống đất. May mà hài t.ử trong bụng Tú Tú nhà ngươi kiên cường, nếu thì mất ngay tại chỗ .” Khương Trà đổ thêm dầu lửa xong, móc từ túi một nắm hạt bí rang bắt đầu cắn, cảm thấy như gì đúng.
Người phạm , phạm . Đã lâu như , cũng đến lúc gõ chuông cảnh tỉnh cho dân làng, kẻo bọn họ đều quên mất sự hung hãn của nàng.
Nàng quyết định , cứ cách một thời gian tìm cơ hội gây chuyện, nếu thì hổ oai, bọn họ sẽ nghĩ nàng là mèo bệnh.
Sắc mặt Cố Đông chợt biến đổi, dám tin nương y: “Thím Khương đều là thật ? Nương, hôm qua đ.á.n.h Tú Tú ư?”
Hà Miêu thấy con trai chỉ vì vài câu của khác mà như kẻ thù, cơn giận càng bùng lên dữ dội.
“, chính là đ.á.n.h nàng . Chẳng lẽ ngươi vì tức phụ ngươi mà đ.á.n.h , ruột của ngươi ?”
Đương nhiên là thể , là một con, thể đ.á.n.h ruột chứ.
Cố Đông hít thở sâu điều chỉnh khí tức, đợi y điều chỉnh xong bình thản với nương: “Nương hãy về , lát nữa con sẽ về một chuyến.”
Cái nhà nhất định phân chia càng sớm càng .
“Ngươi về gì? Lại mách cha ngươi ?” Giọng Hà Miêu trở nên chói tai, nghĩ đến lời nam nhân nàng với nàng khi con trai cả , đầu tiên nàng nảy sinh ý định bóp c.h.ế.t đứa con trai .
Thật đúng là bạch nhãn lang, hối hận sinh đứa con trai .