Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 36: --- Hành Thiện Đắc Báo
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:15:27
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Trà cũng ngờ sẽ gặp chuyện , nàng do dự một lát vẫn bước tới. Người cần tiền gấp mà thành thật chép sách kiếm tiền, chắc hẳn kẻ ý đồ bất chính, cứu một mạng nghĩ cũng phiền phức gì.
"Các ngươi đều tản , đừng vây quanh ."
Chưởng quầy đầu phu nhân đang bước tới, hỏi: "Nàng là đại phu ?"
"Ừm, là đại phu giỏi nhất thôn chúng ." Khương Trà đáp thẳng thắn, thực tế nàng cũng hề dối.
"Vậy nàng mau xem cho ." Chưởng quầy vội vàng bảo lùi , tuyệt đối thể c.h.ế.t ở đây, nếu c.h.ế.t ở đây ông sẽ c.h.ế.t mất.
Khương Trà hiểu tâm lý của chưởng quầy, bất kỳ ăn nào cũng mong trong tiệm xảy án mạng.
Nàng đến mặt thanh niên, xổm xuống, đưa tay ấn huyệt ở nách . Chẳng mấy chốc, thanh niên tỉnh .
Hoắc Tư Viễn mở mắt , thấy phu nhân dung mạo khuyết tật, giật . Cảm thấy bàn tay ở nách rút về, là vị phu nhân mắt cứu . Chàng vội vàng dậy cảm tạ, nhưng vì thiếu m.á.u não mà suýt nữa ngã xuống.
Chưởng quầy thở phào nhẹ nhõm khi thấy tỉnh, thấy lập tức thót tim, vội vàng đỡ dặn tiểu nhị.
"Đem một chén nước đây."
"Vâng, chưởng quầy."
Tiểu nhị dùng tốc độ nhanh nhất đời mang đến một chén nước, tự đút cho Hoắc Tư Viễn uống, khiến Hoắc Tư Viễn đỏ mặt ngượng ngùng, nhưng cũng từ chối ý của tiểu nhị. Uống mấy ngụm nước xong, mới cảm thấy tỉnh táo đôi chút.
"Đa tạ vị phu nhân tay cứu giúp."
"Không cần tạ."
Khương Trà phất tay, nàng tay chẳng qua là thuận theo ý mà thôi, gặp lúc nàng tâm tình . Nếu nàng tâm tình , dù sắp c.h.ế.t mặt nàng cũng sẽ thèm liếc mắt một cái. Hơn nữa, nàng cũng chỉ động tay một chút.
Nàng đầu hỏi chưởng quầy: "Đồ mua khi nào thì chuẩn xong? Trong nhà còn lũ trẻ đang chờ, nhanh về."
"Ngay lập tức, phu nhân đợi một lát."
Chưởng quầy vội vàng giục tiểu nhị nhanh chóng mang đồ của vị phu nhân , trong lòng thầm nghĩ quả nhiên thể trông mặt mà bắt hình dong. Dặn dò xong tiểu nhị, ông nghĩ vị phu nhân chắc chắn sẽ còn mua giấy mực bút nghiên, liền nảy sinh ý kết giao.
"Không phu nhân xưng hô thế nào?"
"Họ Khương, Khương trong gừng tươi."
"Thì là Khương phu nhân, đa tạ Khương phu nhân tay tương trợ." Trời ông lo lắng đến mức nào.
"Vậy tặng thêm một trăm tờ giấy nữa nhé?" Miệng Khương Trà luôn nhanh hơn não, nghĩ gì trong đầu là tuột ngay. Đây lẽ là kỹ năng của kẻ bạo dạn trong giao tiếp, đương nhiên nàng cũng kẻ ngốc nghếch cái gì cũng .
Chưởng quầy sững sờ một lát, vì đối phương đòi hỏi quá đáng, mà là đầu tiên gặp một nữ t.ử chân thật như . Gương mặt thật đáng tiếc, nếu gương mặt , e rằng sẽ... sẽ thế nào chưởng quầy cũng . Chỉ cần là nữ giới, dung mạo xinh chính là họa. Cứ như cũng , xem vị phu nhân cũng ảnh hưởng bởi dung mạo của .
Thu suy nghĩ, ông gật đầu: "Được thôi, sẽ tặng thêm Khương phu nhân một trăm tờ giấy."
Một trăm tờ giấy mà thôi, chẳng đáng giá bao nhiêu. Người cứu cả cái tiệm của ông, một cái tiệm và một trăm tờ giấy cái nào nặng hơn cái nào, chỉ cần mù ngốc đều . Làm ăn kinh doanh thì giỏi kết thiện duyên, kết oán chỉ đẩy nhanh sự suy bại.
Lần đến lượt Khương Trà ngây , đó nàng : "Ta đùa thôi, chưởng quầy đừng bận tâm thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-36-hanh-thien-dac-bao.html.]
Một trăm tờ giấy những hai trăm văn tiền, hơn nữa đây còn là giá của loại giấy tệ nhất. Ngay cả như , nhà bình thường cũng nỡ mua quá nhiều.
Chưởng quầy giờ đây tặng vài tờ mười mấy tờ mà là một trăm tờ, nàng ngại ngùng nhận.
Ý thực nàng là nhận, nhưng khách sáo một chút cho vẻ duyên, lẽ như sẽ khiến nàng trông quá mặt dày chăng.
Chưởng quầy còn thật sự khách sáo hai , cuối cùng Khương Trà 'hào phóng' nhận lấy một trăm tờ giấy do chưởng quầy tặng, còn chưởng quầy họ Trương tên Trương Kỳ. Còn về phần Hoắc Tư Viễn thì hai quên khuấy sạch bách, cho đến khi Khương Trà cõng đầy một gánh đồ rời , chưởng quầy mới thấy Hoắc Tư Viễn đang bên cửa.
Mèo Dịch Truyện
"Ngươi còn ?" Chưởng quầy hỏi. Thân thể khỏe chẳng lẽ nên xem đại phu , đây tiểu nhị giữ cửa cho ông.
"Hôm nay ngươi dọa sợ c.h.ế.t, ngươi còn cần bao nhiêu bạc, cho ngươi mượn. Ngươi cho một tờ giấy nợ, khi nào dư dả thì trả ."
Chưởng quầy thật sự sợ hãi, và ông cũng coi trọng Hoắc Tư Viễn, vì là một trong những học trò học vấn nhất của Thanh Sơn Thư Viện, nhân phẩm cũng cực kỳ , dù thi đậu tú tài cũng giống những tú tài khác giúp khai khống ruộng đất để trốn thuế nhằm trục lợi.
Người như thể sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng chưởng quầy tán thưởng loại . Vạn nhất Hoắc Tư Viễn tìm con đường của thì , mà ông giúp đỡ Hoắc Tư Viễn cũng tương đương với việc giúp chính .
Làm nhiều việc thiện, dù tất cả đều hồi báo, nhưng nhất định sẽ hồi báo, hơn là gì cả. Đây là đạo lý mà chưởng quầy vẫn luôn kiên trì.
Hoắc Tư Viễn xong lời chưởng quầy, đôi mắt nóng bừng ướt át. Chàng dậy vái lạy chưởng quầy một cách trịnh trọng, khi hành đại lễ xong thì : "Đa tạ chưởng quầy, còn cần mười lạng bạc, chỉ mượn mười lạng bạc."
Chưởng quầy sững sờ, còn tưởng là bao nhiêu, hóa mười lạng bạc suýt lấy mạng vị học t.ử . Ông thở dài một , gì đó nhưng cảm thấy là ai của nên tư cách để , bèn lấy mười lạng bạc đưa cho Hoắc Tư Viễn.
"Giấy nợ thì thôi , tin tưởng nhân phẩm của ngươi."
"Đa tạ chưởng quầy, nhưng công bằng mà , giấy nợ ." Hoắc Tư Viễn kiên quyết giấy nợ.
Chưởng quỹ thấy y cứ nhất quyết cũng chẳng thêm gì, liền để y . Hoắc Tư Viễn xong thì tức tốc rời khỏi ‘Trương Kỳ Thư Ốc’.
Về phần Khương Trà, khi khuất, nàng tìm một nơi kín đáo cất đồ trong gùi gian. Khoác chiếc gùi rỗng, nàng Tây Nhai, định mua ít thịt heo. Đã lặn lội một chuyến lên trấn thì chẳng lẽ mua chút thịt nào. Chỉ là nàng ngờ xí đến mà vẫn kẻ chặn đường, điều ngoài dự liệu của nàng.
Trịnh Hành Chu kể từ Chu Hằng Phong kéo đến nhà gây chuyện mất hứng thì vẫn luôn bực bội trong lòng. Vì tiện lớn chuyện nên đành bỏ qua. Ở phủ mấy ngày yên tĩnh chịu nổi cô quạnh, hôm nay liền dẫn ngoài tìm kiếm con mồi mới.
Mấy ngày nay ở phủ sách giải sầu, y bỗng nhiên nảy sinh hứng thú với cô nương tài hoa nọ, bèn dẫn đến Nam Nhai dạo chơi. Thật may, y thấy một phu nhân trông từ phía vẻ là tuyệt sắc, liền nảy sinh ý đồ, lập tức sai bộc tòng chặn .
“Đứng !”
Khương Trà cho rằng là đang gọi , tính toán đến Tây Nhai sẽ mua gì tiếp.
Bộc tòng thấy phu nhân giả vờ thấy, tiếp tục thẳng, liền tăng tốc đuổi theo, chạy lên phía chặn đường nàng.
“Ta định gọi... Ôi trời ơi, xí đến thế .”
Khương Trà buộc dừng : “...”
Tuy nàng hiện tại xí, nhưng thích kẻ nào dám thẳng mặt nàng như .
“Ngươi ai ?” Khương Trà nghiến răng hỏi.
Bộc tòng quen thói hung hăng với Trịnh Hành Chu, lập tức bực tức đáp trả con tiện nhân xí: “Ngoài ngươi còn ai nữa? Xấu xí đến mà còn ngoài lung tung gì, thật khiến phát tởm.”