Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 177: Tiêu Tướng Quân ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:18:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Minh, đang mốc meo đen sì, đột nhiên Hoàng thượng triệu kiến, chút kinh ngạc. Trên đường đưa gặp Hoàng thượng, hỏi Sái Công Công.

 

"Hoàng thượng triệu gì?"

 

"Chuyện ."

 

"Chuyện ?"

 

Sái Công Công gật đầu, quả thật là chuyện .

 

Tiêu Minh nhíu mày, Hoàng thượng sẽ ban hôn cho chứ? Vừa nghĩ đến khả năng , dừng bước, định về.

 

Sái Công Công thấy Tiêu tướng quân dừng nữa, cũng dừng theo hỏi: "Tiêu tướng quân ?"

 

"Sái Công Công, hãy thật cho , Hoàng thượng ban hôn cho ?"

 

Sái Công Công đ.á.n.h giá Tiêu tướng quân mặt, khóe miệng giật giật: "Với bộ dạng của Tiêu tướng quân bây giờ, cô nương nào nguyện ý gả cho chứ? Người cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm, Hoàng thượng ý định ban hôn cho ."

 

Tiêu Minh vỗ ngực: "Chỉ cần ban hôn thì chuyện gì cũng ."

 

Sái Công Công liếc Tiêu tướng quân, cố ý : "Cũng chắc, nhỡ Hoàng thượng cao hứng ban hôn cho cũng thể."

 

"......"

 

Tiêu Minh dừng bước, nữa, nếu xung quanh bệt xuống đất .

 

Thái công công trộm: “Thôi , trêu Tiêu tướng quân đấy mà, mau thôi, Hoàng thượng còn đang đợi.”

 

Tiêu Minh giờ lời nào của Thái công công là thật, lời nào là giả, nhưng ở trong cung , gặp Hoàng thượng thì cũng gặp.

 

Chẳng mấy chốc, tới Càn Thanh Điện.

 

“Thần bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Tiêu Minh bước Càn Thanh Điện, hành lễ một cách cung kính.

 

Phượng Hoàng Tiêu Minh mặt với vẻ lôi thôi lếch thếch, nhíu chặt mày: “Sao thành cái bộ dạng quỷ quái , ba mươi tuổi mà trông như năm sáu mươi, cùng trẫm đồng bối phận ?”

 

“Thần dám.”

 

“Hừm, ngươi dám? Trẫm thấy ngươi gan lắm chứ. Nghe ngươi ba ngày hai bữa ở trong ngục, , ý kiến gì với trẫm ?”

 

“Thần .” Tiêu Minh cúi đầu, ý kiến thì y cũng dám .

 

“Hừ, trẫm mặc kệ ngươi , từ hôm nay trở , nếu ngươi còn sống luông tuồng như ngày , trẫm sẽ...” Nói đến đây, Phượng Hoàng dừng Tiêu Minh.

 

Tiêu Minh ngẩng đầu Hoàng thượng, Hoàng thượng định thế nào ạ, nữa, bãi chức của thần , mau .

 

Thật là sốt ruột c.h.ế.t mà.

 

Phượng Hoàng thấy vẻ sốt ruột mặt Tiêu Minh, nghĩ ngợi xem Tiêu Minh sợ nhất điều gì, tiếp: “Ngươi còn sống luông tuồng như nữa, trẫm sẽ tứ hôn cho ngươi.”

 

“...”

 

là sợ gì thì gặp nấy.

 

Tiêu Minh hít sâu một : “Hoàng thượng triệu thần đến việc gì ạ?”

 

“Đứng dậy mà .” Thấy y thức thời, Phượng Hoàng cho y dậy.

 

Sợ c.h.ế.t khiếp , sắp tứ hôn , y nào dám thức thời cơ chứ.

 

Tiêu Minh dậy Hoàng thượng, nhe răng .

 

Phượng Hoàng thấy bộ râu ria xồm xoàm của y liền thoải mái, sang Thái công công bên cạnh dặn dò: “Tìm đến chỉnh đốn cho .”

 

“Hoàng thượng, thần như thế mà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-177-tieu-tuong-quan.html.]

“Tốt cái nỗi gì, ngươi bộ dạng ngày mai gặp công chúa của trẫm, dọa sợ công chúa của trẫm ngươi đền nổi ?”

 

Tiêu Minh cảm thấy Hoàng thượng lớn tuổi hồ đồ, bèn nhắc nhở: “Hoàng thượng hình như công chúa, là các hoàng t.ử mang theo cái đó, ngay cả cháu chắt cũng nữ nhi.”

 

“Hừm, ngươi đấy thôi, trẫm nhận một vị công chúa, tuổi tác bằng ngươi.”

 

Tiêu Minh trợn tròn mắt, nghi ngờ vị công chúa mà Hoàng thượng nhận là để gả cho y, nếu bảo y chỉnh đốn, càng nghĩ càng thấy đúng như , liền : “Hoàng thượng, thần thành .”

 

Phượng Hoàng thấy y hiểu lầm, mỉa mai : “Yên tâm, trẫm chỉ một vị công chúa , ngươi cưới trẫm còn gả , cưới cũng là công chúa của trẫm lấy phu.”

 

Tiêu Minh thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần bắt y cưới là , đó y chợt phản ứng ngây : “Hoàng thượng sẽ thần nhập chuế đấy chứ. Thần cũng nhập chuế, Tiêu gia chỉ còn một thần, thần mà nhập chuế , xuống còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông.”

 

Phượng Hoàng nhíu mày giật giật, nghiến răng tóm lấy cây bút lông án thư ném về phía Tiêu Minh: “Trẫm thèm ngươi nhập chuế ? Tự đa tình!”

 

Lần Tiêu Minh yên tâm, bắt y nhập chuế là , nhưng để đề phòng, y nghĩ nhất là đừng cạo bộ râu .

 

“Thần bộ dạng , phong thái của tướng quân, thần cứ thế chỉnh đốn nữa nhé.”

 

“Tốt cái nỗi gì, bộ dạng ngươi thế khiến chướng mắt, lỡ công chúa của trẫm thấy mà nôn mửa thì ? Nhất định cạo cho trẫm.”

 

Tiêu Minh cuối cùng vẫn cãi Hoàng thượng , bộ râu cuối cùng vẫn cạo, lập tức trẻ hai mươi tuổi, trông như một nam nhân trưởng thành ngoài hai mươi.

 

Phượng Hoàng hài lòng với bộ dạng của y, đó với y chuyện công chúa nhận tổ quy tông.

 

Sáng sớm hôm , Khương Trà đang ăn cơm ở nhà, quản gia đến báo.

 

“Phu nhân, bên ngoài một vị Tiêu đại nhân tự xưng là trong cung, tìm phu nhân.”

 

Nghe trong cung, nàng đoán là do vị Hoàng thượng phụ phái đến, nàng với quản gia: “Đưa y đây.”

 

“Vâng.”

 

Quản gia xoay .

 

Một lúc lâu , quản gia dẫn .

 

Nhìn mà quản gia dẫn tới, nàng thế nào cũng thấy vị Tiêu đại nhân giống thái giám, bèn phất tay bảo quản gia lui xuống.

 

Sau khi quản gia rời , Tiêu Minh liếc mắt sân viện , thấy một hầu nào, một nam một nữ ở riêng liền cảm thấy gì đó , suy tính xem nên bỏ chạy bây giờ , y lo lát nữa của Hoàng thượng sẽ từ góc nào đó xông bắt “gian”, đến lúc đó chỉ sợ một trăm cái miệng cũng .

 

“Tiêu đại nhân đang ?”

 

“Nhìn xem của Hoàng thượng ẩn nấp gần đây .” Tiêu Minh miệng nhanh hơn não, buột miệng suy nghĩ.

 

Khương Trà khẽ : “Người của Hoàng thượng ẩn nấp gần đây thì ?”

 

Tiêu Minh ho khan một tiếng, xác định xung quanh vài luồng khí tức, nhưng chắc của Hoàng thượng , y đ.á.n.h giá mặt, búi tóc phụ nhân, giữa hàng mày một hai phần giống Hoàng thượng.

 

Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ phu nhân là con gái ruột của Hoàng thượng?

 

Nghĩ đến đây, y nhíu mày hỏi thẳng: “Nàng là con gái ruột của Hoàng thượng?”

Mèo Dịch Truyện

 

Mặc dù Hoàng thượng với y là con gái ruột, nhưng y tin, giờ thấy thì chút tin.

 

“Hoàng thượng là gì thì là cái đó, , khi đến đây Hoàng thượng với ngươi ?”

 

“Hoàng thượng đương nhiên là , chỉ là thần tò mò, công chúa lúc mới đến Hoàng Thành nhận .” Khi đến y điều tra rõ ràng, Khương phu nhân của Khương phủ là chủ của Lưu Ly Các, thì vị Khương phu nhân đơn giản, nay đột nhiên nhận , khỏi khiến y nghi ngờ vị Khương phu nhân mục đích khác.

 

“Cái vô khả cáo, phụ hoàng của phái ngươi đến đây để thẩm vấn chứ?” Nàng Tiêu đại nhân khẽ .

 

Tiêu Minh thấy nàng nữa thì cũng hỏi thêm: “Hoàng thượng bảo thần đến với công chúa về những việc trong nghi thức nhận tổ, tránh để ngày nào đó xảy sơ suất khiến nắm nhược điểm mà bàn tán.”

 

“Ồ, ngươi cứ , đây.”

 

Tiêu Minh thấy nàng xong thì cúi đầu ăn uống, xoa xoa bụng, hình như y ăn sáng, giờ đối phương ăn mà thấy đói.

 

 

Loading...