Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 164: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:17:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

--- Lần đầu tiên ngủ chung giường, suýt nữa đè c.h.ế.t ---

 

Nàng buông tay, tránh xa Cố Bắc Yến: “Ngươi thì thôi, tối nay rượu ngươi tự uống .”

 

Nói xong nhét vò rượu trong lòng tay Cố Bắc Yến, bay .

 

Tuy nhiên mới bay lên kéo , còn suýt nữa ngã sấp mặt.

 

Nàng vững trừng mắt Cố Bắc Yến: “Ngươi đẩy c.h.ế.t để thừa kế gia sản của ?”

 

“Đã là cùng uống rượu, thể giữ lời, dù cũng quen hơn mười năm , nay chia xa gặp là khi nào, tối nay chén rượu gì cũng uống.”

 

Vừa nãy quá xốc nổi, còn thể thành công , thể lỡ nàng.

 

Khương Trà nãy quả thực , nhưng bây giờ xong thì nữa.

 

Hai tìm một tảng đá bằng phẳng và rộng lớn, nàng từ trong gian lấy mấy món đồ nhắm còn nóng hổi, cùng bát đũa và chén rượu.

 

Nhìn Cố Bắc Yến hề tỏ vẻ kinh ngạc, nàng suy đoán trong lòng là thật .

 

“Ngươi thấy là yêu quái ?”

 

“Thế gian muôn hình vạn trạng, chuyện gì kỳ lạ cũng thể xảy , huống hồ ngươi đối với uy hiếp, sợ gì chứ.”

 

“Vậy cách khác, nếu g.i.ế.c ngươi, ngươi g.i.ế.c ?” Nàng với Cố Bắc Yến.

 

Cố Bắc Yến lắc đầu: “Nếu là mười năm , lẽ sẽ chút do dự g.i.ế.c ngươi, bây giờ… sẽ , nhưng thể để xong việc hãy g.i.ế.c ?”

 

Nhìn dáng vẻ đáng thương của Cố Bắc Yến, nàng tự nhiên ho khan một tiếng, Cố Bắc Yến học từ ai, dùng chiêu với nàng, cố tình nàng trúng chiêu .

 

Để tránh kiểm soát bản , nàng cụp mắt rót rượu, rót : “Trước tiên ăn chút đồ ăn lót .”

 

Cố Bắc Yến thấy nàng như , , đó thu nụ cầm đũa gắp thức ăn bỏ bát nàng, gắp một đũa cho ăn.

 

Một canh giờ , một cơn gió lạnh thổi qua, nàng đang say mèm liền kéo chặt quần áo , nhưng dù nàng kéo chặt thế nào cũng vẫn cảm thấy lạnh, đó vươn tay đẩy Cố Bắc Yến đang say đến mức gục xuống bên cạnh.

 

“Này, ngươi mau dậy, mau đỡ bổn cung trở về phủ, , dậy .”

 

Khương Trà thấy động, liền dùng tay nhéo mặt , dùng sức mạnh.

 

Ách ~

 

Cố Bắc Yến đầu óc choáng váng nhéo tỉnh, đó thấy một khuôn mặt phóng đại, sợ đến mức tỉnh rượu một nửa.

 

Hắn mạnh mẽ đẩy ‘quỷ’ , kết quả là Khương Trà đang choáng váng đẩy xuống tảng đá, lăn mấy vòng như một quả bóng, cuối cùng va một cái cây lớn mới dừng .

 

“A ~ Cái tên Cố Bắc Yến đáng c.h.ế.t nhà ngươi, ngươi mưu sát .” Rượu của nàng cũng tỉnh một nửa, vịn cái eo đụng mà tựa cây, xoa eo mắng Cố Bắc Yến.

 

Cố Bắc Yến ở lúc mới nhận đẩy cái gì, vội vàng nhảy xuống, vì uống quá nhiều rượu, lúc tiếp đất suýt chút nữa vững may mà vịn cây bên cạnh mà định .

 

Mèo Dịch Truyện

Đi đến mặt Khương Trà đang lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, áy náy : “Xin , nãy cứ tưởng là quỷ, nên mới đẩy một cái.”

 

“Ta khuôn mặt xinh như , ngươi giống quỷ?” Nàng chỉ mặt giận dữ trừng Cố Bắc Yến, nếu vì đau eo, nàng thật sự nhảy dựng lên mà móc hai mắt Cố Bắc Yến , dù cũng là , trực tiếp phế bỏ cho xong.

 

Cố Bắc Yến thấy đuối lý tranh cãi với nàng, sợ càng tranh cãi càng tức giận, liền xổm mặt nàng hỏi: “Sao ?”

 

“Eo gãy .”

 

Nói xong nàng giang hai tay .

 

Cố Bắc Yến do dự một chút, bế nàng lên.

 

Hắn trở về khu huấn luyện, mà bế nàng về trấn, trở về cái sân nhỏ phía Lưu Ly Các, đây là cái sân nhỏ mua.

 

Nhìn Khương Trà ngủ say trong vòng tay, Cố Bắc Yến bật .

 

Cứ để ích kỷ một lát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-164.html.]

 

Sáng hôm , Khương Trà cảm thấy sắp thứ gì đó đè c.h.ế.t.

 

Mở mắt , thấy khuôn mặt Cố Bắc Yến, nàng sợ đến mức suýt chút nữa đẩy , may mà nàng nhịn động thủ, vén chăn lên thấy quần áo vẫn còn nguyên vẹn thì thở phào một , đó chút tức giận.

 

Khốn kiếp, một nữ nhân mặt , dáng như nàng ở đây, tên động thủ, lẽ nào là ?

 

Ai!

 

Thật đáng tiếc, uổng phí một khuôn mặt tuấn tú như , uổng phí một hình cao lớn như , là một công công.

 

Để tránh hổ, nàng cẩn thận chống đỡ nửa của Cố Bắc Yến đang đè lên , từ từ nhích , đó nhấc cái chân dài đang đè bụng lên, nhanh chóng rời khỏi giường.

 

Khốn kiếp, tên nặng c.h.ế.t , tê hết cả .

 

Rời khỏi phòng, nàng mới cảm thấy đau eo, vịn eo về.

 

Ba đứa trẻ sớm dọn dẹp xong đồ đạc đợi nương chúng trở về, đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng đợi nương trở về, đó bọn họ thấy nương vịn eo mà .

 

Ba trao đổi ánh mắt, cuối cùng Cố T.ử Tang tiến lên đỡ nương.

 

“Nương, eo của ?” Cố T.ử Tang hỏi.

 

Khương Trà liếc lão tam, từ vẻ mặt lão tam là thể thấy điều lão tam hỏi vấn đề , liền : “Do ngã.”

 

“Ngã ?” Cố T.ử Tang khẽ sững sờ.

 

“Phải đó, thì ngươi nghĩ là ?” Nói xong cho lão tam đỡ, nàng đưa tay véo tai lão tam, “Cả ngày đầu óc chứa cái thứ rác rưởi gì, nếu còn nghĩ lung tung những thứ bậy bạ đó, lão nương sẽ móc não ngươi cho ch.ó ăn.”

 

Cố T.ử Tang đang chuẩn kêu đau cũng dám kêu nữa, chỉ thể nịnh nọt : “Nương, con , chẳng con nương và Bắc thúc ở bên ? Bắc thúc thế , nếu nữ nhân khác cướp mất, nương tìm một nam nhân tài giỏi như chứ.”

 

“Tài giỏi cái rắm.”

 

Nằm cùng một giường mà chẳng chuyện gì xảy .

 

Thôi , nam nhân cũng chẳng , vẫn nên chuyên tâm kiếm tiền việc lớn.

 

“Đồ đạc thu dọn xong cả ?”

 

“Thu dọn xong cả , ngay cả đồ đạc của nương chúng con cũng thu dọn giúp nương . Đại Xuyên ca tìm Hiểu Vũ ca , là đợi chúng ở cổng trấn nhỏ, giờ chắc tới nơi. Chúng nhanh chân thôi.”

 

Nàng buông tai lão tam : “Vậy thì xách đồ lên đường thôi.”

 

Ba về phòng lấy gói đồ, tiện thể lấy luôn gói đồ của nương họ.

 

Cố Bắc Yến khi nàng rời thức dậy, giờ khắc đang nóc nhà dõi theo nàng đưa ba đứa trẻ rời , cho đến khi còn thấy bóng nữa mới xuống.

 

Tại cổng trấn nhỏ, khi gia đình Khương Trà tới nơi, thê t.ử của Đại Xuyên đang trong vòng tay Đại Xuyên.

 

Khương Trà mắt nữa, liền với Cố Đại Xuyên: “Huynh cứ đưa tẩu t.ử cùng , đến đó tẩu t.ử chăm sóc, cũng thể chuyên tâm ôn sách.”

 

“Có thể ?”

 

Cố Đại Xuyên thực đêm qua ý , nhưng sợ tiện.

 

“Chẳng gì là thể.”

 

“Vậy thì một phong thư về nhà.”

 

“Ừm.”

 

Lưu Linh giữ Đại Xuyên , : “Con cái ở nhà, …”

 

“Con cái cha trông nom, sẽ chuyện gì , lẽ nào nàng nhẫn tâm để ở Hoàng Thành ăn ngon mặc rách rưới ?”

 

Bốn nhà Khương Trà và Chu Hiểu Vũ: “…”

 

 

Loading...