Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 163: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:17:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói rõ

 

Trần Đại Hà thấy con trai lớn về phía con dâu Lưu Linh, bèn lên tiếng: “Đừng thê t.ử của con, nó cũng . Nếu con đậu, đợi con định sẽ đón hai con chúng nó qua. Không đậu cũng , nhưng cũng gửi thư về nhà, và ở bên ngoài lăng nhăng. Nếu con dám chuyện ruồng bỏ thê tử, lão nương lết cũng lết đến lột da con đấy.”

 

Cố Đại Xuyên đổ mồ hôi trán, dở dở : “Con là thế nào nương chẳng lẽ , con thể loại chuyện đó chứ, chỉ là quyết định như của cha nương nữa, cho con ngay cả việc từ biệt thê t.ử cũng thể t.ử tế.”

 

Trong lòng đột nhiên cảm thấy áy náy, với thê tử.

 

Hắn xong liền về phía thê tử.

 

Nhìn thấy cảnh , Khương Trà phê bình Trần Đại Hà: “Đại Hà tẩu tử, chuyện hai vợ chồng bà quá thiếu sót . Đôi trẻ chúng nó đang yên , bà đột nhiên đưa quyết định như , khiến đôi trẻ trở tay kịp.”

 

“Ta đây là yên tâm thằng bé mà, ngươi đó thôi, những Hoàng Thành ứng thí mấy năm , ít nhất một nửa bỏ mạng đường, đường sá xa xôi, cũng .” Trần Đại Hà xong thở dài, nếu thể, nàng bảo cha của đứa trẻ cùng, nhưng cái gã c.h.ế.t dở nhà nàng sống c.h.ế.t cũng chịu.

 

Nói chuyện với Trần Đại Hà xong, Chu đại nhân cũng tới.

 

“Chu đại nhân, ngươi sẽ cũng cho Chu Hiểu Vũ nhà ngươi cùng chúng chứ?” Nàng còn đợi Chu đại nhân mở lời suy đoán trong lòng.

 

Chu đại nhân khựng : “Còn ai cùng ngươi nữa?”

 

“Đại Xuyên trong thôn của chúng , nương nó yên tâm, nên bảo nó cùng , bạc cũng đưa cho .” Khương Trà lấy bạc Trần Đại Hà đưa cho Chu đại nhân xem.

 

Khóe miệng Chu đại nhân khẽ giật giật, y nghiêm trọng nghi ngờ Khương Trà sợ y đưa bạc nên cố ý lấy bạc khoe khoang, dù y cũng là một con gà sắt.

 

trong chuyện con trai Hoàng Thành ứng thí, dù y keo kiệt đến mấy cũng đến mức màng sống c.h.ế.t của con trai, y lấy hai tờ ngân phiếu một trăm lạng: “Đây là của .”

 

Dẫn một cũng là dẫn, nàng ngại thêm một , đó nàng khách khí nhận lấy ngân phiếu.

 

Chu đại nhân đưa bạc xong hai câu rời .

 

Tiếp đó Viện trưởng tới.

 

Nhìn thấy Viện trưởng, Khương Trà nhíu mày, đại khái đoán điều gì, : “Muốn dẫn cùng Hoàng Thành thì cứ giao bạc, phí bảo vệ mười lạng một .”

 

Viện trưởng ngờ nàng đoán ý đồ của , hiếm hoi hào phóng một : “Chỉ cần ngươi bảo đảm đưa chúng đến Hoàng Thành an , đừng mười lạng, một trăm lạng cũng cho.”

 

“Vậy , một trăm lạng một .”

 

“……”

 

Viện trưởng đột nhiên chuyện với nàng nữa.

 

Nhìn Viện trưởng đang á khẩu, nàng , quyết định trêu chọc Viện trưởng nữa, với Viện trưởng: “Viện trưởng đừng bận tâm chuyện nữa, nương của Đại Xuyên và Chu đại nhân đều với , hơn nữa đều đưa bạc, , đều ở đây cả.”

 

Viện trưởng tiền trong tay nàng, khẽ mắng một câu: “Ngươi lòng thật đen tối.”

 

“Lòng đen tối ngày một ngày hai, nhưng định nuốt bạc , tiền sẽ là chi phí của bọn họ ở Hoàng Thành.”

 

“Thế thì còn tạm .”

 

Gánh nặng trong lòng Viện trưởng giải tỏa cũng trở nên nhẹ nhõm, y thở dài một : “Mấy năm Trấn Lân Thủy khó mà một cử nhân, hoặc chỉ một hai , ngờ năm nay liền năm , lão phu giờ ngủ cũng thể tỉnh giấc.”

 

Khương Trà thể hiểu tâm trạng của Viện trưởng lúc , nếu là nàng, nàng cũng sẽ như Viện trưởng .

 

Viện trưởng , cũng đều hết, đó nàng ngoài.

 

Ba thấy nương ngoài, , cần hỏi, nương của bọn họ chắc chắn là lên núi tìm Bắc thúc, giờ bọn họ lớn, còn gọi tiểu Bắc thúc thúc như hồi nhỏ nữa, mà đổi gọi Bắc thúc.

 

Nói thật, bọn họ vẫn thấy nương và Bắc thúc ở bên , nhưng hai mỗi cho bọn họ cảm giác sai lầm tự tay hủy diệt, khiến bọn họ nên hy vọng .

 

Trời bọn họ đau lòng bao.

 

Đôi khi thật sự ép hai đó với , khiến bọn họ quá sốt ruột .

 

“Chúng nên theo ?” Cố T.ử Tang hỏi đại ca.

Mèo Dịch Truyện

 

“Ngươi thể bảo đảm nương phát hiện ?” Cố T.ử Dịch hỏi ngược tam .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-163.html.]

Cố T.ử Tang lắc đầu: “Không bảo đảm .”

 

“Vậy theo gì, là về phòng xem còn thứ gì dọn dẹp .” Cố T.ử Dịch xong về phòng, từ khi bọn họ mười tuổi, ngủ riêng, mỗi một phòng.

 

Cố T.ử Khanh cũng trở về phòng.

 

Cố T.ử Tang thấy , đành về phòng.

 

 

Trên núi, Cố Bắc Yến Khương Trà ôm vò rượu tới, chút ngạc nhiên.

 

“Hôm nay là ngày gì ?”

 

“Là ngày cáo biệt đó.”

 

Lời của Khương Trà khiến Cố Bắc Yến hiểu.

 

Hắn hỏi: “Ngươi ?”

 

“Đi Hoàng Thành, ngươi cùng ?” Khương Trà hỏi.

 

“……” Cố Bắc Yến rằng cùng, nhưng còn việc , vì thế im lặng.

 

Thấy lời nào, nàng : “Ngươi cũng sắp ?”

 

Nàng cảm thấy Cố Bắc Yến gần đây chút đúng, mấy lén lút lên núi thấy nhóm núi tăng cường huấn luyện, Cố Bắc Yến sắp chuyện lớn .

 

Cố Bắc Yến mím môi thật lâu, gật đầu: “Ừm, tìm Lục Hoàng tử.”

 

“Ta , tối nay uống chút nhé?”

 

“Được, chuẩn chút đồ nhắm.”

 

Khương Trà kéo : “Thôi , đây, ngươi cũng đừng giả vờ với nữa, ngươi thấy .”

 

Cố Bắc Yến mím môi lời nào, đó là hai năm khi Khương Trà lên núi đưa vật tư, ở gần đó, thấy Khương Trà biến hai gói đồ lớn từ hư , lúc đó còn nghi ngờ mắt vấn đề, còn bỏ nữa.

 

Rồi đợi Khương Trà đến tìm lấy vật tư, khi đến gần vật tư còn tự nhéo đùi một cái, xác định đó kinh hãi thôi, nhưng mặt biểu hiện bất cứ điều gì.

 

Sau còn rình rập mấy , đó rình nữa, và coi như gì cả.

 

Hắn nàng bây giờ là đang thử dò xét thế nào, nên lên tiếng.

 

Khương Trà thấy vẫn lên tiếng, vươn tay nắm lấy vạt áo n.g.ự.c , kéo thẳng rừng.

 

“Oa, Cố sư phụ của chúng Khương phu nhân kéo rừng , các ngươi đoán Khương phu nhân gì với Cố sư phụ của chúng ?” Tiêu Thạch Nghị kinh hô, đầu với đồng bạn bên cạnh.

 

“Muốn thì ngươi xem ?”

 

“Ta còn sống thêm vài năm, c.h.ế.t.”

 

Tiêu Thạch Nghị tuy , nhưng tiếc mạng, tuyệt đối sẽ ngốc nghếch xem.

 

Trong rừng, Cố Bắc Yến đầu một cái, thấy ai theo, lúc mới ngoan ngoãn theo Khương Trà.

 

Đi đến một chỗ tối tăm, áo của mới nàng buông .

 

“Thành thật khai báo, ngươi phát hiện khi nào, nếu ngươi , sẽ xử lý ngươi ngay tại đây.”

 

Cố Bắc Yến nhướng mày: “Xử lý thế nào?”

 

Cố Bắc Yến gần ba mươi tuổi trưởng thành hơn nhiều so với mười năm , chỉ cần xuất hiện ở trấn, sẽ ít nữ t.ử chằm chằm .

 

Nàng cũng ngoại lệ.

 

Đương nhiên, nàng thuần túy chỉ xem cơ bụng, cơ ngực, những cái khác thì ý nghĩ gì.

 

 

Loading...