Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 129: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:17:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Toàn là quỷ đói

 

Gà trong chuồng vì hạt cỏ ăn hết, cộng thêm nàng thỉnh thoảng cho ăn ốc đá, con nào con nấy đều phát triển tươi , chỉ lớn hơn gà bên ngoài một vòng mà còn ước chừng hơn một tháng nữa là thể đẻ trứng .

 

Tám nàng chuẩn tám món ăn, cá ba món, thỏ hai món, ốc đá một món, một món rau và một món canh rau, đúng tám món, khẩu phần lớn cần lo đủ ăn.

 

Gần trưa, Hoàng Phủ Thục Di thu cần câu, câu nữa. Nàng dường như dồn hết may mắn cú câu đầu tiên, mặc dù đó cũng câu vài con cá, nhưng đều nhỏ, chỉ hơn hai cân. Trong đó hai con cá cùng loại với con cá đầu tiên, vốn dĩ nàng định thả , nhưng nhớ lời Khương tỷ tỷ , bèn giữ hai con cá nhỏ , còn một con khác thì thả.

 

Chu Hiểu Vũ bên cạnh thấy nàng thu cần, cũng lập tức thu cần theo. Kim Hổ cạnh Chu Hiểu Vũ thấy cũng thu cần, Hoàng Phủ Thục Di liếc bọn họ một cái. Chỉ liếc mắt một cái, gì, nàng xách thùng dẫn theo ba đứa bỏ .

 

Chu Hiểu Vũ và Kim Hổ vứt cần câu cho Liễu thúc, cả hai xách thùng chân đuổi theo. Liễu Lâm lập tức ngây , vội vàng đuổi theo giật lấy thùng trong tay thiếu gia.

 

"Tay dám đến nhà Cố đại thúc ăn chực, thùng cá sẽ mang đến nhà Cố đại thúc."

 

"Được thôi."

 

Kim Hổ tranh cãi với Liễu thúc, dù trong thùng cũng chỉ hai con cá.

 

Không còn thùng để xách, lập tức vượt qua Chu Hiểu Vũ, đến bên cạnh Hoàng Phủ Thục Di: "Để giúp nàng xách thùng nhé."

 

"Không cần." Hoàng Phủ Thục Di né tránh bàn tay Kim Hổ đưa tới.

 

Vừa nãy nàng liếc Kim Hổ và Chu Hiểu Vũ, điều khiến nàng kinh ngạc là Chu Hiểu Vũ gầy yếu mạnh hơn cả Kim Hổ cường tráng, xách thùng đựng nửa thùng nước một cách nhẹ nhàng, còn Kim Hổ thì vẻ chật vật. Quả đúng là " mã nhưng vô dụng".

 

Kim Hổ thấy vẻ chê bai mặt nàng, hổ gãi gãi gáy, song song với đồng bạn.

 

"Để giúp ngươi?"

 

Chu Hiểu Vũ lắc đầu, cũng tỏ vẻ chê bai : "Một xách lắm."

 

"Thôi ." Kim Hổ đồng bạn chê bai, bĩu môi nhắc chuyện giúp xách thùng nữa.

 

Cả nhóm đến gần cổng nhà ngửi thấy mùi thơm, Hoàng Phủ Thục Di và tam bào t.h.a.i tăng nhanh bước chân, Chu Hiểu Vũ phía với vẻ mặt "quả nhiên là " cũng tăng tốc.

 

Kim Hổ thì nuốt nước bọt ừng ực, chỉ ngửi mùi thôi ngon, trong lòng càng thêm kiên định với quyết tâm Chu Hiểu Vũ gì thì theo.

 

Về đến nhà, tam bào t.h.a.i lớn tiếng gọi: "Nương , chúng con về ", lấy chậu thì lấy chậu, lấy nước thì lấy nước, cất đồ thì cất đồ. Kim Hổ và Chu Hiểu Vũ giữa sân trông vẻ lạc lõng. Hai , quyết định bếp xem gì cần giúp .

 

Bước bếp, mùi thơm càng nồng nặc hơn, nước miếng trong miệng kiểm soát .

Mèo Dịch Truyện

 

Kim Hổ tính cách hoạt bát, mặt dày, bỏ Chu Hiểu Vũ , đến bên Khương tỷ: "Khương tỷ, tỷ đang , thơm quá."

 

Trong nồi đang nấu là món thỏ xào ớt tươi. Kim Hổ thấy ớt xanh ớt đỏ trong nồi, đột nhiên cảm thấy m.ô.n.g đau nhói, nhưng mùi thơm thì thật sự quyến rũ, khiến bất chấp cái m.ô.n.g cũng ăn.

 

Chu Hiểu Vũ liếc món ăn trong nồi, hỏi gì cả, đến chỗ nhóm lửa xuống.

 

Khương Trà thấy , mím môi khẽ, đáp lời Kim Hổ bên cạnh: "Thỏ xào ớt tươi."

 

"Thỏ xào ớt tươi, tên đầu, ngửi mùi thơm, chắc chắn sẽ ngon." Kim Hổ xong liền nuốt nước bọt.

 

Chu Hiểu Vũ ngẩng mắt Kim Hổ đầy vẻ chê bai, cảm thấy Kim Hổ thật mất mặt, cứ như cả đời từng ăn thịt thỏ .

 

Tuy nhiên, thể thừa nhận, món thịt thỏ do nữ nhân thật sự thơm, là mùi thơm mà cả đời từng ngửi thấy, ăn chắc chắn sẽ ngon. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng kìm nuốt nước bọt.

 

Tam bào t.h.a.i và Hoàng Phủ Thục Di rửa tay xong bước , bốn chỉ liếc Kim Hổ và Chu Hiểu Vũ, đến tủ bát lấy đũa, lấy chén.

 

"Thục Di, con gọi cha ?" Khương Trà thấy đông đủ, chỉ còn thiếu Cố đại thúc, bèn hỏi Thục Di.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-129.html.]

 

Tay Thục Di đang cầm đũa khựng , nàng vỗ trán kêu lên: "Ôi , con quên gọi cha !"

 

Mọi : "..." Hơi cạn lời, chuyện mà cũng quên , đúng là nhân tài.

 

Hoàng Phủ Thục Di cũng thấy đúng là nhân tài, cha yêu thương nàng như , mà nàng quên nghĩ đến cha lúc sắp ăn cơm, thật nên chút nào.

 

"Con gọi cha ngay đây." Hoàng Phủ Thục Di rời khỏi bếp.

 

"Con đừng , để T.ử Tang ." Khương Trà gọi Thục Di dặn T.ử Tang, "Con gọi Cố đại gia."

 

"Dạ."

 

Cố T.ử Tang đáp lời chạy ngoài, chạy nhanh như bay, sợ chậm trễ thì ăn hết.

 

"Tốc độ của thật nhanh!"

 

Kim Hổ kinh ngạc thốt lên, thầm nghĩ, trẻ con tuổi lợi hại ? Nhớ bản , lúc đó còn khỏe hơn bây giờ, nhưng chạy nổi.

 

Khương Trà liếc Kim Hổ bên cạnh, cầm một cái chậu lớn bắt đầu múc món thỏ xào ớt tươi trong nồi. Vì lượng lớn, nàng dùng một cái muỗng canh lớn để múc.

 

Một nồi thỏ xào ớt tươi đủ một chậu, nàng lấy thêm một chậu nữa để đựng. May mà trong nhà ba đứa con trai khẩu vị lớn, các món xào cần dùng chậu nên chuẩn khá nhiều chậu, nếu thì chỉ thể ăn một bát thỏ xào ớt tươi khai vị .

 

Món ăn bày hết lên bàn, bát đũa cũng sắp xếp xong xuôi, Cố T.ử Tang mới kéo Cố Sùng Sơn về đến nhà. Cố Sùng Sơn kéo đến, một bàn đầy ắp món ngon, cố nhịn nuốt nước bọt, đầu hỏi Khương Trà đang .

 

"Làm nhiều món ngon , hôm nay nhà nàng chuyện gì ?" Nói xong, hai thiếu niên gặp một đó.

 

Hắn trực tiếp đến cạnh Kim Hổ vóc dáng cường tráng hơn, hỏi: "Đây là thích nhà nàng ?"

 

"Không thích, bọn họ là khách đến ăn chực. Người bên cạnh đại thúc là tiểu thiếu gia Kim Hổ của Kim gia Kim Nguyệt Lâu, là con trai của Chu đại nhân, vị phụ mẫu quan tại trấn Lân Thủy, Chu Hiểu Vũ."

 

"..."

 

Cố Sùng Sơn kinh ngạc nàng, nữ nhân cứ giao du với những phận, bối cảnh như , hơn nữa còn thành công, thật khó tin nổi.

 

Tuy nhiên, nữ nhân vẫn luôn khó đoán, tính cách vô cùng cổ quái, chốc lát nàng thể thêu dệt chuyện trời đất. Chỉ là hiểu nàng gì. Từ lời con gái, Tiểu Bắc vì nàng mà xa, hai ngày về, cũng bao giờ mới trở .

 

Sau bữa cơm hỏi cho rõ ràng mới , nếu yên tâm.

 

Giới thiệu xong Kim Hổ và Chu Hiểu Vũ, đương nhiên cũng giới thiệu Cố đại thúc .

 

"Hắn là cha của Thục Di, là thợ săn của thôn ."

 

đều đang dồn sự chú ý các món ăn, nên chỉ gật đầu xem như chào hỏi, tất cả về phía nàng.

 

"Có thể ăn cơm ?" Cố Sùng Sơn hỏi.

 

Nhìn một bàn những kẻ đói meo, nàng khẽ ho một tiếng gật đầu: "Có thể."

 

Vừa dứt lời, lập tức đưa đũa gắp món ăn đầu tiên mà . Kim Hổ ăn món thỏ xào ớt tươi, mắt liền sáng rực.

 

Đậm đà, ngon tuyệt!

 

Hắn ngẩng mắt tam bào thai, đột nhiên chút ghen tị với chúng, đồng thời cũng hối hận vì đó từ chối lời đề nghị con trai Khương tỷ.

 

Hối hận khôn nguôi!

 

 

Loading...