Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 124: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:17:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Ngày mai sẽ cùng các ngươi đến Thượng Cố thôn ---
Hắn và Kim Hổ hẹn câu cá lớn, kết quả bệnh thủy đậu lỡ dở, hôm nay khó khăn lắm mới trốn , đương nhiên sắp xếp , tranh thủ lúc học viện khai giảng mà chơi đùa một chút.
Kim Hổ lập tức phấn chấn, với bạn: “Ngày mai , chúng xuống thôn câu.”
“Đi thôn nào?”
“Thượng Cố thôn, thôn đó gần sông, giữa trưa chúng tiện thể đến nhà dân trong thôn ăn chực.” Nói đến ăn chực, Kim Hổ nhớ một , “Đại Xuyên ca quét dọn tàng thư lâu của thư viện chúng chính là ở Thượng Cố thôn, bây giờ chúng thư viện tìm , bảo ngày mai cùng chúng về, ngày mai giữa trưa chúng sẽ ăn chực ở nhà , Đại Xuyên ca nương nấu ăn ngon.”
“Ăn chực .” Châu Hiểu Vũ cảm thấy đến nhà ăn công .
Kim Hổ liếc mắt một cái: “Ngươi đúng là một kẻ mọt sách, thì thế thôi, chứ thể thật sự ăn công, đương nhiên là mang theo đồ đến .”
Kim Hổ xong liếc một cái nữa.
Khương Trà một bên gật đầu, thằng nhóc của sòng bạc đầu óc linh hoạt, là một lanh lợi.
Liễu Lâm từ quyền con trai Châu đại nhân đến, liền xuống lầu theo hướng ngón tay của quyền qua, ánh mắt đầu tiên thấy phụ nữ đang tấm màn lén lút Kim Hổ và con trai Châu đại nhân chuyện.
Hắn hỏi: “Người phụ nữ cùng Châu thiếu gia ?”
“Không .”
Nghe , Liễu Lâm liền tới.
Biết con trai Châu đại nhân đến đây để cờ bạc, Khương Trà liền định rời , dậy , nếu nàng dừng nhanh, thì lao thẳng lòng một nam nhân.
Liễu Lâm một vết sẹo mặt, trông như vết sẹo do d.a.o gây , vẻ ngoài đoan chính kết hợp với vết sẹo tạo cho cảm giác an , hề khó coi.
Người hẳn đến tìm nhỉ?
Khương Trà thầm nghĩ, định vòng qua, nhưng chân nàng dịch một bước thì phía nam nhân chặn .
Lúc nàng xác định, chính là đến tìm nàng.
Nàng lùi về vị trí cũ, nam nhân mặt: “Đại ca, ngươi đây là ý gì? Ta hình như vi phạm quy tắc của Kim Nguyệt Lâu các ngươi ?”
“Ngươi vi phạm quy tắc, nhưng ngươi lén lút ở đây trộm thì vấn đề.” Liễu Lâm mở miệng là hỏng hết, giọng hề ăn khớp với gương mặt và chiều cao của .
Khương Trà sững sờ, suýt nữa nhịn , mang một vẻ ngoài nam tính, một giọng nữ tính, sự kết hợp thế nào cũng thấy kỳ dị.
thế gian trăm sự lạ, nhanh nàng thích nghi.
Lời của Liễu Lâm thu hút Kim Hổ và Châu Hiểu Vũ, Châu Hiểu Vũ tới thấy là Khương thị, trợn tròn mắt.
“Sao nàng ở đây?”
“Theo ngươi tới đó mà, trông thấy ngươi sòng bạc còn tưởng ngươi tuổi nhỏ nhiễm thói cờ bạc, cái tâm một lòng vì dân của Chu đại nhân, nào nỡ ngươi sa vũng lầy, đương nhiên là kéo ngươi khỏi vũng lầy . Biết ngươi đến đây cờ bạc, liền chuẩn rời , ai ngờ ở đây chặn .”
Liễu Lâm ngốc, hiểu rõ những lời nàng đó là cố ý cho .
“Nếu là thiếu gia Chu quen , là hiểu lầm, xin .” Liễu Lâm .
Có thể co thể duỗi, Khương Trà cũng là thức thời, vốn nàng còn đến thì kiếm chút tiền tiêu vặt, giờ thì chắc chắn .
“Chuyện rõ, thể rời chứ?”
“Đương nhiên.”
Liễu Lâm nghiêng nhường đường, những lưng cũng tản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-124.html.]
Khương Trà thản nhiên qua mặt bọn họ, nhanh chậm, mãi đến khi khỏi cổng lớn Kim Nguyệt Lâu nàng mới tăng tốc bước chân. Bắc Phố quá nguy hiểm, nàng về nhà tìm con trai.
Kim Hổ trông thấy khỏi cổng lớn mới thu ánh mắt, hỏi bạn đồng hành bên cạnh: “Nàng là thích nhà ngươi ?”
“Không .” Chu Hiểu Vũ thành thật trả lời.
“Nếu thích nhà ngươi, nàng quan tâm ngươi gì?” Kim Hổ hỏi.
“Ta .”
Hiện giờ Chu Hiểu Vũ vẫn còn ngơ ngác, nhưng điều đang bận tâm là tại hề phát hiện theo , nếu đó là kẻ ý đồ bất chính, e rằng giờ mất mạng .
“Chẳng lẽ chuyện gì tìm cha ngươi để tiện bề, cố ý từ chỗ ngươi mà tay?” Tình huống thường xuyên gặp , những kẻ thiếu bạc trả nổi gia hạn sẽ tìm đến chỗ . Cha của Chu Hiểu Vũ là quan phụ mẫu của Lân Thủy Trấn, nên nghi ngờ nữ nhân việc nhờ cha của Chu Hiểu Vũ mới quan tâm Chu Hiểu Vũ như .
Chu Hiểu Vũ lắc đầu: “Nàng việc gì nhờ cha .”
“Vậy nàng quan tâm ngươi gì, ăn no rửng mỡ ?” Kim Hổ hiểu nữa.
“Ta cũng .”
Đột nhiên nhớ nữ nhân hình như cũng là Thượng Cố thôn, trợn tròn mắt: “Ngươi nãy với địa điểm là Thượng Cố thôn đúng ?”
“ , là Thượng Cố thôn, thế?” Kim Hổ .
“Nàng chính là Thượng Cố thôn.”
“Trùng hợp đến ?!” Kim Hổ kinh ngạc, điều cũng quá trùng hợp .
“ , trùng hợp đến thế, là chúng đổi chỗ khác?”
“Không chỗ nào khác để đổi cả, chỉ Thượng Cố thôn gần bờ sông.” Kim Hổ .
“Các ngươi đến Thượng Cố thôn gì?”
Liễu Lâm một lúc thì thấy ngày mai bọn họ đến Thượng Cố thôn, bèn hỏi bọn họ gì, nếu nhớ lầm, Thượng Cố thôn hình như là thôn duy nhất bệnh đậu mùa, tuy giải phong, nhưng mới giải phong vẫn kiến nghị bọn họ Thượng Cố thôn.
Mèo Dịch Truyện
“Đi câu cá chứ .” Kim Hổ trả lời.
“Không kiến nghị các ngươi ngày mai Thượng Cố thôn.”
“Tại ?” Kim Hổ hiểu.
“Thượng Cố thôn mới giải phong, Liễu thúc của ngươi đại khái là lo lắng cho an nguy của chúng .” Chu Hiểu Vũ với Kim Hổ.
Vừa là vì lý do , Kim Hổ liền để ý : “Không giải phong , giải phong thì rõ là ở đó chuyện gì nữa, nếu chuyện gì, chúng sợ gì chứ.”
Hắn cảm thấy Liễu thúc quá cẩn thận, là một nam nhân mà cẩn trọng như thật , giống như đàn bà .
“Cẩn thận một chút thì hơn, vạn nhất ngươi mệnh hệ gì, ngươi nương ngươi bên giường dùng nước mắt dìm c.h.ế.t ngươi ?” Liễu Lâm trực tiếp nhắc đến tẩu tử.
“Liễu thúc, đang nguyền rủa đó , lớn lên tráng kiện như , thể xảy chuyện gì, Liễu thúc cũng đừng lôi nương dọa , nương cùng cha sáng nay xa , mấy ngày nữa mới về.” Nếu thì cùng Chu Hiểu Vũ ngày mai Thượng Cố thôn câu cá, cha nương đều ở nhà, nhân cơ hội mà chơi cho thỏa thích, chẳng lẽ còn đợi cha nương về mới chơi .
Về phần nhiệm vụ lắc xúc xắc, quen lắc , một ngày lắc hai cái thì luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó, nên dù cha ở nhà cũng sẽ thành nhiệm vụ lắc xúc xắc.
Liễu Lâm sững sờ, hỏi Kim Hổ: “Cha ngươi dặn dò ngươi điều gì ?”
Kim Hổ Liễu thúc gì, bèn dang tay nhún vai: “Không , cha tin tưởng Liễu thúc, nên mới lặng lẽ rời . Liễu thúc, thấy vẫn nên mau chóng tìm một thê t.ử , đừng quá đặt tâm tư sòng bạc nữa.”
Liễu Lâm lườm Kim Hổ một cái: “Ngày mai sẽ cùng các ngươi , cứ thế mà quyết định .”
Nói xong cho Kim Hổ cơ hội từ chối, xoay trực tiếp rời .