Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 112: --- Cố Tử Tang lại bị đánh đòn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:16:55
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại thôn Thượng Cố, Cố Bắc Yến dẫn ba đứa trẻ về nhà, y phát hiện trong nhà còn chỗ cho y.
“Đây là nữ nhi của , Hoàng Phủ Thục Di. Căn phòng của ngươi dọn dẹp để nàng ở . Từ nay về , ngươi ngủ cùng phòng với , ngủ cùng giường với , hoặc ngươi ngủ đất cũng .” Cố Sùng Sơn xong, đầu hỏi con gái, “Thục Di, trưa nay con ăn gì?”
“Phụ gì con ăn nấy.”
Hoàng Phủ Thục Di thầm thở dài, phụ món nào cũng như món nào, nàng còn kén chọn gì nữa chứ. Khoảng thời gian nàng thật sự tủi , lén lút tự cải thiện bữa ăn một chút, nhưng kết quả là phụ nàng nào cũng bắt gặp nàng đang tự tay món ăn. Nhìn phụ từ khi nàng đến vẫn luôn cẩn thận che chở cho nàng, nàng cũng nỡ lời chê phụ nấu ăn dở, sợ tổn thương lòng phụ .
Cố T.ử Tang vẫn luôn chằm chằm đại tỷ tỷ xinh . Lúc , thấy đại tỷ tỷ trả lời Cố đại gia, bản chất háu ăn của bé chợt hiểu sự bất đắc dĩ của đại tỷ tỷ xinh , bé quyết định “cứu” đại tỷ tỷ một .
“Cố đại gia, những món ông cũng chỉ thôi.”
“Thế nào?” Cố Sùng Sơn trừng mắt Cố T.ử Tang. Có nữ nhi , y cũng chẳng còn quý trọng tiểu t.ử nữa.
“Dở tệ chứ nữa, còn thế nào nữa, thật là oan ức cho đại tỷ tỷ xinh .”
Hoàng Phủ Thục Di khẽ gật đầu, đồng tình với lời của tiểu . Món ăn phụ nàng đúng là khó nuốt. Khó nuốt thì thôi , còn cho nàng xuống bếp, thời gian thực sự nàng uất ức.
“……”
Cố Sùng Sơn thấy nữ nhi gật đầu, tự hỏi: “Ta nấu ăn thật sự khó nuốt đến ư?”
Y kỹ nữ nhi, phát hiện nàng dường như gầy một chút, lập tức cảm thấy vô cùng áy náy.
“Thục Di, con tin phụ ?” Y ngẩng đầu hỏi nữ nhi.
“???” Hoàng Phủ Thục Di ngẩn , tin điều gì? Sao nàng vẻ theo kịp nhịp điệu của phụ .
Cố T.ử Tang thể nổi nữa, bèn bước tới mặt đại tỷ tỷ xinh : “Cố đại gia, ông đừng khó tỷ tỷ nữa.”
“Đâu cũng thấy ngươi, tránh một bên . Nương của ngươi ? Mau tìm nương của ngươi .” Cố Sùng Sơn kéo Cố T.ử Tang . Tiểu t.ử thối tuổi còn nhỏ chằm chằm cô nương xinh , lớn lên chừng là một kẻ phong lưu, y đề phòng tiểu t.ử thối một chút.
Cố T.ử Tang kéo , bĩu môi hừ một tiếng, : “Nương với thúc thúc bộ khoái , bảo theo tiểu Bắc thúc thúc.”
Nhắc đến tiểu Bắc thúc thúc, bé đầu tiểu Bắc thúc thúc đang im lặng , : “Tiểu Bắc thúc thúc, về nhà với . Cái nhà còn chỗ dung cho nữa . Nhà phòng ốc nhiều lắm, đủ chỗ cho tiểu Bắc thúc thúc.”
“Ngươi ăn đòn ?” Cố Bắc Yến cạn lời, tiểu t.ử chỉ nhớ ăn mà nhớ đòn .
Cố T.ử Tang chợt nhớ đến chuyện đ.á.n.h đòn , bé há miệng nên gì. Hồi tưởng trận đòn đó, ký ức lập tức hiện rõ mồn một, bé sờ m.ô.n.g mà cảm thấy đau.
Cố Bắc Yến liếc cô gái đang rụt rè, trong ánh mắt mày liễu của nàng quả thật chút bóng dáng của Cố thúc. Y tò mò Cố thúc thế nào mà một nữ nhi lớn đến .
Trước đây y còn tưởng là Cố thúc đưa về một nữ nhân, kết quả là một tiểu cô nương. Chắc hẳn nữ nhân đeo đại đao mà T.ử Tang thấy chính là nương của tiểu cô nương .
Nữ nhân đeo đại đao, Cố thúc đây là gu thẩm mỹ kiểu gì ?
dung mạo tiểu cô nương, chắc hẳn nữ nhân đeo đại đao cũng hề xí.
“Ta ngủ ở đường đường.”
Bảo y ngủ cùng phòng với Cố thúc còn thà đ.â.m y hai nhát d.a.o còn hơn.
Cố Sùng Sơn cảm thấy chê bai, vui : “Vì ngươi thà ngủ đường đường cũng ngủ cùng phòng với ?”
Cố Bắc Yến đưa một ý tứ để y tự lĩnh hội.
“Đương nhiên là tiếng ngáy của ông quá lớn . Ngủ cùng phòng với Cố đại gia ông đúng là một cực hình, tiếng ngáy cứ như sấm rền. Nói chừng dì xinh cũng vì chê ông ngáy to nên mới ông đó.” Cố T.ử Tang tìm thấy một chủ đề mới, xen là một tràng thao thao bất tuyệt, hề nghĩ đến hậu quả khi xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-112-co-tu-tang-lai-bi-danh-don.html.]
Cố T.ử Tang xong, Cố Sùng Sơn nhấc bổng lên, ấn đùi mà đ.á.n.h m.ô.n.g một trận.
Hoàng Phủ Thục Di thấy , vội vàng cứu tiểu gia hỏa xuống mà che chở: “Trẻ con năng kiêng kỵ, phụ tay đ.á.n.h nó? Vả , nó sai, nương quả thật từng ngáy to.”
“……”
Cố Sùng Sơn bỗng chốc tự kỷ, lẽ nào Yến Nhi thật sự vì chuyện mà chê bai y.
Nhìn Cố thúc đang tự kỷ, Cố Bắc Yến bật . Không ngờ Cố thúc vì lý do mà cô đơn cả đời.
Cố Sùng Sơn trừng mắt y: “Cười cái gì mà , ngươi tưởng hơn bao nhiêu. Trông đẽ như mà chẳng cũng ai thèm ?”
“Ai ai chứ, mà!” Được che chở, Cố T.ử Tang hăng hái hẳn lên. Cậu bé ôm c.h.ặ.t t.a.y đại tỷ tỷ xinh , ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c khiêu khích Cố đại gia.
Hoàng Phủ Thục Di cúi đầu tiểu , trong lòng chút cạn lời. Đứa bé "hèn" thế, chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi vì cái miệng .
Cố Sùng Sơn nheo mắt , tiểu t.ử thối che chở là bay lên trời ? Lão t.ử hôm nay sẽ cho ngươi che chở cũng vô dụng.
Y bước tới, kéo T.ử Tang từ tay nữ nhi , nhấc bổng bay .
“Á á á, Cố đại gia ông gì? Tỷ tỷ xinh cứu mạng ~~”
Nhìn Cố T.ử Tang đưa , Cố Bắc Yến cùng ba đứa nhỏ ai động đậy, tất cả đều trơ mắt mà ai đuổi theo.
“Thúc, tiểu sẽ chứ?” Hoàng Phủ Thục Di khẽ hỏi Cố Bắc Yến, thấy y trẻ tuổi nên gọi thúc chắc là sai.
Cố Bắc Yến mím môi suy nghĩ một chút, y gọi Cố thúc là thúc, nếu nữ nhi của Cố thúc gọi y là thúc thì chẳng loạn bối phận .
“Nàng nên gọi ca ca.” Y sửa lời.
“…… mà” trông giống ca ca, gọi thúc thì hợp hơn. Nàng hết lời , sợ đánh, trông y cũng giống đ.á.n.h con gái.
“Không gì nhưng nhị cả.” Cố Bắc Yến trầm mặt về phía nhà bếp.
Về phần T.ử Tang, bé Cố Sùng Sơn đưa đến thác nước, ấn đùi, lột quần xuống mà đ.á.n.h m.ô.n.g bốp bốp.
“Á á á…”
“Kêu , cứ kêu thật to , kêu khản cả cổ cũng chẳng ai đến cứu ngươi .”
Mèo Dịch Truyện
Thôn trưởng đang cắt ngải cứu gần đó Cố Sùng Sơn xong, chớp chớp mắt, suy nghĩ xem nên xuất hiện .
Bây giờ ông thể ngoài, thể tiếp tục cắt ngải cứu. Ngải cứu là báu vật mà, ông định nhân lúc cắt thêm ít về nhà, ngày ngày dùng ngải cứu đun nước tắm gội cho cả nhà.
Đang cắt hăng say thì tiếng T.ử Tang gào thét như quỷ, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Sùng Sơn đang ấn tiểu t.ử T.ử Tang xuống mà đ.á.n.h mông.
Suy nghĩ một hồi, ông vẫn bước .
Cố Sùng Sơn thấy thôn trưởng từ bụi cỏ , tay đang đ.á.n.h m.ô.n.g chợt dừng .
T.ử Tang ngẩng đầu thấy thôn trưởng gia gia, há miệng kêu cứu: “Thôn trưởng gia gia cứu mạng!”
Thôn trưởng để ý T.ử Tang, tới gần thoáng qua cái m.ô.n.g trắng nõn của T.ử Tang, ngứa tay vỗ bốp một cái.
Cố T.ử Tang ngây , dám tin thôn trưởng gia gia, đó bĩu môi tố cáo: “Thôn trưởng gia gia, ông cứu thì thôi , còn cùng đ.á.n.h nữa?”
Thôn trưởng để ý bé, ngẩng mắt hỏi Cố Sùng Sơn: “Tiểu t.ử gây chuyện gì ?”