Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn - Chương 107: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:16:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng Phủ Yến

 

“Chắc chắn.”

 

“Được, nếu ngươi chắc chắn thì chủng đậu cho chúng, là ngươi chủng lão phu chủng?” Lý lão xong ba thằng nhóc bên cạnh Khương phu nhân.

 

“Người đưa đến đây, đương nhiên là để Lý lão tiếp chủng.”

 

“Ngươi tự động thủ.” Lý lão cảm thấy nàng quá.

 

“Không đành lòng tay.”

 

Lý lão trong lòng ha ha, nếu biểu cảm mặt nàng hề vẻ đành lòng, thì thật sự tin lời quỷ quái của nàng.

 

Nghĩ đến các loại t.h.u.ố.c trong tay nàng, Lý lão nhận công việc chủng thủy đậu cho ba đứa trẻ.

 

“Đợi một chút, đợi lão phu bận xong việc trong tay sẽ chủng đậu cho chúng.”

 

“Ba đứa các ngươi ở đây chờ, ngoan ngoãn lời Lý đại phu.” Khương Trà còn việc, dặn dò xong ba đứa trẻ liền rời .

 

Ba đứa trẻ lời, chúng ngoan ngoãn cạnh ông lão cả.

 

Lý Độ phụ nữ độc ác rời , cúi đầu hỏi ba đứa trẻ: “Nàng là nương ruột của các ngươi ?”

 

Ba đứa trẻ lời như những con nhím, ánh mắt bất thiện đồng loạt b.ắ.n về phía Lý Độ.

 

“Chính là nương ruột.”

 

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , Lý Độ cảm thấy c.h.ế.t ba , y thấy sát khí ba thằng nhóc con.

 

Thật sự là gặp quỷ .

 

Lý lão liếc ba đứa trẻ, lúc càng thêm kiên định với suy nghĩ trong lòng, cũng càng kiên định giữ mối quan hệ với Khương phu nhân.

 

Sau đó…

 

“Ngươi nhàn rỗi quá, việc gì thì bổ củi .”

 

“Con…”

 

“Con cái gì mà con, bổ củi .”

 

Lý Độ rảnh, nhưng tổ phụ cho cơ hội lời nào, chỉ đành nhận mệnh bổ củi, trong lòng mối oán với Khương Trà tăng thêm một phần.

 

Ba đứa trẻ sinh ba chớp chớp mắt, gì.

 

Cố Bắc Yến xách theo hai chú heo rừng con trở về, thấy ba đứa trẻ thì bước chân khựng , nhanh chóng tới. Trong lòng thầm mắng Cố thúc bao nhiêu bận, thật sự đáng tin cậy.

 

“Tiểu Bắc thúc thúc.”

 

Cố T.ử Tang là đầu tiên thấy y, thấy Tiểu Bắc thúc thúc xách hai chú heo rừng con tay, thằng bé vắt chân lên cổ chạy tới.

 

Cố T.ử Dịch, Cố T.ử Khanh đầu , thấy heo rừng trong tay Tiểu Bắc thúc thúc, chúng cũng chạy tới.

 

“Sao các con ở đây? Cố đại gia của các con ?” Cố Bắc Yến mặt ba đứa trẻ hỏi, ném hai chú heo rừng con sang một bên.

 

“Cố đại gia cùng một dì vác đại đao .”

 

Nữ nhân vác đại đao?

 

Cố Bắc Yến nhíu mày, từ nhỏ đến lớn từng thấy trong những phụ nữ Cố thúc quen ai vác đại đao.

 

“Cố đại gia của các con tự nguyện theo uy hiếp?”

 

Cố T.ử Tang Tiểu Bắc thúc thúc như một kẻ ngốc: “Bị uy h.i.ế.p thì chúng thể bình tĩnh thế ?”

 

Cố Bắc Yến: “……” Sao cảm giác thằng nhóc khinh thường ?

 

là khinh thường y đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vi-hau-nuong-nay-hoi-dien-roi-ba-bao-yeu-chet-luon/chuong-107.html.]

Cố T.ử Tang thở dài, trách Cố đại gia luôn miệng bảo Tiểu Bắc thúc thúc tứ chi phát triển, hóa là đầu óc đơn giản.

 

“Lúc Cố đại gia trông vui vẻ lắm, còn thấy nắm tay dì nữa.” Cố T.ử Tang , Cố T.ử Dịch và Cố T.ử Khanh mở to mắt của .

 

Chúng thấy, ngươi sợ là đang lung tung.

 

“Các con gì, thật sự thấy mà, dối.” Cố T.ử Tang tức giận, tại luôn nghi ngờ dối chứ, trung thực như mà.

 

Cố Bắc Yến khẽ nhíu mày, nếu lời T.ử Tang là thật, Cố thúc chuyện . Giấu thật kỹ, ngày nào cũng giả vờ như sẽ cô quả cả đời, hóa trái tim sớm trao .

 

Hừ, đợi Cố thúc trở về, nhất định tra hỏi cho rõ.

 

“Hắt xì!”

 

Đang theo Hoàng Phủ Yến bay vút, bỗng nhiên một cái hắt suýt chút nữa khiến Cố Sùng Sơn ngã lăn xuống đất từ .

 

Hoàng Phủ Yến phía đầu , thấy Cố Sùng Sơn suýt rơi xuống tim nàng se , thấy Cố Sùng Sơn định , nàng thở phào, đen mặt châm chọc.

 

“Quả nhiên tuổi già thể còn khỏe mạnh.”

 

“Ngươi ai , chỗ nào ?” Cố Sùng Sơn như một con gà trống dẫm lông, phục, thấy phía một tảng đá lớn thể đặt chân, tăng tốc hạ xuống, đặt m.ô.n.g lên tảng đá lớn.

 

“Không nữa, chúng cứ chuyện ở đây.”

 

Hoàng Phủ Yến thèm để ý đến , trực tiếp tiếp tục bay về phía , nàng Cố Sùng Sơn sẽ theo kịp.

 

Cố Sùng Sơn thấy , nghiến răng hàm, lầm bầm c.h.ử.i một câu ‘thật tiện hạ’ theo nàng .

 

Sau một chén thời gian, theo Hoàng Phủ Yến đến một khu rừng sâu, thấy một tiểu nha đầu chạy về phía Hoàng Phủ Yến còn gọi nương, cả như vỡ vụn.

 

Khốn kiếp, nữ nhân sinh một tiểu nha đầu lớn thế từ lúc nào, chừng mười tuổi !

 

Hoàng Phủ Thục Di liếc xa phía , nhỏ giọng hỏi: “Nương, đây là cha của con ?”

 

“Ừm, con về theo , đợi xử lý xong việc sẽ đón con.” Hoàng Phủ Yến giơ tay xoa đầu con gái, mỉm dịu dàng.

 

Hoàng Phủ Thục Di đầu gặp cha, trong lòng tò mò lo lắng, cha thích nàng . Dù nàng là đứa con lén lút sinh , là lén lút sinh thì cha hẳn là sẽ thích nàng.

 

Cảm nhận cảm xúc thấp thỏm của con gái, Hoàng Phủ Yến an ủi: “Đừng lo, sẽ thích con .”

 

Nàng hiểu Cố Sùng Sơn, tin rằng Cố Sùng Sơn khi Thục Di là con gái của sẽ yêu thương như châu báu trong lòng bàn tay. Đêm năm đó là một sự cố, đó nàng bỏ trốn, nhất thời sơ suất quên uống t.h.u.ố.c tránh thai, mới đứa con gái mắt .

 

Những năm nay nàng giấu con kỹ, ai Hoàng Phủ Yến nàng một đứa con, nếu trong cốc xảy biến cố, nàng cũng sẽ đưa con đến đây giao cho Cố Sùng Sơn.

 

“Thật ?” Hoàng Phủ Thục Di lén cha ở xa.

 

Cố Sùng Sơn đối mắt với tiểu nha đầu, tiểu nha đầu là ai? Sao cứ mãi ?

 

Hoàng Phủ Yến dắt con gái đến mặt Cố Sùng Sơn, với : “Đây là con gái ngươi, mười năm nuôi dưỡng con bé, giao cho ngươi nuôi.”

Mèo Dịch Truyện

 

Gì cơ?

 

Con gái của ?

 

Mắt Cố Sùng Sơn suýt nữa trợn lòi , chằm chằm tiểu nha đầu, đó chằm chằm Hoàng Phủ Yến.

 

“Ngươi đùa , dù cùng ngươi sinh con, nhưng......” còn tư tình với ngươi từ khi nào, còn một đứa con như , đột nhiên cảm thấy tổn thất một lượng vàng khổng lồ.

 

“Nương, cha thích con.” Hoàng Phủ Thục Di đả kích, tâm hồn tổn thương, nắm tay nương c.ắ.n môi.

 

Cố Sùng Sơn thấy tiểu nha đầu như , nhất thời hoảng hốt vội vàng giải thích cho tiểu nha đầu : “Không thích con, chỉ là còn hiểu rõ khiến nương con m.a.n.g t.h.a.i con, một chút......”

 

“Ngươi câm miệng! Mặc kệ ngươi tin , con bé chính là con gái ngươi.” Sợ Cố Sùng Sơn những lời kinh thế hãi tục, Hoàng Phủ Yến vội vàng ngắt lời.

 

Cố Sùng Sơn cũng nhận những lời đó mặt một tiểu nha đầu thích hợp, nhe răng thiện với tiểu nha đầu, kéo Hoàng Phủ Yến sang một bên.

 

“Ta với ngươi tư tình từ khi nào? Sao một chút cảm giác cũng ?” Cố Sùng Sơn nhỏ giọng chất vấn Hoàng Phủ Yến, bây giờ thật sự khó chịu, dù đột nhiên một đứa con gái khá vui, nhưng khó chịu vì cảm giác.

 

Tổn thất lớn quá.

 

 

Loading...