Cô Lâm Hiểu Hiểu ăn mặc thời thượng, trong lòng ngưỡng mộ, ghen tị, bản cũng , ở trong phòng suy nghĩ nửa ngày mới nghĩ cách .
Sờ chất vải mềm mại thoải mái , ánh mắt Hàn Mộng từ vui mừng, dần dần trở nên âm lạnh.
Không nhịn nghĩ, chỉ là một bộ đồ ngủ thôi mà, giá trị của bộ đồ ngủ thị trường, ước chừng mười mấy đồng mới mua .
Lâm Hiểu Hiểu khi gả nhà họ Hàn, sống những ngày tháng thế , chất vải quần áo , chỉ , đoán chừng ngay cả cũng từng mặc qua nhỉ.
Mình rõ ràng là cháu gái nhà họ Hàn, sống còn bằng một ngoài!!
Còn nữa, Lâm Hiểu Hiểu bọn họ rõ ràng đều việc ở xưởng, trong xưởng vô quần áo, là em chồng của Lâm Hiểu Hiểu, cô đến , nên chủ động tặng vài bộ ?
Lại còn để mặt dày mượn đồ ngủ, chính là con cháu nhà họ Hàn đàng hoàng, cũng là em chồng danh chính ngôn thuận, cái cô Lâm Hiểu Hiểu đúng là hiểu chuyện, quá hiểu chuyện !!
Sáng sớm tinh mơ Lâm Hiểu Hiểu dậy, thấy trong sân cũng là tiếng chuyện, là Hạ Nhật và Hàn Mộng đang sắp xếp các loại đồ đạc, định ăn cơm xong là sang nhà họ Hạ.
Vốn dĩ vẫn , đó cũng là tình huống gì, Hàn Mộng bắt đầu giở tính quần áo mang đến , một chút cũng mặc, cô mua quần áo .
Ở bên nhà họ Hàn thoải mái, nhưng ở nhà bà ngoại thì khác, lúc đến, ai nấy đều tâng bốc , khen ngợi , nếu hôm nay mặc quần áo đến, vẫn là kiểu dáng năm ngoái, thì cô mất mặt bao.
Hạ Nhật đồng ý cho Hàn Mộng mua quần áo, bởi vì bản bà cũng quần áo mới, ở nhà họ Hạ, đa đều ngưỡng mộ bà , gả gia đình như thế .
bây giờ bản bà kiếm tiền nữa, tiền mua quần áo đều lấy từ chỗ Hàn Thành Tuấn.
Hàn Thành Tuấn thấy yêu cầu của hai họ, một mực từ chối, bất kể là Hạ Nhật Hàn Mộng, quần áo của hai đầy một tủ, thiếu quần áo mặc.
Đừng tưởng ông , trong lòng họ tâm tư gì, điều kiện nhà họ , thể để họ nhiều quần áo mặc như , năm tháng , bao nhiêu vì đủ mặc ấm, c.h.ế.t rét trong nhà.
Ông thể cho cuộc sống tương đối sung túc thoải mái, nhưng cầm tiền, khoe khoang, hiện mắt mặt khác, bất kể Hàn Mộng mẩy thế nào, Hàn Thành Tuấn nhất quyết đồng ý.
Những âm thanh nhanh trong nhà thấy, động tĩnh ông cụ dậy truyền đến, Hàn Thành Tuấn nghiêm khắc mắng Hàn Mộng hai câu, Hàn Mộng lúc mới yên tĩnh .
"Mộng Mộng là con gái, thích quần áo , chuyện bình thường, cùng lắm thì mua, mua nữa." Hạ Nhật thấy Hàn Thành Tuấn sa sầm mặt với con gái, nhịn khuyên nhủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vet-sach-gia-san-xuong-nong-thon-ga-cho-si-quan-hoang-da-nhat/chuong-402-co-ta-lai-con-khong-bang-mot-nguoi-ngoai.html.]
Ánh mắt nghiêm khắc của Hàn Thành Tuấn đối diện với Hạ Nhật, " luôn , con gái bảo vệ cho , nhưng mà, chiều chuộng như bà !!"
" bao nhiêu , bà vẫn cứ nuông chiều như , Hạ Nhật bà đây căn bản cho con, nếu bà vẫn suy nghĩ như , sẽ đưa con đến nơi thật xa để rèn luyện." Hàn Thành Tuấn thực sự mệt mỏi.
Rõ ràng lúc hai nữ đồng chí ở nhà, tại thành phố Hải chẳng vấn đề gì, đây mới về, gây bao nhiêu chuyện, Hàn Mộng hôm qua mới mắng nghiêm khắc một trận, hôm nay ý tưởng mới.
Ông về chẳng gì khác, chỉ riêng xử lý mấy chuyện khiến ông mệt mỏi .
Hai vợ chồng sáng sớm vì các loại chuyện mà cãi vài câu, Hạ Nhật cảm thấy càng ở đây càng thoải mái, ăn vội bữa sáng, liền cầm đồ đạc dọn dẹp hôm qua qua nhà họ Hạ, cũng chẳng quan tâm Hàn Thành Tuấn .
Hàn Thành Tuấn một chút cũng đến nhà họ Hạ, nhưng hôm qua đồng ý , thế nào cũng đến lộ mặt.
Đợi khi ba rời khỏi viện, ông cụ Hàn mới bực : " là càng ngày càng thể thống gì, nó điều kiện sống như còn đủ, suốt ngày đòi cái thì đòi cái ."
"Tưởng kiếm tiền dễ lắm chắc, cái tính nết của Hàn Mộng đúng là nên mài giũa cho ."
"Ông nội, nó còn nhỏ, trong lòng chút suy nghĩ cũng là bình thường, chỉ dẫn nhiều chút là , ông đừng sáng sớm nóng nảy."
"Còn các con nữa, ăn uống mấy ngày nay, bộ theo kiểu tiết kiệm, đồ của các con giữ tự ăn, tránh để nuôi điêu cái miệng của hai đó, cái gì cũng bỏ , đều đồ , mơ ." Ông cụ Hàn nghĩ đến bộ mặt của con Hạ Nhật, trong lòng thích, để phòng lớn chịu thiệt thòi.
Cách biệt bao nhiêu năm , ông cụ thấy Hạ Nhật thế nào cũng thích nổi, về càng chẳng chút ấn tượng nào.
Ông cụ thấy phòng lớn liên tục đồng ý, cảm thấy lời đúng, lập tức móc từ trong túi mười mấy đồng: "Hiểu Hiểu cần cùng chúng chịu khổ, con mỗi đến giờ cơm thì tiệm cơm quốc doanh ăn, ăn gì thì gọi cái đó, thể để bản chịu thiệt thòi."
"Ông thà tiêu thêm tiền , cũng nuôi lớn tâm tư của những kẻ đó."
"Ha ha ha... Ông nội, ông cần đưa tiền cho cháu , cháu mà, cho dù nhà chúng ăn đồ bình thường, nhưng thể ăn no hạnh phúc , cần thế ạ." Lâm Hiểu Hiểu những lời của ông cụ, đều vui vẻ, cảm thấy cách của ông cụ thật gần gũi, cũng khá đáng yêu.
Hai nhà sống cùng cũng chẳng mấy ngày, ông nội những lời , cô vui lòng phối hợp, cô một bà bầu đều thể ăn những thứ , bọn họ nếu thể ăn những thứ , thì nổi .
tiền thì cần lấy, Lâm Hiểu Hiểu cô thiếu gì thì thiếu chứ thiếu tiền, trong gian cũng là đồ ăn, tuyệt đối cần lo lắng đói bụng.
ông cụ gì cũng đồng ý, Lâm Hiểu Hiểu cuối cùng vẫn nhận.