Vét Sạch Gia Sản Xuống Nông Thôn, Gả Cho Sĩ Quan Hoang Dã Nhất - Chương 371: Mặt Dày Đến Ăn Chực

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:38:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Hiểu Hiểu thì ngớ một chút, đó phản ứng , bà bác đang ám chỉ, chợ đen mua đồ, nếu chuyện truyền ngoài thì đưa thịt.

 

Lâm Hiểu Hiểu bà bác hàng xóm cách vách của cách vách đột nhiên chui , sắc mặt lập tức lạnh xuống: "Bác , bác bằng con mắt nào thấy cháu đến chỗ đó, bác bậy bạ như , cái lưỡi sẽ lành lặn ."

 

Bà bác hàng xóm , Lâm Hiểu Hiểu mỗi về về thỉnh thoảng chạm mặt vài , đều là trong cùng một đại viện, sẽ gật đầu chào hỏi xã giao, nhưng quen, ngờ, quan hệ như mà dám trực tiếp đến cửa đòi thịt.

 

Không quen với mà dám những lời như , chứng tỏ bà bác cũng là kẻ điều, thì chuyện với bà cần khách sáo quá.

 

Lâm Hiểu Hiểu lạnh một tiếng: "Bác , cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bừa, cháu là vợ quân nhân, thể đến loại chỗ đó, bác cho cháu mười cái gan, cháu cũng dám bước chân ."

 

"Đồ cháu mang về, đều là do bạn bè cùng xuống nông thôn và các bậc trưởng bối chuẩn cho cháu, cái chỗ đó cửa mở hướng nào cháu còn , thể ."

 

"Mẹ ơi, chuẩn cho cháu nhiều đồ như , thế thì nhiều tiền lắm nhỉ." Mấy bà hàng xóm cùng bà bác , Lâm Hiểu Hiểu , đôi mắt lập tức bùng cháy ngọn lửa hóng hớt.

 

Cuộc trò chuyện của họ thu hút ngày càng nhiều đến, Lâm Hiểu Hiểu tình hình, giữ c.h.ặ.t lấy cửa, lớn tiếng : "Bất kể là khác tặng, là tự cháu bỏ tiền mua, hình như đều liên quan gì đến các bác nhỉ? Cháu cũng ăn đồ nhà các bác, bác ăn thịt thì tự nghĩ cách, chứ đừng cứ chằm chằm đồ nhà khác."

 

"Đến lúc đó nếu vì một câu của bác mà nhà gà bay ch.ó sủa, bác chắc chắn cũng sẽ sống yên , giải tán , giải tán hết , ai về nhà nấy nấu cơm, chỗ cháu chẳng để xem cả."

 

"Cháu xem cháu kìa, thì vẻ văn tĩnh, ngờ mồm miệng độc địa thế, bác cháu đến chỗ đó thật , bác chỉ nhắc nhở cháu thôi mà."

 

" đấy, lòng của nhỉ? Nhà các cô dạo mới điều tra, tiêu tiền còn phô trương như , thấy , các cô chừng ăn tiền quả của quân đội..."

 

"Choang."

 

Á á!!

 

Bà bác nãy nhịn lời chua ngoa, đột nhiên cái bát vỡ nát trong sân dọa sợ, những phía đang lén lút bàn tán về nhà họ Hàn cũng nhịn ngậm miệng, những mảnh sứ trắng vỡ sàn, đều ngẩn .

 

Giọng của Bạch Hà Hoa truyền : "Đây là chị em của hai năm nay đầu tiên gửi đồ đến, khác gửi đồ cho chúng ?"

 

"Chưa đến những thứ là cô gửi cho chúng , cho dù nhà chúng tiêu tiền lương của mua những thứ cũng mua , nhà họ Hàn chúng sống ở đây bao nhiêu năm nay, cách và điều kiện thế nào, bộ phận giám sát chắc còn rõ hơn cả ."

 

"Chúng , tự khác giám sát, ban ngày ban mặt, các bà đặt điều cho khác như ý gì? Nếu ghen tị nhà ăn ngon, cũng đến mức lời ác độc như chứ?"

 

"Bây giờ nghiêm túc nghi ngờ, trong các bà địch đặc , chuyên môn đến ly gián và phá hoại gia đình khác, cho cái đại viện bất ." Bạch Hà Hoa mặc một bộ sườn xám màu tối, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác đen, bản bà vốn xinh .

 

Vì cảm xúc d.a.o động khá mạnh, lúc , khí thế của cả khác với vẻ dịu dàng thường ngày.

 

Các bà bác thấy Bạch Hà Hoa như , khỏi ngẩn một chút, nhưng nhanh họ hồn, hổ là một nhà, Lâm Hiểu Hiểu vô lễ , Bạch Hà Hoa chuyện càng sắc bén hơn.

 

"Bà... bà bậy bạ gì đó... sống ở đây quanh năm suốt tháng, thể là địch đặc, bà đừng bừa!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vet-sach-gia-san-xuong-nong-thon-ga-cho-si-quan-hoang-da-nhat/chuong-371-mat-day-den-an-chuc.html.]

"Chính vì bà sống ở đây quanh năm suốt tháng mới đáng ngờ, các bà các bác sống ở đây, ai mà chẳng tâm ý giúp đỡ gia đình, quan hệ hàng xóm láng giềng hòa thuận, chỉ bà, đến chỗ ăn chực, thì là đến chỗ buôn chuyện, bà chính là tâm phá hoại gia đình khác."

 

"Người như bà hiềm nghi là địch đặc, thì ai còn hiềm nghi là địch đặc nữa." Bạch Hà Hoa cũng nhịn lâu mới những lời , sống trong cái đại viện , thì đồng nghiệp của chồng thì là đồng nghiệp của Hàn Thu Thực, vốn dĩ dĩ hòa vi quý.

 

cứ coi sự nhẫn nhịn của bà là dễ bắt nạt, hôm nay Bạch Hà Hoa chiều cái thói của họ.

 

Chính vì những chuyện bóng gió gì, khiến cho những nhà xung quanh đây, trong nhà liên tục xảy mâu thuẫn. Thời buổi đều chuyên tâm, nhiều hoa hoa ruột già như , nhiều suy nghĩ đều là do những bên cạnh nhồi nhét mới sinh hiềm khích.

 

Bà thực sự ghét những kẻ gió tưởng mưa.

 

"Có chuyện gì ?" Bà hàng xóm Vương đại nương tới, thấy cửa sân bên vây quanh nhiều như , nhịn bước lên hỏi một câu.

 

"Không gì, chỉ là đến kiếm chác, xin thứ , mồm miệng liền bắt đầu phun phân bừa bãi."

 

"Chúng từng thấy ai cho khác sống như , nghi ngờ trong quần chúng thể lọt địch đặc." Lâm Hiểu Hiểu giải thích với Vương đại nương, nhưng ánh mắt chút độ ấm nào.

 

"Cô bậy, ... , con trai từng lập quân công, thể chuyện như , cô chứng cứ mà lung tung, cô như thế là đúng." Bà bác sợ thực sự nghĩ như , vội vàng giải thích.

 

Bạch Hà Hoa lạnh một tiếng: "Bà cũng chuyện chứng cứ thì lung tung ."

 

Những vây quanh tuy gì nhiều, nhưng trong lòng vô cùng mong ngóng nhà khác xảy chuyện xui xẻo gì đó để trò vui cho , những như thực sự ghê tởm, bẩn thỉu.

 

Đôi khi chính vì sự lan truyền của họ mà hại những xung quanh, đầu còn chẳng sai chút nào, một chút cũng cảm thấy chuyện chính mới là ngòi nổ, còn hí hửng sống cuộc sống của .

 

"Em gái , lời thể lung tung ."

 

"Các cái gì ? Trong nhà thiếu cái ăn cái mặc ? Có cần thiết như ? Cuối cùng mất mặt chẳng là con cái nhà ?" Con trai của Vương đại nương là Chính ủy Lực của quân đội, con trai ngày ngày hun đúc, Vương đại nương giải quyết ít mâu thuẫn gia đình trong đại viện.

 

Xử lý chuyện của Lâm Hiểu Hiểu , cũng coi như thuận buồm xuôi gió.

 

Biết đầu đuôi câu chuyện, Vương đại nương nhịn :

 

"Tiểu Lâm nhà lúc xuống nông thôn đóng góp lớn cho thôn làng, gửi chút đồ để tỏ lòng cảm ơn thì gì lạ ?"

 

"Em gái của Hà Hoa cũng ở cùng một chỗ, nhiều cùng gửi đồ như , thể nhiều ? Các bà mồm mở là bắt đầu bịa đặt về , nếu vì lời các bà mà xảy chuyện, con cái các bà cũng sẽ liên lụy và kỷ luật đấy."

 

Vương đại nương ghét bỏ bà bác đến đòi thịt một cái, , rõ ràng lương con trai trong nhà thấp, nhưng cứ thích chiếm hời của khác.

 

Xung quanh ít vì da mặt mỏng mà thực sự "đả thu phong", mới khiến bà bác ngày càng quá đáng. Vương đại nương cũng từng giáo d.ụ.c , nhưng hiệu quả ít, bảo con trai với con trai , sống ở đây đều cùng một hệ thống, đôi khi lời cũng tiện quá đáng.

 

Không ngờ, mới yên tĩnh bao lâu, đ.á.n.h chủ ý lên nhà họ Hàn.

 

 

Loading...