Vét Sạch Gia Sản Xuống Nông Thôn, Gả Cho Sĩ Quan Hoang Dã Nhất - Chương 177: Có Cần Xử Lý Bọn Họ Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:29:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“..... Bây giờ ngươi đối tượng , bất cứ chuyện gì cũng suy nghĩ kỹ càng, cưới vợ thì khi việc gì cũng nghĩ cho nàng.”

 

“Một cô nương như tổn thương, ngươi hết lòng yêu thương , nếu sai chuyện gì, ngươi cứu vãn cũng cơ hội , kiên nhẫn, tỉ mỉ với , để cô nương chịu ấm ức.”

 

“Biết ?”

 

“Con , con sẽ .” Hàn Thu Thực nghiêm túc dứt khoát đáp, với Khương Lực: “Nàng còn là ân nhân cứu mạng của con, con nhất định sẽ yêu thương nàng hết mực, Hiểu Hiểu mạng của con, con cũng cho.”

 

“Không sợ gì khác, con chỉ lo mấy con ruồi bọ ý sẽ vây quanh nàng, cho nên lão sư, ngài giúp con trông chừng nàng.”

 

Khương Lực Lâm Hiểu Hiểu còn cứu Hàn Thu Thực, bèn khẽ mắng : “Sau nếu ngươi đối xử với , cần nàng mạng ngươi, sẽ dạy dỗ ngươi .”

 

Lão nhân gia đến đây thì thở dài một , “Ta dụng tâm của ngươi, một cô bé như , trong lòng hiểu rõ.”

 

“Ta cũng tiểu t.ử ngươi nay luôn chủ kiến, một khi quyết định thì ai đến cũng vô dụng.”

 

, đối tượng của ngươi tên là Lâm Hiểu Hiểu ?”

 

Hàn Thu Thực gật đầu: “Vâng, Lâm Hiểu Hiểu.” Nói xong còn một tiếng, “Cái tên lúc đầu thấy gì, gọi riết con thấy càng ngày càng .”

 

Khương Lực bộ dạng ngốc nghếch của Hàn Thu Thực, khỏi lắc đầu.

 

Biết đứa trẻ thật sự động lòng .

 

Hai năm , ai mà lo lắng cho chuyện hôn sự của tiểu t.ử , gì cũng bảo vội, vội, bây giờ mắt thì tích cực hơn ai hết.

 

Tốt lắm, lão đàn ông cuối cùng cũng tìm đối tượng .

 

nghĩ đến tình hình của , Khương Lực khỏi thở dài: “Ngươi lén lút đến thì thôi, nhưng đừng dẫn đối tượng của ngươi đến gặp , chuyện gì thì ngươi cũng ít đến đây thôi.”

 

“Các ngươi đều còn trẻ như , ngươi còn mang quân hàm , cần thiết vì lão già mà hủy hoại tiền đồ của các ngươi.”

 

Hàn Thu Thực gật đầu qua loa, lấy đồ trong gùi với Khương Lực: “Con mang cho ngài một ít t.h.u.ố.c, còn chút đồ ăn, thứ gì cũng đừng tiếc, ngài ở đây còn khổ hơn chúng con nhiều.”

 

“Ngài nhất định chú ý sức khỏe của , đừng để thể suy sụp.”

 

Khương Lực cho là đúng: “Thế gì là khổ? Có chỗ ở, đồ ăn, khổ bằng thời Vạn Lý Trường Chinh ? Lúc đó mới là lúc khó khăn nhất, hồi đó còn vượt qua , chút chuyện là gì.”

 

Ông mượn ánh trăng xem bên trong gì.

 

Trong gùi mấy gói bánh ngọt, vài loại t.h.u.ố.c dự phòng, còn một bộ quần áo bình thường, một đôi giày..... chuẩn đầy đủ.

 

Khương Lực thấy những thứ , trong lòng khỏi xúc động, đứa trẻ thật là.......

 

Đứa trẻ từ nhỏ ngỗ ngược, ngờ lớn lên trách nhiệm như , vẫn là lão Hàn dạy cháu trai, giống con của ......

 

Hàn Thu Thực: “Lão sư, ngài về tình hình trong chuồng bò ?”

 

Khương Lực đứa trẻ nhiệm vụ, nên hề giấu giếm tình hình bên trong.

 

Ông kể rõ ràng tình hình trong chuồng bò cho Hàn Thu Thực.

 

“Chuồng bò ngoài , còn hai cặp vợ chồng.”

 

“Một bên đều là giáo sư đại học, hai cả đời chỉ đến học vấn, tâm địa nhiều, cũng dễ sống chung, còn một cặp đây là nhà tư bản, đàn ông bên trong khá ranh mãnh như thương nhân, còn vợ thì vô tâm.”

 

“Hai sống trong chuồng bò là nhất trong họ, công việc cũng là nhẹ nhàng nhất.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vet-sach-gia-san-xuong-nong-thon-ga-cho-si-quan-hoang-da-nhat/chuong-177-co-can-xu-ly-bon-ho-khong.html.]

Vẻ mặt Hàn Thu Thực trở nên nghiêm túc, “Vậy hai , con cần cho xử lý họ ?”

 

Trong tình hình nắm bắt ở đây, thể lơ là với bất kỳ ai, chừng còn rước họa .

 

Mình và Lâm Hiểu Hiểu đến đây, lẽ cũng rủi ro.

 

Hắn thể để mặc rủi ro như .

 

Khương Lực xua tay với Hàn Thu Thực: “Những chuyện lão già trong lòng hiểu rõ, ngươi xử lý , đến lúc khác tới chẳng lẽ là ?”

 

“Ta điểm yếu của họ trong tay, sợ họ hợp tác, nếu hợp tác, đến lúc đó cũng cần ngươi tay, tự cách.”

 

Hàn Thu Thực mới yên tâm.

 

“Trong còn một con gà sẵn, ngươi mang về như , vấn đề gì ?”

 

“Những thứ , giữ ?”

 

Khương Lực: “Được, họ đều là hai một phòng, ở một một phòng, còn chỗ để.”

 

Hàn Thu Thực yên tâm, bèn xách đồ trong tay, đưa Khương Lực về chuồng bò.

 

Sau khi Khương Lực phòng , lúc mới rõ bên trong một cái vại sành, đầy ắp thịt gà, bên trong còn ít nấm nấu chung.

 

Khương Lực một cái, một thể ăn hết , nghĩ đến trời nóng, thịt gà để lâu.

 

Sau khi Khương Lực sắp xếp xong đồ đạc, bèn gõ vách tường của hai vị giáo sư.

 

Nói là vách tường, thực chỉ là tấm ván gỗ.

 

Bên tấm ván gỗ nhanh ch.óng động tĩnh, giáo sư Đái Quốc An hạ thấp giọng : “Lão Khương, chuyện gì ?”

 

“Hai nhớ mang bát qua đây, bên thịt ăn, lúc qua đây động tĩnh nhỏ thôi.” Khương Lực .

 

Thịt á!!

 

Sau khi họ đến đây, bao lâu ngửi thấy mùi thịt.

 

Không lâu thấy tiếng sột soạt từ phòng bên cạnh.

 

Hai vị giáo sư nhanh ch.óng cầm bát vỡ mẻ qua.

 

Khương Lực lấy vại sành : “Hôm nay lên núi, ai ngờ may mắn, kiếm cái , còn hái ít rau dại, định dùng rau dại đổi chút nấm, một bụng thấy tiện nấu, nên giúp xử lý.”

 

“Ba chúng , tối nay chia chỗ thịt , lúc ăn xong, nhớ xử lý sạch xương, đừng để khác phát hiện chúng ăn thịt.”

 

Hai vị giáo sư liên tục gật đầu.

 

Vợ ông tuổi cao, vốn sức khỏe , ở đây ngày ngày lao động, còn ăn no, đang lo lắng cho sức khỏe của bà, ngờ hôm nay thịt gà để bồi bổ.

 

Giáo sư Đái Trường An và vợ liên tục cảm ơn Khương Lực, “Lão Khương, thật sự cảm ơn ông.”

 

“Sau cần chúng giúp gì, ông cứ , tuyệt đối hai lời.” Ba vài câu đơn giản, vội vàng chia thịt gà trong vại sành.

 

Nấm khô hầm chung với thịt gà, mùi vị là ngon tuyệt.

 

Ba đây ở bên ngoài cũng là những thể diện, hôm nay mặt món thịt gà, quên mất hình tượng......

 

 

Loading...