Về Tổ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:59:43
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên, ngay ngày hồi kinh, mượn tay gã biểu ca gây hấn để vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Lâm Triều Cẩn, đoạt khí vận vốn thuộc về và vị tiểu thư Hầu phủ .

Tiểu thư Hầu phủ toại nguyện cùng trong mộng bên . Lại vì cảm kích ơn cứu mạng của , nàng dẫn dắt Tạ gia và Triệu gia đầu quân trướng Tạ Cảnh Uyên.

Lâm Triều Cẩn vì gom đủ khí vận nên đ.á.n.h mất tiên cơ của kiếp .

Trận dịch bệnh nạn lụt Giang Nam, kiếp là ả cầm phương t.h.u.ố.c cứu giúp. Khi đó Sở Vân Kiêu hất khăn che đầu của lên, rượu hợp cẩn còn đang cầm tay, hạ nhân xông cửa báo rằng Lâm tiểu thư đơn thương độc mã vùng dịch Giang Nam.

Sở Vân Kiêu đột ngột buông tay :

"Nàng là phận nữ nhi, dù lòng đại nghĩa thì thể dấn nơi hiểm nguy như thế!"

Chén rượu hợp cẩn đập xuống bàn, y vứt bỏ dải lụa đỏ, nghênh ngang rời . Rượu cay nồng b.ắ.n lên mu bàn tay , khiến mắt cay xè, khô khốc.

Y một mạch, chính là hai mươi năm.

Tỷ tỷ nhờ thấu hiểu tiên cơ, tính toán sai sót một li, chẳng những trị dịch bệnh mà còn thắng một trận dẹp loạn thổ phỉ. Sở Vân Kiêu một phong thư từ cách xa ngàn dặm gửi cung cấm, xin phong cho tỷ tỷ phận quân sư.

Tỷ tỷ trong quân doanh, cùng ăn cùng ở với Sở Vân Kiêu suốt hai mươi năm trời. Họ kề vai cưỡi ngựa, quét sạch giang sơn, mở mang bờ cõi, công lao hiển hách ghi sử sách. Thế nhân ca tụng hai là châu liên bích hợp, trời sinh một cặp, xứng đôi lứa nhất trần đời.

Còn , đầu mang danh hiệu Tướng quân phu nhân, khoác lên vinh quang là của nhất nữ sử. Suốt hai mươi năm, chỉ thể tin tức về phu quân từ miệng khác. Thậm chí để tác thành cho mối tình của quân sư và tướng quân, họ còn rủa c.h.ế.t sớm.

Ta mặc hỷ phục gả cho y, để đón nhận lấy nỗi thống khổ của cả một đời.

Kiếp , hôn sự trả cho họ.

Chỉ phương t.h.u.ố.c mà kiếp mang theo sự bàng hoàng nghiên cứu hằng ngày, nay mượn tay Thất công chúa gửi trong cung. Một trận dịch bệnh kịp lan rộng phương t.h.u.ố.c dập tắt .

Cái cơ hội để Lâm Triều Cẩn vang danh thiên hạ ở kiếp , kiếp phỗng tay .

Sở Vân Kiêu nhướng đôi mày lạnh lùng, u ám thẳng :

"Ninh Vương hồi kinh, là vì nàng ?"

Kiếp , Lâm Triều Cẩn cứu trợ dân t.a.i n.ạ.n xong liền tiện đường cùng Sở Vân Kiêu dẹp phỉ, phát hiện một mỏ vàng khổng lồ sào huyệt của bọn phỉ hung hãn. Đó chính là nền móng để ả và Sở Vân Kiêu chiêu binh mãi mã, khởi binh tạo phản .

Kiếp , Tạ Cảnh Uyên lấy danh nghĩa "báo mộng" để dâng tấu lên Thánh thượng ngay trong đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-to/chuong-7.html.]

Ngày thổ phỉ tiêu diệt, mỏ vàng lộ diện, vị Quốc sư từng phê Tam hoàng t.ử là mầm họa hoàng thành thiên lôi đ.á.n.h trúng Trích Tinh Lâu, c.h.ế.t t.h.ả.m nỡ . Lời đồn về "Thiên mệnh khắc tinh" tự khắc tan thành mây khói.

Tạ Cảnh Uyên, đáng lẽ mười năm mới bước khỏi chùa Hàn Đàm, nay như giao long xuất hải, chính thức lộ diện.

Trong lúc Sở Vân Kiêu còn đang bận rộn chạy vầy cho đại hôn, thì cơ duyên vốn thuộc về y chúng âm thầm lấy mất. Hoàng đế sợ nhất là những hoàng t.ử danh tiếng lẫy lừng, lòng dân còn liên minh với quyền quý. Tạ Cảnh Uyên cố tình chọn một kẻ vô danh tiểu như , đế vương đương nhiên vui mừng tác thành.

Hắn mới thể mang theo thánh chỉ đến ngày hôm nay, khiến Sở Vân Kiêu và Lâm Triều Cẩn bẽ bàng tột độ.

Sở Vân Kiêu chằm chằm Tạ Cảnh Uyên, mà kiếp một tên b.ắ.n xuyên tim Lâm Triều Cẩn. Hàn quang trong mắt y ẩn hiện:

"Vậy thì, chúc mừng Vương gia!"

bàn tay Lâm Triều Cẩn đang siết dải lụa đỏ trắng bệch một cách lạ lùng.

Trong vận mệnh "kẻ tiêu trưởng" , dựa việc tiên phát chế nhân, giẫm lên cái gọi là "hệ thống" của ả, từng chút một đoạt cuộc đời thuộc về . ả kiêng dè cũng , phẫn hận cũng . Từ ngày hôm nay, kẻ tước đoạt cơ duyên là ả sẽ trở thành của kiếp , nhốt trong gian chật hẹp, còn đường tiến nữa.

Ả hận . Thế nên ngày lễ mặt, ả tay độc ác với .

*

Bát tổ yến bỏ t.h.u.ố.c là do chính tay nương bưng đến. Để ép uống, bà thể hiện chút tình mẫu t.ử ít ỏi một cách gượng gạo .

Ta bưng bát tổ yến, thẳng :

"Làm cha , nếu thể bưng bát nước cho bằng, thì cũng đừng nâng đạp !"

Nương lộ vẻ hoảng hốt, biểu cảm đầy giận dữ:

"Ta là nương của con, lẽ nào hại con ? Con..."

hết câu, bóp nghẹt cổ, đổ thẳng bát tổ yến miệng. Bà sức vùng vẫy, bát t.h.u.ố.c rơi xuống đất, văng bẩn khắp . Miệng bà vẫn còn lảm nhảm:

"Con hại c.h.ế.t ? Thứ trong bát tổ yến đó..."

Dưới nụ lạnh thấu hiểu của , bà như con gà bóp cổ, câm lặng. Dưới cái lạnh lẽo của , bà dần dần nhũn ngã xuống đất, dùng chút sức tàn cuối cùng cầu xin :

"Thanh Khuê, là nương của con, con thể hủy hoại !"

 

Loading...