Về Tổ - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:26:50
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường tuyết khó , bước thấp bước cao, mỗi bước mỗi trượt.

Đám triều thần mệnh phụ chỉ trỏ , mắng khiêu vũ cùng sói tất sẽ thiên khiển.

Có kẻ , gả cho cái danh hào Tướng quân phủ, cả đời ngay cả vạt áo phu quân cũng chẳng chạm tới, trong khi tỷ tỷ cùng phu quân thần tiên quyến lữ, quỳ gối bà cô chịu giày vò, chẳng là báo ứng.

Ta vì câu mà trẹo cổ chân, ngã quỵ nền tuyết lạnh lẽo, nước mắt nhục nhã rơi đầy tay.

Ta vì hào tình tráng chí cùng tình ái của bọn họ mà quỳ cả một đời.

Đời , đến lượt bọn họ quỳ?

"Ngươi quỳ, ả liền c.h.ế.t! Quyền lựa chọn ở ngươi!"

Sắc mặt y đại biến.

Y đội gió tuyết gào thét, quỳ của cung suốt một đêm.

Thất công chúa hạ một xấp mời thật dày, thành tâm mời các huân quý trong kinh đến xem náo nhiệt.

Những lời châm chọc, nhạo báng và sắc bén kiếp dội lên đầu , nay đều đáp trả lưu loát lên đầu y.

Y luôn miệng là nam t.ử đội trời đạp đất, là đấng nam nhi chín thước câu nệ tình ái hậu viện, là thiên chi kiêu t.ử vạn .

Vậy mà lời tiếng đập cho xám xịt mặt mày, bại trận t.h.ả.m hại.

Y hiểu .

Ta của kiếp , hóa gian nan đến nhường .

Trận mưa , cuối cùng cũng dội xuống đầu y.

*

Sở Vân Kiêu mất hết mặt mũi, khó lòng lập túc tại kinh thành.

Y mang theo Lâm Triều Cẩn viễn phó biên quan.

Y đến từ biệt .

Y tự tha thứ cho chính , mang theo dáng vẻ thản nhiên:

"Ta hiểu mẫu , cũng hiểu tính tình Sở gia. Nghĩ , nàng sống chắc hẳn lắm."

"Thực từng chút lo lắng. đó..."

"Sau đó Lâm Triều Cẩn nàng vốn dĩ tâm cơ nặng nề, đầy bụng tính toán, sẽ để bản chịu thiệt."

Ta ngắt lời bao biện và tự giải vây của y.

Y đột ngột , thần tình chấn kinh.

Ta mỉa mai cong khóe miệng:

"Thật đáng thương, ngươi nhận thức thê t.ử của dựa miệng lưỡi kẻ khác."

"Cũng thật đáng tiếc, câu trả lời khiến lòng ngươi dễ chịu, sẽ cho ngươi ."

Sự bình tĩnh mặt Sở Vân Kiêu nứt từng tấc một.

Y luống cuống giải thích:

"Mẫu xưa nay hiền hòa độ lượng, từng nghĩ bà sẽ giày vò nàng. Càng ..."

"Bởi vì thư từ của khi ngươi xem qua đều ném lò lửa cả . Ta từng thử cầu cứu ngươi. Rất đáng tiếc, như Lâm Triều Cẩn, tiếng gọi của nàng ngươi thấy . Còn lời cầu cứu của , ngươi coi là quỷ kế đa đoan, xoay kể cho mẫu ngươi."

"Sở Vân Kiêu, từng hận ngươi. Bởi vì sống thực sự quá uất ức, như ý."

" hiện tại, hận nữa."

"Tiền đồ và tương lai của , đều nắm trong tay. Đó là cảnh ngộ khác biệt với kiếp ."

Ta xoay định .

Sở Vân Kiêu đột nhiên gọi giật :

"Nàng yêu ?"

Tạ Cảnh Uyên hành lang, in bóng trong ánh đèn lay động, tựa như thần phật dát vàng.

Hắn chỉ cần đó, liền cảm thấy lưng chỗ dựa, chuyện gì cũng an tâm.

Ta trả lời Sở Vân Kiêu, bước trong ánh sáng hành lang.

Bàn tay ấm áp của Tạ Cảnh Uyên nắm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo của , :

"Dưới chân đường trơn, nắm c.h.ặ.t t.a.y ."

Yêu yêu, chẳng quan trọng.

Sở Vân Kiêu thật lòng yêu Lâm Triều Cẩn, nhưng mang đến cho nàng chỉ phong ba bão táp.

Sự che chở chân thực, sự ban cho thiết thực, đều thực tế hơn tình yêu nhiều.

*

Lâm Triều Cẩn định bắt chước kiếp , dựa tiên tri để chỉ điểm giang sơn cho chiến sự của Sở Vân Kiêu.

Đáng tiếc, nàng mất khí vận của nữ chính, trong sự tự tin gượng ép vì quyết sách sai lầm mà mạo tiến, liên lụy Sở Vân Kiêu rơi ổ phục kích, gần như quân diệt.

Sở Vân Kiêu treo cao thành tường, trở thành cọng rơm cứu mạng cuối cùng của địch quốc.

Ninh Vương dẫn binh xuất chinh, áp sát hoàng đình.

Khi bốn mắt với Sở Vân Kiêu, : "Kẻ mưu đại nghiệp thiên hạ, thể thiếu đổ m.á.u hy sinh. Vạn ngàn tướng sĩ, kẻ sinh ly t.ử biệt ở khắp nơi. Ngươi là tướng quân của Đại Ung , càng sự quyết đoán cố đại cục, thể vì tư lợi cá nhân mà tống táng chí khí của thể tướng sĩ."

Tạ Cảnh Uyên giương cung, chút khách khí một tiễn b.ắ.n đứt dây thừng.

Sở Vân Kiêu ngã xuống thành tường, một tiếng "đùng" nặng nề nện gạch đá lạnh lẽo.

Tiên huyết phản chiếu sự hối hận và thống khổ trong mắt y.

Hóa , khi Lâm Thanh Khuê vứt bỏ, cũng đau đớn đến nhường .

Hóa loại đau đớn khi dâng hiến tất thảy cuối cùng vứt bỏ , dù nện lên nam nhi chín thước như y, y cũng chịu nổi.

Chiến sự cuối cùng đại thắng, Tạ Cảnh Uyên lập chiến công, trong sự kỳ vọng của phong Thái t.ử.

Sở Vân Kiêu xương cốt vỡ vụn, đôi chân tàn phế, sa sút trở về kinh thành. Y vì ham công chuốc lợi liên lụy mấy ngàn tướng sĩ t.h.ả.m t.ử, trở thành mang trọng tội.

Liên lụy cả Sở gia biếm thứ dân.

Thái t.ử đề nghị với Bệ hạ, để Sở Vân Kiêu phế đôi chân ngày ngày ở Phật đường chép kinh chuộc tội cho những tướng sĩ t.ử trận.

Sở Vân Kiêu danh tiếng thảm hại, bị vây hãm nơi hậu viện mang theo ̀n chép kinh cầu phúc, khổ sở dày vò năm tháng.

Y nhớ sự gian nan của kiếp .

Mang theo hối hận cầu xin gặp một .

Ta tự nhiên để y như ý nguyện.

Y nào hối hận, y là sợ .

Sợ đại quyền tại nắm, vạn , sẽ mang theo mối thù kiếp mà lấy mạng y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-to/chuong-12.html.]

y nghĩ nhiều .

Dùng hết tài năng đại tướng của y để khai cương thác thổ cho Đại Ung , đ.á.n.h hạ thiên hạ, cho đến cuối cùng mới đường về kinh khiến y sống bằng c.h.ế.t.

Đáng tiếc, cuối cùng y tin thiên mệnh, tin kiếp , chọn cách dốc hết vốn liếng, kết cục là tan xương nát thịt.

Ta sẽ lấy mạng y.

Ta để y nếm trải thấu suốt bốn mươi năm.

Giống như của kiếp , thế tục đè gãy sống lưng, đầy bụng đắng cay nơi giãi bày, đợi hy vọng cứu rỗi, ngày qua ngày thoi thóp, hèn mọn cầu sinh.

Lâm Triều Cẩn tội trách khó thoát.

nhào tới mặt , cầu xin nể tình tỷ một nhà mà giơ cao đ.á.n.h khẽ.

Ả nguyện vì cầu đường sống mà hưu bỏ gã Sở Vân Kiêu vô dụng .

Còn loại chuyện cái cái như ?

Ta lạnh lùng ả, từng chữ từng câu bạc bẽo tột cùng:

"Đó là báo ứng của ngươi."

Ả cầu mà , thẹn quá hóa giận, rút trâm cài tóc, dùng mạng đoạt khí vận của ả.

ngay khoảnh khắc giơ trâm lên, ả một mũi tên b.ắ.n trúng mắt trái.

Vẫn là Tạ Cảnh Uyên.

Mũi tên vốn dĩ nên b.ắ.n về phía Lâm Triều Cẩn mã trường năm , đến tận hôm nay mới rơi xuống ả.

cam lòng gào thét:

"Ngươi chẳng qua là dựa dẫm đàn ông, là hạng kiều thê vô dụng, ngươi cái gì, lấy cái gì mà so với !"

Ta xuống ả, mang theo sự thương hại.

Một phụ nữ thực sự mạnh mẽ, càng nên hiểu cách dùng đàn ông để bẩy lên giá trị lớn nhất của chính .

Mượn lực mà sinh trưởng, kiều thê, mà là sự lựa chọn.

Ta vì hoàng quyền của Thái t.ử trải đường, vì tiền đồ của thắp đèn.

Đôi bên soi sáng và sưởi ấm cho , há chẳng là cùng thắng sự nâng đỡ lẫn .

Sự công bằng khổ cầu suốt kiếp , sự cam lòng và oán hận vây hãm cả đời.

vươn bàn tay cầu tiến lên phía lên bờ.

Ta thắng .

Kẻ thua là bọn họ!

Lâm Triều Cẩn vì cầu tình mà khắc chữ nô.

Thật khéo, kẻ mua ả chính là vị tiểu thư kiêu kỳ từng ả sỉ nhục.

Đó là kết cục sống bằng c.h.ế.t mà dành cho ả để đổi lấy vận may liên tiếp suốt đời.

Thiên chi kiêu nữ luân lạc thành mã nô chà đạp, ả bao giờ xoay nữa, cũng vĩnh viễn cướp khí vận của .

cam tâm.

Ngày ngày kêu gào hệ thống đưa nàng .

Cái gọi là hệ thống , từng hồi đáp ả thêm nào nữa.

Con thể gửi gắm tất thảy lên kẻ khác, cha , phu quân con cái, cho đến cả cái gọi là hệ thống của ả.

Kiếp nếm đủ giáo huấn .

Kiếp liền nắm giữ thứ trong tay .

*

Ta và Thái t.ử đại hôn đúng hạn.

Tổ mẫu mười dặm hồng trang phong quang đại giá.

Trái tim treo cao suốt kiếp kiếp của bà, cuối cùng cũng buông xuống.

Khi bái biệt song , chỉ bái tổ mẫu.

Mọi đều tỏ vẻ là lẽ đương nhiên, hề thấy kinh ngạc.

Người cha gầy gò như bộ xương khô đột nhiên luống cuống gọi tên .

"Thanh Khuê..."

Ta ngẩn một lát.

Không hề dừng bước.

Ta về phía lâu, lâu, khi cao cao tại thượng cuối cùng cũng cầu sự công bằng xứng đáng, tình yêu và sự che chở của cha đều trở nên quá đỗi nhỏ bé.

Tạ Cảnh Uyên khều khăn trùm đầu của .

Hắn vẫn thanh lãnh như xưa, đôi mắt hẹp nâng, ánh nến phản chiếu khuôn mặt , nhảy nhót bên trong.

Hắn đưa rượu hợp cẩn tay , hồi lâu mới một câu:

"Quãng đời còn , phiền nàng !"

Hắn , cũng tệ.

Trên con đường luôn hướng thượng cầu tiến , thứ luôn là hoa nở kết trái.

Mười năm , Tạ Cảnh Uyên đăng cơ.

Chúng nắm tay tới vị trí vạn .

Nhiều năm , già nua, nhớ câu năm đó của Sở Vân Kiêu.

Hắn hỏi , từng yêu .

Ta suy nghĩ một chút.

Mấy chục năm nắm tay , hậu viện của còn ai khác.

Sự thiên vị và che chở đều chỉ trao cho .

Con cái vẹn , chuyện gì cũng hồi đáp, thể viên mãn.

Đối với Tạ Cảnh Uyên, nghĩ yêu.

tình yêu của thực sự quá bao la.

Yêu quyền thế, yêu địa vị, yêu vạn dân, yêu sự tự do lăng giá vạn , cũng yêu sự công bằng mà kiếp cầu mà .

Sau cùng, kẻ yêu nhất vẫn là chính .

Hết

 

Loading...