Về Tổ - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:24:29
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ẩn họa trừ, loạn thế tất đến.

Chỉ nhổ tận gốc tất cả mầm mống tai họa, bi kịch sơn hà tan nát ở kiếp mới tuyệt đối lặp .

Cục diện Lâm Triều Cẩn hô một tiếng trăm ứng, Sở Vân Kiêu thế như chẻ tre, sẽ bao giờ xuất hiện nữa.

Danh tiếng của ngày càng cao, Lâm Triều Cẩn càng thêm khổ sở.

ngỗ ngược với chồng, đ.á.n.h bằng thước.

đ.á.n.h đập hạ nhân, phạt quỳ giữa sân.

mất sự trợ giúp của hệ thống, trở thành một kẻ tầm thường giữa chúng sinh, chỉ thể dựa dẫm danh tiếng của phu quân, trở thành loại "sâu mọt vô năng nơi hậu viện" mà kiếp luôn miệng phỉ nhổ.

Còn mang theo ký ức kiếp , lặng lẽ nắm giữ điểm yếu của các huân quý, giải vây cho những trung thần lương tướng.

Dễ dàng thu phục lòng .

Chứng hen suyễn của con trai Thái phó, chặn đường độc y, châm cứu cứu sống.

Sự báo đáp của ông rơi xuống , chính là sự ủng hộ của một nửa văn thần trong triều đình dành cho Tạ Cảnh Uyên.

Phụ vốn là kẻ giỏi gió đẩy mái chèo.

Đầu tư Lâm Triều Cẩn thất bại, ông liền sang nịnh bợ .

Ta thực sự nỡ để tổ mẫu chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bèn bỏ một ít t.h.u.ố.c tay những thê mới của phụ .

Từng ngày một bào mòn thể phụ , đợi đến khi tổ mẫu trăm tuổi quy tiên, sẽ tiễn ông c.h.ế.t.

*

Ba năm trở về, Sở Vân Kiêu thương ở tay trái, khó lòng cầm cung nữa.

Kiếp , viên đan d.ư.ợ.c cứu thương đó là cầu xin từ tay vị độc y tính khí quái gở, cái giá trả là d.ư.ợ.c nhân cho lão suốt ba năm.

Kiếp , nỗi đau tương tự rơi xuống y.

Y mòn mỏi chờ đợi đan d.ư.ợ.c, nhưng cuối cùng cũng chỉ đợi loại kim sang d.ư.ợ.c thượng hạng mà thôi.

Độc y cũng từng hỏi qua Lâm Triều Cẩn, nhưng ả tự xưng thể yếu ớt, giả bệnh đuổi độc y khỏi cửa.

Sở Vân Kiêu xong những lời chỉ trích trong cơn giận dữ của mẫu y, trong đêm lạnh lẽo, hứng gió lạnh suốt nửa đêm.

Lâm Triều Cẩn đợi đến mức tức giận đập nát chén , y cũng đẩy cánh cửa đang ở ngay mắt .

Trong tiệc mừng công, Sở Vân Kiêu đầy vẻ tiêu điều, ánh mắt thỉnh thoảng rơi .

Ta lớn , cũng trổ mã.

Những năm Tạ Cảnh Uyên chăm sóc .

Thời thiếu nữ, chỉ thể ngưỡng mộ cẩm y ngọc thực của Lâm Triều Cẩn, nay đều hắn dành hết cho .

Ngay cả thể của tổ mẫu cũng nhờ linh d.ư.ợ.c của hắn mà vượt qua cửa ải quỷ môn quan của kiếp .

Ta thảnh thơi, dưỡng một da thịt quý phái.

Thậm chí dung mạo cũng diễm lệ, khí chất thanh lãnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-to/chuong-10.html.]

Không giống như vẻ vàng vọt gầy gò trong ký ức của y.

Y cũng khoảnh khắc kinh diễm, nhưng nhiều hơn là sự ngỡ ngàng.

Dường như cả kiếp lẫn kiếp , y đều chọn sai.

Lúc bấy giờ, dùng kế sách trị thủy của Lâm Triều Cẩn kiếp để giải quyết nạn lụt ở Tây Nam, danh tiếng vang dội.

Sở Vân Kiêu chặn ở cửa phủ Lâm gia, y co rúm trong bóng tối, khàn giọng gọi :

"Thanh Khuê, hối hận !"

Ta khựng .

Xoay đối diện với y.

Đôi mắt y đỏ ngầu, giấu nổi vẻ cay đắng bên trong.

Chuyện của Sở gia, cũng .

Chẳng qua là Sở mẫu và Lâm Triều Cẩn bất hòa, náo loạn đến mức gia trạch yên.

Sở mẫu trách y nên bỏ dưa hái hạt vừng, rước họa .

Lâm Triều Cẩn oán hận y cưới ả nhưng cho ả sự che chở, là một kẻ phụ tình nhu nhược.

Y kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.

Thế là y nhớ đến của kiếp .

Ta của khi đó luôn yên lặng, trầm mặc, ngoan ngoãn chịu đựng trận mưa rào mà Sở gia trút xuống đầu .

Chưa từng khó y.

Y đột nhiên bắt đầu yêu .

Mà là khi y như ý, y bắt đầu tham luyến cảnh con đường mà chọn.

Kiếp , tuy y đại thắng, nhưng ở tuổi đôi mươi hỏng tay trái, mang thương tật cả đời.

Thế là y hối hận.

y , những trận mưa của ở kiếp , đều là do y ban cho.

Hai mươi năm d.a.o cùn cứa thịt, sớm hận y thấu xương.

Nhìn thấy chiếc giày đính ngọc khẽ thò từ con hẻm tối đối diện, khóe miệng cong lên, ghé sát tai Sở Vân Kiêu, từng chữ từng câu :

"Đó là thứ ngài quỳ xuống cầu xin mà , ngài quên ?"

Một câu , kẹp theo những bông tuyết vụn bay lả tả, đ.á.n.h cho Sở Vân Kiêu tỉnh rượu tám phần.

Bàn chân ở phía đối diện run lên, xoay chạy biến sâu trong hẻm.

Lúc xoay , khóe môi lạnh ngắt.

Lâm Triều Cẩn hồn xiêu phách lạc, Sở Vân Kiêu dựa cái gì mà hăng hái tự đắc.

Trận mưa lớn y dành cho kiếp , kiếp , cũng nên để y nếm trải cho thấu.

 

Loading...