Anh bắt đầu ho m.á.u mùa đông năm đó.
Ban đầu chỉ là những cơn ho khan kéo dài, cổ họng rát buốt như lưỡi d.a.o cứa cứa . Anh nghĩ cảm lạnh, để tâm. những buổi sáng thức dậy, khăn tay dính m.á.u đỏ sẫm, loang như một vết thương chịu lành.
Anh , cơ thể đang rệu rã dần.
Không vì bệnh.
Mà vì tim bóp nghẹt quá lâu.
Hôm trời âm u. Anh từ xưởng về thì trong làng xì xào.
— Con bé nhà đó .
— Gả xa lắm. Nghe nhà chồng giàu.
Anh sững giữa đường, tay còn cầm chiếc túi vải kịp đặt xuống. Tim đập mạnh đến mức tai ù , như thứ gì đó đập thẳng đầu.
— Ai… ai ? – hỏi, giọng khàn đặc.
Người , do dự một chút đáp:
— Con bé mà mày qua đó. Gia đình nó nhận tiền .
Anh nhớ chạy như thế nào về phía nhà cô. Chỉ nhớ đôi chân run rẩy, thở đứt quãng, tim đau đến mức tưởng như sắp nổ tung.
Cánh cửa nhà cô đóng kín.
Không còn tiếng khe khẽ mỗi chiều, còn dáng gầy gầy chờ ở đầu ngõ. Mọi thứ trống rỗng đến đáng sợ.
Anh lâu cánh cửa đó, cho đến khi trời tối hẳn.
Hôm , hiểu một điều:
Trên đời , tiền thể mua cả phận của một con .
Anh từng quỳ xuống cha .
Quỳ một cách nhục nhã, quỳ đến mức đầu gối đau rát, nhưng vẫn dậy.
— Con xin hai … chỉ cần cho con cưới cô . Con cần gì khác.
Mẹ . Cha lạnh lùng.
— Nó xứng. Nhà nghèo, gì trong tay. Cưới về chỉ nhục gia đình .
Anh gào lên rằng cần danh dự kiểu đó, nhưng lời kịp thốt nghẹn trong cổ.
Anh đầu tiên hiểu thế nào là bất lực của một đàn ông quyền lựa chọn cuộc đời .
Cô .
Không một lời nhắn, một lời từ biệt. Anh cô lừa, nhưng thì ích gì?
Mỗi sáng thức dậy, vẫn theo thói quen về đầu ngõ. Mỗi tối về, vẫn chừa sẵn một phần cơm nguội, dù sẽ chẳng ai ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-phia-nam-noi-chung-ta-khong-kip-den-cung-nhau/chuong-8-ngoai-truyen.html.]
Anh bắt đầu mất ngủ. Những đêm dài vô tận, trần nhà tối om, trong đầu chỉ một câu hỏi:
“Cô ?”
Anh sợ nhất là nghĩ đến cảnh cô ép gả, sợ nhất là tưởng tượng ánh mắt cô khi nhận bán . Mỗi nghĩ tới, tim quặn thắt, thở dồn dập đến mức dậy ôm n.g.ự.c.
Anh gầy nhanh.
Người trong làng bệnh phổi, khám. Anh . Anh bệnh gì.
Đó là bệnh của kẻ còn lý do để sống tiếp, nhưng đủ dũng cảm để c.h.ế.t.
Có những buổi chiều, bên bờ sông, nước trôi lững lờ, nghĩ nếu nhảy xuống thì thứ sẽ kết thúc. .
Vì còn nợ cô một lời hứa.
— Sau , Nam . Ở đó ấm.
Anh sống thêm chút nữa, để nếu ngày cô về, vẫn còn ở đây.
Bác sĩ còn nhiều thời gian.
Anh xong, , cũng sợ. Chỉ thấy nhẹ nhõm kỳ lạ.
Cuối cùng thì cũng nghỉ .
Đêm đó, nhiều, xé . Anh nên để lời gì cho cô, vì cô còn ở đây.
Anh chỉ lặng lẽ, ánh đèn dầu leo lét, nghĩ về gương mặt cô khi . Nghĩ về những buổi chiều nghèo khó nhưng yên bình.
Anh tự hỏi, nếu ngày đó giàu hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, thì kết cục khác ?
Cơn đau đến một buổi sáng sớm.
Anh ho m.á.u nhiều, mắt tối sầm. Trong khoảnh khắc mơ hồ, tưởng thấy cô ở đầu giường.
Vẫn là dáng vẻ năm đó. Gầy gầy, ánh mắt đỏ hoe.
Anh đưa tay nắm lấy, nhưng còn sức nữa.
— Đừng … – thì thào, cô thấy .
Trong thở cuối cùng, nghĩ đến phương Nam. Nghĩ đến nắng ấm, nghĩ đến con đường mà hứa sẽ cùng cô .
Anh kịp cùng cô.
mong, ít nhất cô sẽ đến đó , sống một đời bình yên hơn đời .
Anh c.h.ế.t khi đến ba mươi tuổi.
Mang theo một mối tình phép tồn tại, một lời hứa kịp thực hiện, và nỗi uất ức thể thành lời.
Nếu kiếp , cầu giàu sang.
Chỉ cầu đủ mạnh để giữ lấy yêu.