Về Phía Nam - Nơi Chúng Ta Không Kịp Đến Cùng Nhau - CHƯƠNG 6: SỐNG NỐT PHẦN ĐỜI CÒN LẠI

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:04:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên ở An Lạc ba ngày khi Khải mất.

Ba ngày dài hơn cả mấy chục năm cô sống. Ngày nào cô cũng mộ , từ sáng đến tối. Không nữa. Nước mắt dường như cạn khô từ khoảnh khắc bàn tay Khải buông .

Người trong làng qua, cô bằng đủ thứ ánh mắt. Thương hại , tò mò , trách móc cũng .

— Nếu nó về sớm hơn…

— Số , trách ai

Liên hết. trong lòng cô còn sức để oán hận ai nữa. Thứ duy nhất còn là một trống lạnh ngắt, như thể tim cô đào cùng với nấm mồ .

Ngày thứ tư, nhà chồng tìm đến.

Họ đến bằng cơn thịnh nộ, mà bằng giọng điệu lạnh lùng của những kẻ chắc chắn nắm quyền sinh sát.

— Cô theo chúng về.

Liên dậy chậm. Cô mộ Khải cuối, cúi đầu thật thấp.

— Em đây.

Không ai giữ cô . Không ai dám giữ.

Về nhà chồng, Liên còn đ.á.n.h nhiều như . Thay đó là sự hành hạ im lặng.

Họ bắt cô việc từ tinh mơ đến khuya. Không cho nghỉ. Không cho than. Người chồng danh nghĩa trở nên cục cằn, thô bạo hơn, vì : cô còn nơi nào để chạy.

Có những đêm, Liên co nền đất lạnh, mắt mở trừng trừng trần nhà. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ:

Khải c.h.ế.t . Mình sống để gì nữa?

c.h.ế.t.

Cô vẫn thở, vẫn dậy mỗi sáng, vẫn gánh nước, nhóm bếp, giặt giũ. Không sống, mà vì lý do để c.h.ế.t.

Nhiều , Liên nghĩ đến việc kết thúc tất cả. mỗi khi ý nghĩ trỗi lên, cô nhớ đến câu cuối cùng của Khải:

— Phương Nam… để em giúp

Câu như một sợi chỉ mỏng manh, kéo cô khỏi mép vực.

Ba năm trôi qua.

Liên gầy nhiều, nhưng ánh mắt trở nên lạ lùng—bình thản, sợ hãi, cũng hy vọng. Nhà chồng dần lơi lỏng việc canh chừng. Họ tin rằng một đàn bà như cô, tiền, thích, nơi nương tựa, thể chạy .

Họ sai.

Một sáng đầu mùa mưa, Liên gói ghém ít đồ: một bộ áo quần cũ, mấy đồng tiền lẻ dành dụm , và một cuốn sổ nhỏ—trong đó cô chép những câu chữ Khải từng cho cô .

.

Lần , chạy trong hoảng loạn. Không liều mạng. Cô bình thản, như thể chỉ đang bước sang một phần đời khác định sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-phia-nam-noi-chung-ta-khong-kip-den-cung-nhau/chuong-6-song-not-phan-doi-con-lai.html.]

Phương Nam đón Liên bằng cái nắng gắt và mùi đất lạ.

Ở đó, ai cô là ai, đến từ . Cô đủ thứ việc: rửa bát, quét dọn, may vá thuê, bán hàng rong. Mỗi ngày trôi qua đều giống —vất vả, đơn điệu—nhưng ít nhất, ai đ.á.n.h cô, ai trói cô với một phận cô chọn.

Những đêm rảnh rỗi hiếm hoi, Liên một hiên phòng trọ, về phương Bắc. Trong gió nóng, cô thì thầm như với còn tồn tại:

— Em đến . Một .

lấy chồng. Không sinh con. Có đàn ông từng ngỏ ý, cô bằng ánh mắt thương xót nhiều hơn yêu thương. Liên từ chối nhẹ:

chồng .

Người ngạc nhiên.

— Sao thấy ?

Liên mỉm , nụ mỏng manh đến mức tan khí.

— Anh ở xa lắm.

Năm tháng chồng lên năm tháng.

Liên từ một cô gái đầy hai mươi trở thành đàn bà ngoài ba mươi lúc nào . Sức khỏe cô yếu dần. Những cơn ho kéo dài, những cơn đau n.g.ự.c âm ỉ—giống hệt Khải ngày .

Có những đêm, cô mơ thấy và Khải một con đường dài, gió thổi mát rượi, còn bùn đất, còn nước mắt. Mỗi tỉnh dậy, gối ướt đẫm.

Liên còn to nữa. Cô chỉ đó, chờ trời sáng.

Năm bốn mươi tuổi, Liên bệnh nặng.

Căn phòng trọ nhỏ hẹp đủ ấm. Cô co , thở nặng nề. Không . Không ai gọi tên. Chỉ tiếng mưa rơi ngoài mái tôn.

Trong cơn mê, Liên thấy Khải ở đầu giường. Anh vẫn gầy, nhưng ánh mắt hiền hơn, còn mệt mỏi.

— Em mệt ? hỏi.

Liên mỉm , đầu tiên nhiều năm.

— Mệt .

— Vậy thôi.

Liên gật đầu.

— Lần lạc nữa chứ?

Khải chìa tay .

— Không.

Sáng hôm , phát hiện Liên qua đời.

Không kèn, trống, nhận xác. Chỉ một tấm chiếu cũ và một cuốn sổ nhỏ đặt bên n.g.ự.c. Trong cuốn sổ, trang cuối cùng chỉ một dòng chữ run rẩy:

Phương Nam gió ấm. Em đến .

Loading...