Sau bỏ trốn thất bại, Liên còn xem là .
Cô nhốt gian buồng phía nhà, nơi dùng kho đựng lúa. Cửa gỗ dày, then sắt khóa ngoài. Ban ngày, cô lôi việc; ban đêm, cửa khóa , bóng tối nuốt trọn thể gầy guộc. Người nhà chồng gọi đó là “dạy dỗ”.
— Con dâu nhà điều.
Biết điều, với họ, là cúi đầu, là im lặng, là để mặc phận sắp đặt.
Ngày cưới diễn ch.óng vánh, hỏi ý kiến. Liên mặc bộ áo cưới rộng thùng thình, tay run rẩy đến mức cài nổi cúc áo. Người đàn ông cạnh cô— chồng danh nghĩa—mùi rượu nồng nặc, bàn tay thô ráp bóp c.h.ặ.t cổ tay cô như sợ mất.
Liên quanh, tìm một khuôn mặt quen, một lối thoát, nhưng chỉ thấy những ánh mắt dửng dưng. Trong khoảnh khắc , cô hiểu: bỏ .
Đêm tân hôn, Liên thu ở góc giường, hai tay ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c. Khi cánh cửa đóng sập, cô nhắm mắt, nước mắt chảy thành tiếng. Cô chống cự nổi. Cơ thể cô như xé đôi, còn linh hồn thì lạc mất ở đó xa—ở bờ sông cạn, ở tiếng Khải gọi khẽ tên cô, ở một đời kịp sống.
Sáng hôm , Liên tỉnh dậy với thể bầm tím. Bà chồng ở cửa, cô như một món đồ qua sử dụng.
— Dậy. Đi .
Không hỏi han. Không thương xót.
Từ đó, ngày nào cũng giống ngày nào. Việc nhà, việc đồng, những lời chì chiết, những cái tát bất chợt. Liên học cách im lặng để tồn tại. Học cách giấu nước mắt trong. những đêm, cô vẫn c.ắ.n tay đến bật m.á.u để gọi tên Khải.
Ở An Lạc, Khải bắt đầu bệnh thật sự.
Ban đầu là ho. Ho khan, dai dẳng. Rồi sốt. Đêm nào cũng sốt cao, mồ hôi ướt đẫm chiếu. Mẹ gọi thầy t.h.u.ố.c, nhưng t.h.u.ố.c thang chỉ cầm cự vài hôm. Thân thể Khải gầy rộc, xương vai nhô , ánh mắt trũng sâu.
thứ g.i.ế.c Khải bệnh.
Là sự dằn vặt.
Khải thôi tìm Liên nữa. Không vì hết hy vọng, mà vì hiểu: mỗi hỏi thăm là một đ.â.m thêm. Người tránh . Có thương thì thở dài, mỉa mai:
— Con gái lấy chồng , còn níu gì?
Khải cãi. Anh chỉ gật đầu, về nhà trần.
Những đêm ngủ, Khải nhớ từng chi tiết nhỏ: nụ của Liên, giọng khi cô sách, bàn tay lạnh khi nắm tay bên bờ sông. Mỗi ký ức như một mũi kim châm tim.
Cha thấy con trai tàn tạ từng ngày, nhưng ai xin .
— Rồi nó cũng quên thôi, .
— Con trai mà, yếu đuối là do chiều hư, cha đáp.
Họ —hoặc —rằng những vết thương bao giờ lành.
Một buổi chiều mưa, Khải lê bước bờ sông cạn. Trời xám, gió lạnh. Anh xuống tảng đá quen thuộc, nơi từng cùng Liên. Nước mắt rơi xuống nền bùn khô, thấm đất.
— Anh xin … thì thầm với . Anh giữ em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-phia-nam-noi-chung-ta-khong-kip-den-cung-nhau/chuong-4-nhung-ngay-khong-co-loi-thoat.html.]
Anh ho sặc sụa, ho đến cong , m.á.u tanh trào lên cổ họng. Khải lấy tay che miệng, thấy m.á.u dính đầy lòng bàn tay.
Lần đầu tiên, nghĩ: Có lẽ sắp c.h.ế.t.
Ý nghĩ khiến sợ. Chỉ thấy mệt.
Ở nơi xa, Liên cũng dần suy kiệt.
Cô ăn đủ no, ngủ đủ giấc. Những vết bầm kịp tan vết mới. đau nhất thể—mà là tước mất quyền hy vọng.
Một , trong lúc gánh nước, Liên lén trong làng chuyện:
— Con bé đó yêu cũ c.h.ế.t vì nó.
Liên sững . Gánh nước trượt khỏi vai, đổ ập xuống đất. Tim cô đập loạn.
— C.h.ế.t…? cô run rẩy hỏi.
Người lắc đầu:
— Không rõ. Chỉ bệnh nặng lắm.
Tối hôm đó, Liên sốt cao. Cô mê man, miệng gọi tên Khải ngừng. Người chồng say rượu tát cô tỉnh dậy.
— Câm miệng!
trong cơn mê, Liên thấy Khải bên bờ sông, gầy , ho nhiều, cô bằng ánh mắt buồn đến xé ruột.
— Anh đợi em… . Em ?
Liên nấc lên trong mơ.
Thời gian trôi như d.a.o cùn, cứa chậm nhưng sâu.
Khải bệnh ngày một nặng. Thầy t.h.u.ố.c lắc đầu, bảo tĩnh dưỡng, vui vẻ, nhưng Khải còn gì để vui. Anh ăn ít, ít. Có lúc hỏi:
— Con còn gì ?
Khải nghĩ lâu, lắc đầu.
— Không.
Thực , nhiều. Muốn sống. Muốn nắm tay Liên về phương Nam. hiểu, những điều đó còn chỗ trong thế giới .
Ở một nơi khác, Liên lặng lẽ đếm ngày. Đếm bằng vết thương, bằng nỗi nhớ, bằng từng thở nặng nề. Cô chờ một cơ hội—dù mong manh—để chạy trốn nữa.
Bởi vì một điều cô tin chắc:
Nếu về tìm Khải, cô sẽ c.h.ế.t khi xác ngừng thở.