Về Phía Nam - Nơi Chúng Ta Không Kịp Đến Cùng Nhau - CHƯƠNG 3: CON ĐƯỜNG KHÔNG QUAY ĐẦU

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:58:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe bò rời làng An Lạc khi mặt trời còn lên cao. Bánh xe nghiến lên con đường đất khô, bụi tung mù mịt, phủ lên tà áo nâu của Liên một lớp xám mờ. Cô co ro phía , tay ôm c.h.ặ.t túi đồ nhỏ—vài bộ quần áo cũ, mấy cuốn sách Khải cho mượn, và một bọc cơm gói vội.

Ban đầu, Liên vẫn tin.

Cô tin rằng đang học. Tin rằng phía là con đường mở một đời khác—ít nhất là chữ, ánh đèn, những ngày giặt thuê con sông cạn. Người đàn ông cùng—tự xưng là “ họ xa”— ít. Ông phía , thỉnh thoảng dặn dò: “Ngồi yên, sắp tới .”

“tới” mãi mà tới.

Đường càng lúc càng . Nhà cửa thưa dần. Núi bắt đầu hiện phía xa, xanh thẫm, trầm mặc. Liên bắt đầu thấy sợ. Cô hỏi:

— Sao xa ? Trên tỉnh… núi?

Người đàn ông liếc cô một cái, nhạt:

— Trên tỉnh nào cũng núi. Con gái con lứa hỏi nhiều gì.

Liên im lặng. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô sực nhớ đến ánh mắt tránh né của , đến tiếng “ừ” nhẹ bẫng như gió lọt qua kẽ lá. cô tự trấn an: Mẹ thể bán .

Đến xế chiều, xe dừng một ngôi nhà gạch xây kiên cố, cổng sắt cao, sân rộng. Một đàn bà trung niên mặc áo hoa bước , mắt liếc Liên từ đầu đến chân như xem hàng. Bà , nhưng nụ lạnh.

— Con bé ?

Người đàn ông gật đầu, chìa tờ giấy. Người đàn bà xem kỹ, gật đầu . Sau đó, bà sang Liên:

— Vào nhà. Từ hôm nay, mày ở đây.

Liên c.h.ế.t lặng.

— Cháu… cháu đến học…

Câu dứt, đàn ông kéo mạnh tay cô. Giọng ông hạ thấp, gằn từng chữ:

— Học cái gì? Mày bán cho nhà vợ .

Tai Liên ù . Trước mắt tối sầm. Cô lắc đầu điên cuồng.

— Không! Không thể! Mẹ cháu

— Mẹ mày nhận tiền , đàn bà cắt ngang, giọng khô khốc. Nhận đủ.

Một tiếng “đủ” như cái b.úa giáng thẳng xuống đầu Liên.

Cô ngã quỵ ngay giữa sân.

Đêm đó, Liên nhốt trong một căn phòng nhỏ phía nhà. Cửa khóa ngoài. Cửa sổ cao, chấn song sắt lạnh lẽo. Cô bó gối, c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u để thành tiếng.

Trong đầu cô, hình ảnh Khải hiện lên rõ ràng đến đau đớn. Giọng , bàn tay , lời hứa mỏng manh về phương Nam. Anh ơi… em lừa .

Cô đập cửa đến rách cả tay. Không ai mở.

Những ngày đó, Liên sống như cái bóng. Bị bắt việc từ sáng đến tối. Bị soi xét từng cử chỉ. Người con trai của gia đình— mà họ gọi là “chồng”— khuôn mặt thô kệch, ánh mắt thèm khát và tàn nhẫn. Liên sợ đến phát run mỗi khi đến gần.

— Sớm muộn gì mày cũng là nhà, , hềnh hệch.

Liên co như con thú dồn góc.

Đêm ngày họ định lễ cưới, Liên lén lấy một mảnh sành vỡ giấu trong tay áo. Cô định gì—tự vệ tự hủy—chỉ rằng nếu chạy, cô sẽ c.h.ế.t ở đây, c.h.ế.t khi còn sống.

Đêm mưa.

Sấm rền. Gió quật mạnh. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, khi cả nhà bận rộn che mái dột, Liên trèo qua cửa sổ. Thanh sắt cào rách da thịt, m.á.u chảy ướt tay áo. Cô nhảy xuống, lăn nền đất ướt, chạy.

Chạy như từng chạy trong đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-phia-nam-noi-chung-ta-khong-kip-den-cung-nhau/chuong-3-con-duong-khong-quay-dau.html.]

Ở An Lạc, Khải bắt đầu tìm.

Sáng hôm Liên , chờ ở đầu làng đến quá trưa. Không thấy. Đến chiều, linh cảm bóp c.h.ặ.t tim . Anh chạy sang nhà Liên. Cửa đóng. Hỏi hàng xóm, ai cũng lắc đầu.

Mẹ Liên tránh mặt.

Khải cửa, gọi:

— Bác ơi, Liên ?

Bên trong im lặng. Rồi giọng trai vang lên, gắt gỏng:

— Nó lấy chồng . Đừng tìm nữa.

Khải sững sờ.

— Lấy chồng? Khi nào? Ở ?

— Không liên quan tới .

Cánh cửa đóng sầm.

Khải đó lâu. Trời sụp tối lúc nào . Anh khắp làng, hỏi từng nhà, ai rõ. Có ái ngại, tránh ánh mắt.

Đêm đó, Khải về nhà.

Anh bộ sang huyện, tìm mối quen . tên Liên như rơi . Không giấy tờ. Không tin tức. Không dấu vết.

Ngày qua ngày, Khải gầy thấy rõ. Anh ít ăn, ít ngủ. Mỗi đêm, bên bờ sông cạn, về con đường bụi nơi Liên rời , tự trách đến cạn kiệt.

Giá như hôm đó phá cổng mà theo.

Liên chạy ba ngày.

Cô đói, khát, chân rộp m.á.u. cuối cùng vẫn bắt ở một bến xe nhỏ. Người nhà chồng tìm thấy cô, kéo xốc lên, tát thẳng mặt.

— Đồ đàn bà !

trói tay, lôi về. Lần , còn cửa sổ, còn mưa gió giúp đỡ. Những ngày đó là chuỗi dài của đòn roi, nhục mạ, và tuyệt vọng.

Trong cơn đau, Liên chỉ lặp lặp một cái tên trong đầu, như bám sợi dây cuối cùng:

Khải…

Một buổi sáng sương mù dày đặc, Khải nhận tin.

Không rõ từ ai. Chỉ rằng Liên gả xa, xa, “ còn đường về”. Tin như nhát d.a.o lạnh đ.â.m thẳng phổi. Khải khụy xuống giữa đường.

Anh chạy về nhà, quỳ mặt cha đầu tiên trong đời.

— Con xin… giọng vỡ , con xin cha trả cô cho con…

Cha , ánh mắt xa lạ.

— Muộn .

Chỉ hai chữ.

Khải dậy. Lưng thẳng, nhưng mắt c.h.ế.t.

Từ khoảnh khắc , trong Khải, một thứ gì đó bắt đầu mục rữa.

Con đường của Liên còn lối đầu.

Và con đường của Khải, cũng bắt đầu dẫn về phía bóng tối.

Loading...