Về Nhà Ăn Tết - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:33:49
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố đúng, nhà họ Triệu vẻ giải quyết chuyện một cách êm .
Trong lòng tức giận chút căng thẳng, chẳng thể lường lát nữa sẽ là cảnh tượng gì. Quãng đường quá dài, tầm 9 giờ tối chúng đến nhà Triệu Túc.
Ánh sáng từ t.h.u.ố.c lá lập loè, những đàn ông trong họ nhà hút t.h.u.ố.c vây kín cánh cổng đang đóng c.h.ặ.t, chờ bố lên tiếng.
"Mở cửa!"
cổng đập cửa hét lớn: "Triệu Túc, bảo lết xác về đây ? Bây giờ về đây, đây!"
Trong nhà đèn đuốc sáng trưng nhưng rèm cửa kéo kín mít, chẳng ai thèm , cứ như thể bên trong . Ban đầu còn định sẽ chuyện t.ử tế, nhưng thấy cái thái độ , lửa giận trong bùng lên.
"Mở cửa !"
Trong xóm, nhà nhà đều đang nhộn nhịp ăn Tết, hơn nữa giờ cũng muộn, nên nhiều lén lút xem kịch , xì xào bàn tán về đội hình hùng hậu nhà . Có nhận , chậc lưỡi bảo nhà ngoại con bé phô trương thanh thế thật đấy.
Mãi một lúc , bố cũng mất kiên nhẫn. Bố bảo dạt sang một bên, ông giơ chân đạp thẳng cánh cổng.
"Triệu Túc, cút đây! Cái vẻ kiêu ngạo lúc vứt con gái cao tốc ? Bây giờ hèn hạ rùa rụt cổ !"
Giọng bố sang sảng, mắng đến mức cả xóm đều rõ mồn một. Gào thét một hồi, cuối cùng cửa cũng mở, một đàn bà cầm d.a.o phay xông .
5
"Đến ! xem hôm nay đứa nào dám động nhà !"
Mẹ Triệu Túc vung d.a.o phay gào thét: "Định ỷ đông h.i.ế.p yếu ! Giỏi thì hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t !"
Chẳng ai dại gì mà lao lưỡi d.a.o. Thấy vẻ áp chế, Triệu Túc xoay mũi d.a.o, chỉ thẳng mặt mà c.h.ử.i.
"Cái loại phụ nữ chỉ cung phụng nhà đẻ, tí chuyện chạy về lóc, định gì hả! Triệu Túc vứt cô cao tốc thì ? Giao thừa về nhà nội mà đòi về nhà ngoại, nó đ.á.n.h cho một trận là còn may đấy!"
"Bà cái gì cơ!"
Mẹ lao tới hét lên: "Bà dám c.h.ử.i con gái thêm một câu nữa xem!"
Mẹ phát điên , bà thể chấp nhận việc Triệu Túc lăng mạ mặt bao nhiêu như thế. Bất chấp đối phương d.a.o , bà định lao xâu xé. sợ hãi vội ôm c.h.ặ.t lấy eo kéo . Bà d.a.o, đáng để thương vì mấy lời c.h.ử.i rủa đó.
kịp lên tiếng nhưng cơn nóng nảy bốc lên tận đầu. Các bác các chú nhà nhíu mày đến mức kẹp c.h.ế.t cả ruồi. Nếu đối phương cầm d.a.o, tin chắc họ xông đạp đổ cái nhà .
"Đã c.h.ử.i đến nước thì cũng chẳng cần gọi bà là nữa. Bà bảo cung phụng nhà đẻ, bà biến cho một đứa em trai xem nào!"
đối diện hét thẳng mặt bà :
" là con một, lấy em trai mà cung phụng! Ngược là bà đấy, bình thường Triệu Túc gửi bao nhiêu tiền về? Quà cáp, bánh ở công ty đều xách về đây hết đúng !"
Mấy chuyện vốn dĩ tính toán, nhưng bà thích diễn thì sẽ bóc trần cho bằng hết.
"Con trai ngoan của bà mua túi xách mười mấy triệu thì tiếc, đến lượt mua cái túi tới hai triệu thì chê hoang phí!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ve-nha-an-tet/chuong-3.html.]
"Rồi thì quà cáp cho con của hai bà chị gái, đầy tháng, sinh nhật quanh năm suốt tháng, mỗi năm tiền phong bì cũng cả mấy chục triệu! Con trai bà kể cho bà !"
Mẹ Triệu Túc những cứng họng, ngược còn ưỡn n.g.ự.c phản bác, vẻ lý lắm:
"Tiền lương nó nộp cho cô hết cơ mà? Con trai kiếm tiền nuôi gia đình, tiêu một tí thì !"
"Anh nuôi gia đình là nuôi! Dựa tiền của để nuôi cả nhà các , bà lấy tư cách gì mà !"
nhạt, gạt bỏ hết sự lễ phép mà chỉ tay mặt bà :
"Không con trai bà thì vẫn sống , đừng cái gì cũng đổ lên đầu . Việc nộp lương là thật, nhưng là nộp tìm cách lấy !"
"Kết hôn nửa năm, Triệu Túc nộp cho tổng cộng tới mười triệu, còn chẳng đủ tiền ăn của ! lấy chồng là bỏ tiền nuôi công nhà các ?"
Mẹ Triệu Túc tức đến mức run bần bật, bà giơ d.a.o lao tới như kẻ điên định c.h.é.m . hoảng sợ hét lên. Trong khoảnh khắc mấu chốt, bố từ phía tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay bà , đ.ấ.m một phát chỗ hiểm khiến bà đau đớn buông d.a.o, ôm tay gào .
6
"Mẹ!"
Triệu Túc thấy chịu thiệt, cuối cùng cũng chịu ló mặt . Anh cầm cái chổi định xông tới, nhưng nửa đường các em họ nhà chặn đ.á.n.h cho một trận tơi bời. vốn nhịn một bụng tức nên cũng chẳng thèm khách sáo.
Cuối cùng, đến khi một đội công an xã vội vàng chạy tới can ngăn thì cuộc ẩu đả mới dừng .
Chuyện đến nước thì chẳng còn lời nào t.ử tế để nữa, nhà chỉ một yêu cầu duy nhất: Ly hôn!
Nghe thấy thế, Triệu Túc bỗng đổi thái độ. Anh khập khiễng hàng rào bảo vệ của công an, bật nức nở hỏi thật sự tuyệt tình như thế ? Nể tình nghĩa bấy lâu nay, chuyện thể bỏ qua ?
"Không thể!" trả lời một cách c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:
"Từ khoảnh khắc vứt trạm dừng chân, việc ly hôn là chắc chắn !"
"Anh chỉ dọa em thôi mà, tại em lớn chuyện như thế! Tại điện thoại? Tại ngắt gọi video?"
"Dọa ư? Đó là dằn mặt ! Anh coi là cái gì? Anh cảm giác bỏ rơi cao tốc nó như thế nào !"
" hận !"
Ba chữ đó hét lên đến mức cổ họng như rướm m.á.u. Đáng lẽ là cận nhất với , nhưng trong thâm tâm , chắc chắn nghĩ như .
"Cứ để nó !"
lúc Triệu Túc định giải thích gì đó, gào lên:
"Đi ! Để xem, một phụ nữ qua một đời chồng thì còn ai thèm lấy!"
Thật kinh tởm... ghê tởm đến lạ kỳ. Người mà từng nghĩ là một chồng , thể thốt những lời độc địa đến mức .