Vật Dự Phòng - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:59:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:59:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Có những loại tình cảm nảy sinh từ đống đổ nát, yếu ớt và run rẩy như mầm cỏ mọc giữa kẽ nứt của một ngôi mộ. Trình Mặc bắt đầu nhận dành cho Lâm Ý An một sự quan tâm vượt xa bổn phận của một bác sĩ. Anh còn chỉ chỉ hemoglobin tốc độ tái tạo gan của cô; bắt đầu đôi bàn tay gầy gò luôn đan c.h.ặ.t vì lo sợ, vệt sẹo dài mà trực tiếp rạch lên, và đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ c.h.ế.t của cô.
Trình Mặc thường xuyên đến hơn. Khi thì là một quyển sách tản văn, khi thì là một lọ mứt gừng để cô ấm bụng. Anh ít , nhưng sự hiện diện của trong căn phòng tối tăm của Ý An giống như một vệt nắng lạc đường.
Về phía Ý An, trái tim vốn khô héo của cô đầu tiên rung động. Cô bắt đầu mong chờ tiếng động cơ xe của ngoài cổng, mong chờ mùi t.h.u.ố.c sát trùng thanh khiết vạt áo blouse của . mỗi khi trái tim cô đập nhanh hơn một chút, sự tội bóp nghẹt nó ngay lập tức. Cô tự nhắc : “Mày lấy tư cách gì mà yêu? Đến cái mạng còn của mày.”
Một buổi chiều muộn, khi Trình Mặc đang hướng dẫn Ý An các bài tập phục hồi chức năng nhẹ nhàng, bỗng nắm lấy tay cô. Đôi bàn tay ấm áp, bao trọn lấy những ngón tay lạnh lẽo của Ý An.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
"Ý An, khi cô bình phục, sẽ đưa cô rời khỏi đây."
Giọng thấp và kiên định. Ý An sững sờ, đôi mắt ngấn lệ . Một lời hứa hẹn về tự do là thứ cô bao giờ dám mơ tới. kịp để cô trả lời, cánh cửa phòng bật mở với một tiếng "rầm" ch.ói tai.
Ông bà Lâm đó, gương mặt họ biến dạng vì giận dữ. Lâm Nhược lưng họ, đôi mắt đỏ hoe, tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c như thể đang chịu đựng một cơn đau dữ dội.
"Bác sĩ Trình, đang cái quái gì ?" – Ông Lâm gầm lên, bước tới giật phắt tay Ý An khỏi tay Trình Mặc. " thuê về để cứu con gái , chứ để quyến rũ cái 'nguồn sống' của nó!"
Trình Mặc dậy, chắn mặt Ý An, giọng lạnh lùng: "Cô là một con , nguồn sống của bất kỳ ai. Cô quyền yêu, sống cuộc đời của ."
"Cuộc đời của nó?" – Bà Lâm khẩy, một nụ đầy vẻ mỉa mai. "Cuộc đời của nó mua bằng tiền của nhà họ Lâm . Từng thớ thịt, từng giọt m.á.u nó là để chuẩn cho Nhược Nhược. Anh định đưa nó ? Anh định để Nhược Nhược của c.h.ế.t ?"
Lâm Nhược lúc bỗng ngã quỵ xuống sàn, thở hổn hển: "Mẹ... con đau quá... em An bỏ con... em cướp bác sĩ Trình của con..."
Nhìn thấy đứa con gái vàng ngọc ngã xuống, sự tàn nhẫn trong lòng ông bà Lâm bùng lên đến đỉnh điểm. Sau khi đuổi Trình Mặc khỏi nhà bằng những lời đe dọa tước bằng cấp, họ Ý An như một kẻ phản bội đại nghịch bất đạo.
Tối hôm đó, một bản hợp đồng lạnh lẽo ném lên giường Ý An. Nó giấy hiến tạng, mà là bản cam kết "Ba ": Không yêu, kết hôn, sinh con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vat-du-phong/chuong-5.html.]
"Ký ." – Ông Lâm , giọng lạnh lẽo như từ mồ vọng lên. "Từ nay về , cơ thể mày bảo trì ở trạng thái hảo nhất. Yêu đương sẽ mày xao nhãng, kết hôn và sinh con sẽ hỏng nội tạng, suy yếu nguồn gene. Mày giữ thật sạch sẽ, thật khỏe mạnh, để khi Nhược Nhược cần, mày luôn sẵn sàng."
Ý An bản cam kết, đôi tay run rẩy đến mức cầm nổi cây b.út. "Con cũng là mà... Bố ... con cũng đau, yêu..."
"Mày quyền đó!" – Bà Lâm quát lớn. "Mày mỗi mày rung động, tim mày đập nhanh sẽ ảnh hưởng đến chất lượng các mô ? Mày là bảo hiểm của chị mày. Nếu mày dám sinh con, mày sẽ mất trái tim và buồng phổi quý giá đó. Mày g.i.ế.c chị mày ?"
Chữ "g.i.ế.c" một nữa vang lên, đóng đinh lương tâm vốn vụn nát của Ý An. Cô sang phòng bên cạnh, nơi Lâm Nhược đang thở máy, chung quanh là những y tá túc trực. Cô bản – một kẻ tồn tại chỉ để vật thế .
Ý An cầm b.út, nhưng cô ký ngay. Cô vùng lên một cuối, xé nát bản cam kết mặt bố . Những mảnh giấy vụn bay lả tả như những cánh hoa tàn.
"Con ký! Con sống!" – Cô hét lên, nước mắt giàn giụa.
Ông Lâm đ.á.n.h cô. Ông chỉ lẳng lặng lấy điện thoại , gọi một cuộc gọi: "Alô, bệnh viện ? Ngừng tất cả các loại t.h.u.ố.c đặc trị cho Lâm Nhược. Con gái thứ hai của chị nó c.h.ế.t, cũng cần cứu nữa."
"Không! Đừng bố ơi!" – Ý An quỳ sụp xuống, ôm lấy chân bố, gào t.h.ả.m thiết.
Sự tàn nhẫn của họ đạt đến mức thượng thừa. Họ điểm yếu của cô là nỗi đau thể xác, mà là sự lương thiện bóp méo. Họ ép cô tự tay bóp c.h.ế.t hạnh phúc của để cứu lấy một kẻ luôn hút m.á.u cô.
Cuối cùng, trong căn phòng vắng lặng đêm đó, Ý An lặng lẽ dán những mảnh giấy vụn. Cô nắn nót ký tên bản cam kết "Ba ". Mỗi nét chữ là một nhát d.a.o cắt đứt sợi dây liên kết giữa cô và Trình Mặc, giữa cô và thế giới của những bình thường.
Cô một tờ giấy nhỏ, nhờ lén đưa cho Trình Mặc: "Đừng đến nữa. là một cỗ máy, cỗ máy thì yêu."
Trình Mặc nhận tờ giấy bên ngoài cổng biệt thự. Anh lên cửa sổ tầng hai, nơi ánh đèn leo lắt tắt lịm. Anh rằng, ở bên trong, Ý An đang dùng móng tay cào cấu l.ồ.ng n.g.ự.c, nơi trái tim cô đang đập những nhịp đập tuyệt vọng.
Cô ký. Cô chấp nhận trở thành một vật phẩm "nguyên đai nguyên kiện" cho đến ngày dỡ thành từng mảnh. Tình yêu, đối với Lâm Ý An, chỉ là xa xỉ, mà là một tội hình sự mà cô bao giờ phép phạm .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.