Vật Dự Phòng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:57:09
Lượt xem: 1
cứ ám ảnh mãi về cái tên . Nghe nó cam chịu, uất nghẹn. Chuyện kể về hai chị em song sinh, nhưng đời tụi nó rẽ hai hướng nghiệt ngã ngay từ lúc lọt lòng. Đứa chị thì yếu ớt, còn Lâm Ý An khỏe mạnh đến mức… đó trở thành cái tội của nó. Ba nó thương nó theo kiểu một đứa con, họ nó như một "kho phụ tùng" dự phòng cho đứa chị thôi. Ngay từ nhỏ, nó nhồi nhét cái tư tưởng lệch lạc là: "Vì mày khỏe, nên chị mày mới chịu khổ". Nghe khốn nạn chứ? Đỉnh điểm là năm nó còn bé xíu, nó tình cờ ba với là "nuôi nó để dùng". Thế là xong, thế giới quan của một đứa trẻ nát vụn từ đó.
Lớn thêm chút nữa, tuổi thơ của Ý An là những chuỗi ngày trong phòng thí nghiệm. Người tiêm t.h.u.ố.c, lấy m.á.u, thậm chí nhốt nó phòng xác chỉ để "tập cho chị nó bớt sợ". Mẹ nó ác đến mức dạy nó là "đau cũng ". Kết quả là gì? Nó bắt đầu ghét chính cái cơ thể lành lặn của . Có nó cố tình bệnh để quan tâm, ai dè mắng xối xả vì tội "lãng phí sức khỏe". Nó hiểu , cơ thể của nó.
Năm 18 tuổi, cái tuổi nhất, thì nó bắt đầu "xẻ thịt". Hết hiến gan đến tủy, van tim, tất cả đều ký danh nghĩa "tự nguyện" – cái sự tự nguyện đầy m.á.u và nước mắt. Lúc nam chính Trình Mặc xuất hiện. Anh là bác sĩ, thương hại đấy nhưng vẫn lạnh lùng lắm, coi nó như một ca bệnh lạ thôi. Đoạn đau nhất là lúc nó tỉnh dậy mổ, nó chỉ phán một câu xanh rờn: "Còn sống là , đừng tham".
Càng về , Ý An càng suy kiệt. Nó sống mà như đang mắc nợ cả thế giới. Mỗi chị nó đổ bệnh, ba lôi nó chì chiết như thể sức khỏe của nó là thứ ăn cướp từ chị . Nó bắt đầu lén ghi chép tình trạng cơ thể, để giữ mạng, mà để xem còn "dùng bao lâu".
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Rồi nó yêu Trình Mặc. Một chút ánh sáng le lói thôi cũng đủ nó thấy tội . Gia đình phát hiện , ép nó ký một bản cam kết "ba ": yêu, cưới, sinh con. Vì ? Vì "cái xác của mày mà đòi cho khác". Nó xé bản cam kết trong uất hận, nhưng cuối cùng vẫn lẳng lặng ký . Sự phản kháng của nó yếu ớt đến đáng thương.
Cái cao trào nhất là khi chị nó cần một trái tim chỉnh. Cả nhà quyết định lấy tim của Ý An mà chẳng thèm hỏi lấy một câu. Mẹ nó : "Con khỏe, con chịu ". Trời ơi, lấy tim mà như lấy cái móng tay ! Ý An đồng ý, nhưng vì nó cao thượng , mà vì nó tin rằng c.h.ế.t mới là đúng.
Trước ngày mổ, nó chút do dự. Nó hỏi Trình Mặc: "Nếu em c.h.ế.t, nhớ em ?". Trình Mặc bắt đầu nghi ngờ, điều tra, nhưng đời mà, lúc nào cũng trễ một bước. Ca mổ đó là một sự t.r.a t.ấ.n. Vì tim quá yếu, dám gây mê sâu. Ý An tỉnh táo , nó cảm nhận từng đường d.a.o kéo đang lóc thịt . Lúc Trình Mặc xông thì tim nó lấy . Nó , đầu tiên cho chính , tắt thở.
cái c.h.ế.t là hết. Nó c.h.ế.t mà ba còn chẳng thèm lập cho nó cái mộ, coi như nó từng tồn tại. Chị nó sống khỏe mạnh bằng trái tim đó. Chỉ Trình Mặc là suy sụp khi cầm tờ giấy hiến tạng với nét chữ run rẩy của nó.
1.
Buổi tiệc sinh nhật tròn sáu tuổi của hai chị em nhà họ Lâm tổ chức linh đình tại căn biệt thự trắng tách biệt bên bờ ngoại ô. Ánh đèn chùm pha lê tỏa thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp, bao phủ lên những lẵng hoa hồng nhập khẩu và chiếc bánh kem ba tầng cao ngất.
Lâm Nhược, đứa trẻ đời chỉ vài phút, giữa sảnh chính như một nàng công chúa bước từ cổ tích. Cô bé mặc chiếc váy ren trắng bồng bềnh, gương mặt thanh tú nhưng trắng bệch, đôi môi chỉ hồng lên nhờ một chút son dưỡng. Mỗi thở của Lâm Nhược đều bao bọc bởi sự lo âu tột độ của những xung quanh.
"Nhược Nhược, con ăn từ từ thôi, đừng để sặc." – Bà Lâm dứt lời vội vã dùng khăn tay thêu hoa thấm nhẹ khóe môi con gái, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và xót thương.
Ở phía đối diện, bên rìa bóng tối của hành lang dẫn xuống bếp, Lâm Ý An đó. Cô bé cũng sáu tuổi, cũng đôi mắt to tròn giống hệt chị , nhưng đôi gò má ửng hồng khỏe mạnh. Ý An mặc một bộ đồ thun đơn giản, chân đôi tất sờn cũ. Không ai gọi cô chụp ảnh, cũng ai để ý xem cô ăn gì .
Trong mắt ông bà Lâm, Ý An là một đứa trẻ cần chở che. Cô là một "kỳ tích y học" – hút hết sinh khí của chị ngay từ trong bào t.h.a.i để một cơ thể cường tráng đến mức dư thừa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vat-du-phong/chuong-1.html.]
"An, đây." – Tiếng ông Lâm trầm xuống, cắt ngang tiếng của khách khứa.
Ý An lạch bạch chạy , đôi mắt lấp lánh hy vọng rằng bố sẽ chia cho một miếng bánh kem bông hoa hồng bằng đường. ông Lâm chỉ đặt bàn tay to lớn, lạnh lẽo lên vai cô, xoay cô về phía một đàn ông trung niên mặc vest đen – vị bác sĩ gia đình.
"Ông xem, con bé vẫn khỏe lắm. Càng lớn chỉ càng ." – Giọng ông Lâm chút tự hào của một cha, nó giống như một thương nhân đang khoe khang độ bền của một món hàng dự trữ.
Vị bác sĩ gật đầu, ghi chép cuốn sổ tay: "Tốt. Phải giữ cho Lâm Ý An trầy xước. Mọi vết thương con bé đều là tổn thất cho tiểu thư Lâm Nhược ."
Bữa tiệc kết thúc khi Lâm Nhược thấm mệt. Căn biệt thự chìm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi rỉ rả bên ngoài cửa sổ. Ý An cuộn tròn trong căn phòng nhỏ cạnh nhà kho, bụng đói cồn cào. Cô bé lẻn phòng khách, hy vọng tìm chút gì đó còn sót .
Qua khe cửa phòng sách, tiếng tranh luận của bố lọt tai cô.
"Nhịp tim của Nhược Nhược chậm ." – Tiếng bà Lâm nấc nghẹn. " sợ con bé đợi đến lúc trưởng thành."
"Bác sĩ , chúng phương án dự phòng mà." – Ông Lâm thở dài, tiếng lật giầy tờ sột soạt. "Con An là cứu cánh duy nhất. Chúng nuôi nó, cho nó ăn ngon mặc , tốn bao nhiêu tiền bạc cũng chỉ để đến ngày nó trả trái tim và lá gan cho chị nó. Đó là sứ mệnh của nó khi sinh trong nhà ."
Ý An sững . Cô bé sáu tuổi hiểu "sứ mệnh" "phương án dự phòng" là gì. Cô chỉ hiểu một điều đơn giản qua giọng điệu của bố: Cô là con. Cô là một món đồ để dành.
Sáng hôm , khi Ý An đang loay hoay tự buộc dây giày, bà Lâm bước đến. Bà ôm cô, hôn lên trán cô như cách bà với Lâm Nhược mỗi sáng. Bà chỉ đưa cho cô một bát t.h.u.ố.c đắng ngắt cùng một đĩa thức ăn khô khốc.
"Ăn hết . Từ nay chạy nhảy quá mạnh, để thương." – Bà Lâm đôi mắt trong veo của đứa con thứ hai, lạnh lùng bồi thêm một câu. "Nhớ lấy, mạng của con là để cứu chị. Nếu chị chuyện gì, sự khỏe mạnh của con chính là một cái tội."
Ý An bát t.h.u.ố.c màu nâu đục, cửa sổ, nơi Lâm Nhược đang bố bế tay, ngắm những bông hồng trong vườn. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi bát t.h.u.ố.c. Ý An đưa tay quẹt , cúi đầu uống cạn.
Đắng. Đắng đến tận tâm can.
Năm sáu tuổi, Lâm Ý An học bài học đầu tiên của cuộc đời: Trong ngôi nhà , thở của cô là vay mượn, và sự tồn tại của cô là một sự sỉ nhục đối với cơn đau của chị gái.