VÀO NGÀY THÀNH THÂN CỦA NỮ PHÓ TƯỚNG CỦA PHU QUÂN, TA ĐÃ TẶNG NÀNG TA NHỮNG MÓN QUÀ KỶ NIỆM VỀ MỐI TÌNH VỤNG TRỘM CỦA HỌ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-21 09:05:00
Lượt xem: 100
1.
Lục Nghiên Đình luôn cho rằng, hề mối quan hệ "tình cũ rủ cũng tới" giữa và Thẩm Ly.
Vì thế, nào cũng dùng giọng điệu chán ghét cực độ để thản nhiên nhắc đến tên Thẩm Ly mặt . Hắn thăm dò, chọc giận, và toại nguyện cho .
Ta còn tranh cãi, còn loạn. Ta tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, "than phiền" về Thẩm Ly, thậm chí còn "chu đáo" mà an ủi vài câu.
Ta tự rèn thành dáng vẻ mà Lục Nghiên Đình yêu thích nhất.
Lâu dần, đối với càng lúc càng tin tưởng. Hắn thậm chí còn hứa hẹn rằng, nếu chẳng may t.ử trận sa trường, bộ tư gia, biệt viện riêng của đều sẽ quy về danh nghĩa của .
Nghe xong, giả vờ lo âu hỏi : "Lấy gì bằng chứng?"
Hắn liền hạ b.út thành văn, liệt kê rành mạch từng khối tài sản. Ta nhẹ nhàng nhắc đóng thêm tư ấn , bấy giờ mới hài lòng gật đầu.
Hôm nay, vốn định cầu phúc cho đứa con khuất, xe ngựa chờ sẵn ở cửa. Thế nhưng, phu xe đưa đến một t.ửu lầu.
Trong t.ửu lầu đang mở tiệc, vô cùng náo nhiệt. Ta đẩy cánh cửa nhã gian ở tận cùng bên trong , căn phòng rộng lớn chỉ hai .
Lục Nghiên Đình và Thẩm Ly.
Cô nam quả nữ, ôm ấp rời. Lục Nghiên Đình say đến mức bất tỉnh nhân sự, nhưng miệng vẫn ngừng lảm nhảm gọi tên Thẩm Ly.
Thẩm Ly đắc thắng nhếch môi : "Ai da, thật là khéo quá. Muội vốn định nhường chỗ cho tẩu t.ử sớm một chút, nhưng Hầu gia say quá ..."
Ả dừng một chút, giọng điệu đầy vẻ khinh khi: "Giờ tẩu đưa về cũng thôi."
Không thấy phản ứng phẫn nộ như mong đợi mặt , ánh mắt Thẩm Ly chợt lóe lên tia lạnh lẽo. Ả dậy, bước đến gần, túm c.h.ặ.t lấy cổ tay , gằn giọng:
"Thực , Lục Nghiên Đình và bao giờ là t.ử thù cả." "Chỉ là năm đó ngươi mất đứa trẻ loạn quá dữ dội. Nghiên Đình thực sự phiền chán ngươi đến cực điểm, mới dùng hạ sách để lừa ngươi."
Ả dừng , một cách tản mạn: "Ngươi tìm cách ngăn gả Hầu phủ thì ? Hay tin thành hôn, Hầu gia vẫn đau lòng buông đấy thôi." "Ngươi xem, nỗi đau khi thấy vì thành hôn mà thống khổ, so với nỗi đau mất con của ngươi, cái nào đậm sâu hơn?"
Ta gì, nhưng đầu ngón tay dần trở nên lạnh lẽo. Ta nhắm mắt , thầm nhủ trong lòng: Không cả, nhanh thôi, sẽ đòi món nợ m.á.u cho con của .
2.
Thấy lặng yên, hảo hữu của Lục Nghiên Đình là Trương tướng quân đẩy cửa bước . Trông thấy cảnh tượng , đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t , quát lớn:
"Gọi ngươi đến là để hầu hạ Nghiên Đình, ngươi ngây đó cái gì? Định để bơ vơ thế ?"
Ta khẽ cúi hành lễ, bình thản đáp: "Trương tướng quân, Nghiên Đình là nam nhi đại trượng phu, một nữ t.ử yếu đuối như dìu nổi. Chi bằng phiền ngài nâng dậy."
Trương tướng quân lời của chặn họng, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, lớn tiếng mắng:
"Làm Hầu phủ phu nhân mà đến chút việc nhỏ cũng xong, thì còn tác dụng gì? Thật chẳng thà như lúc ——"
Hắn kịp hết câu, bình thản ngắt lời:
"Chẳng thà lúc nên khuyên Lục Nghiên Đình nạp Thẩm Ly cửa để chung sống t.ử tế, ít khi ở cùng nàng , hai còn thể tương trợ, chăm sóc lẫn , đúng ?"
Những lời , tai đến mức chai sạn .
Mấy năm qua, trong mắt đời, Lục Nghiên Đình là phu quân hết lòng lo cho thê t.ử, Thẩm Ly là nữ phó tướng dũng mãnh, đắc lực nơi sa trường. Còn , chính là một "đố phụ" hẹp hòi, chấp nhặt và xa trông rộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vao-ngay-thanh-than-cua-nu-pho-tuong-cua-phu-quan-ta-da-tang-nang-ta-nhung-mon-qua-ky-niem-ve-moi-tinh-vung-trom-cua-ho/chuong-1.html.]
Không chỉ đám chí giao hảo hữu của , mà ngay cả các quý nữ ở kinh thành, đám hầu trong phủ, ai nấy đều nghĩ như . Lục Nghiên Đình từng lên tiếng biện bạch cho lấy nửa lời, thậm chí, những lời cũng chính là tâm ý của .
Trương tướng quân chỉ tay mặt , lắp bắp mãi thành câu, cuối cùng thẹn quá hóa giận mà quăng một câu độc địa:
"Cũng may là đứa trẻ năm đó giữ , nếu với loại mẫu như ngươi, chắc chắn nó cũng sẽ thành một nghiệt chướng bất hiếu, ơn nghĩa là gì!"
Đầu ngón tay khẽ run lên, cụp mi mắt, đáp lời.
lúc , Lục Nghiên Đình lờ mờ tỉnh dậy. Hắn theo bản năng đưa tay về phía :
"A..."
Ta đón lấy tay , chỉ lạnh nhạt :
"Hầu gia, ngài cho kỹ, là ai."
Hắn nheo mắt hồi lâu, mới mất tự nhiên mà lên tiếng:
"Lan Nhân... nàng ở đây... Ta, xin ..."
"Không ." - Ta hiệu cho thị vệ đưa canh giải rượu lên, cúi xuống : "Tâm ý của Thẩm phó tướng dành cho ngài lớn, trời cũng khuya , là cùng đưa nàng về ."
Sắc mặt Lục Nghiên Đình khựng . Trương tướng quân bên cạnh nhịn mà gầm lên:
"Nghiên Đình! Ngươi nàng xem, mở miệng là sặc mùi ghen tuông chua chát, chút dáng vẻ nào của Hầu phủ phu nhân ? Thật là lý sự cùn! Loại nữ nhân , chi bằng ngươi hưu thê phách lối cho ——"
"Được." - Ta bình thản tiếp lời.
Lục Nghiên Đình nhận lấy bát canh, đồng thời nhận lấy cả tờ khế ước chuyển nhượng tài sản mà chuẩn sẵn. Khi đặt ấn tín xuống, động tác của khựng , đầu ngón tay khẽ run. Hắn chua chát khổ:
"Lan Nhân, nàng ? Bây giờ chỉ những lúc thế , nàng mới mỉm với ."
"Chúng từ bao giờ trở nên thế ?"
Từ bao giờ ư?
Có lẽ là từ lúc hứa hẹn "một đời một kiếp một đôi ", nhưng lưng vụng trộm gian díu với kẻ khác. Là lúc Thẩm Ly hại mất con, thà dựng một vở kịch "tử thù" để bao che cho ả, chứ chịu cắt đứt liên lạc. Là lúc ả đến tuổi cập kê, đích chọn lựa phu quân môn đăng hộ đối cho ả, nhưng chạy uống đến say khướt ngay đêm ngày ả đại hỉ.
Tất cả đều thương xót cho đoạn tình cảm dở dang của và Thẩm Ly. Nếu tự gom góp chút tài sản phòng , e rằng sớm muộn gì cũng trắng tay, bại danh liệt.
Họ thấy đau khổ, nhưng càng sống thật để đối đầu với bọn họ.
Ta cẩn thận thu tờ khế ước đủ dấu ấn, lệnh cho thị vệ đỡ Lục Nghiên Đình lên xe ngựa. Thấy ý định lên cùng, nghi hoặc hỏi:
"Nàng hồi phủ cùng ?"
"Ta cầu phúc cho đứa con khuất."
Người Lục Nghiên Đình cứng đờ . Hắn lí nhí:
"Ta xin ... ... quên mất..."
Nằm trong dự liệu cả . Một kẻ vong ân bội nghĩa như , nhớ ngày giỗ của con ?
Đợi , sẽ dùng tiền mua thêm vài xấp lụa thượng hạng để ăn mừng mới .