Vạn Tuế Gia Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta [Xuyên Vào Thời Thanh] - Chương 146: Tiếng lòng thứ một trăm bốn mươi sáu
Cập nhật lúc: 2026-01-15 05:24:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện nực mà Nhã Lị Kỳ gây , Khang Hy khi cũng nhịn mà ha hả.
Dận Nhẫn cũng trêu chọc: "Tứ , đó rành rành là một thiếu niên lang, lầm cho ?"
Nhã Lị Kỳ vẻ mặt vô tội: "Chuyện thể trách .
Tại đó quá mà, vả Mông Cổ ai nấy đều mặc trường bào, nhận nhầm cũng là chuyện thường tình thôi."
Dận Đề và những khác đều nén .
Đại cách cách càng trêu: "Sao kỹ màu sắc y phục đó mặc?
Đàn ông Mông Cổ đa phần mặc màu nâu, còn phụ nữ thì khác hẳn, màu sắc đa dạng tươi tắn vô cùng."
Nhã Lị Kỳ thở dài một tiếng: "Ngay từ đầu đinh ninh đó là nữ nhi, nghĩ tới chuyện màu sắc y phục.
Muội thật chẳng hiểu đó nổi trận lôi đình đến thế?"
Ánh mắt Khang Hy thoáng hiện ý .
"Nhã Lị Kỳ, con còn nhỏ, tự nhiên hiểu , đợi lớn lên con sẽ rõ."
Người thầm đoán, thiếu niên e là nảy sinh tâm tư gì đó với Nhã Lị Kỳ, cô gái thầm mến hiểu lầm về giới tính, thảo nào chẳng uất ức.
Nhã Lị Kỳ cau mày, vẻ mặt đầy hoang mang, còn Dận Đề và những khác chỉ mà .
Đêm về, tứ phía tĩnh mịch.
Khang Hy cầm b.út thư cho Nguyễn Yên.
Người nghĩ tới tính khí ham ngủ của Thiện Quý Phi, giờ chắc chắn đương sự chìm giấc nồng .
Chuyến cũng hơn một tháng, chẳng rõ nàng ở trong cung khỏe , còn nôn nghén nữa .
Nghĩ đến đây, Khang Hy chợt nhớ nàng vốn thích ăn thịt dê, mà thịt dê trong thiên hạ chẳng ngon bằng vùng Mông Cổ .
Người ngẩng đầu bảo Lương Cửu Công: "Ngày mai lúc đưa thư, nhớ sai gửi về Kinh Đô hai mươi hai con dê.
Mười con biếu Thái Thượng Hoàng Thái Hậu và Hoàng Thái Hậu, chắc hẳn hai vị đều đang nhớ hương vị quê nhà.
Mười hai con còn thì chia cho Hoàng Quý Phi, Thiện Quý Phi và Nữu Cổ Lộc Quý Phi."
"Tuân chỉ." Lương Cửu Công khom lưng đáp lời.
Bức thư cùng hai mươi hai con dê sống nhảy nhót tưng bừng đưa về Kinh Đô.
Thái Thượng Hoàng Thái Hậu và Hoàng Thái Hậu thấy dê quê nhà, quả nhiên hết sức mừng rỡ.
Hoàng Thái Hậu : "Cũng lâu nếm vị thịt dê nướng quê hương, là hôm nay sai Ngự Thiện Phòng một con, mấy bà cháu cùng thưởng thức."
Thái Thượng Hoàng Thái Hậu cũng tán thành, bảo: "Hai lão già chúng hôm nay cũng ăn một bữa thịnh soạn cho thỏa thuê mới ."
Tại cung Dực Khôn, Đồng Hoàng Quý phi sa sầm nét mặt.
Bà "rầm" một tiếng đặt chén xuống, hằn học : "Trong lòng Vạn tuế gia chỉ hồ ly tinh đó mà thôi, gửi dê cho bản cung gì, bản cung bao giờ thích ăn thịt dê !!"
Khắp cả cung ai mà chẳng , mê mẩn món thịt trâu thịt dê chính là Thiện Quý Phi nương nương.
Lần Vạn tuế gia thư, ngoại trừ gửi cho hai vị Thái hậu, thì cũng chỉ riêng cho một Thiện Quý Phi.
Bảo Hoàng Quý Phi khỏi chạnh lòng cho .
Chu Ma Ma dám chạm vảy ngược của Hoàng Quý Phi, chỉ cúi đầu giả vờ như thấy gì.
Bao nhiêu năm qua bà khuyên can bao nhiêu lời, nhưng Hoàng Quý Phi bao giờ chịu để lọt tai.
Theo bà thấy, Vạn tuế gia chịu bộ tịch bên ngoài, ban thưởng cho bà và Thiện Quý Phi ngang để giữ thể diện cho Hoàng Quý Phi là chiếu cố lắm .
Nếu , ngộ nhỡ chỉ Thiện Quý Phi ban thưởng, lúc đó Hoàng Quý Phi mới thực sự mất mặt.
Nguyễn Yên vẫn vô tình kéo thêm một gánh thù hận từ Hoàng Quý Phi.
Nàng bóc thư của Nhã Lị Kỳ xem.
Trong thư, Nhã Lị Kỳ vẫn kể chuyện kết giao bằng hữu thảo nguyên, săn tấm da thú nào để mang về khăn choàng cho các nàng .
Ngoài , Nhã Lị Kỳ còn nhắc tới một chuyện.
Nhã Lị Kỳ từ nhỏ đến lớn chẳng mấy khi bạn.
Ở thảo nguyên, đám Kỳ Mộc Cách chơi cùng đều nhường nhịn nàng, nên đây là đầu tiên nàng thử kết bạn mà tức điên lên.
Nàng nỡ chuyện mất mặt của , chỉ bóng gió hỏi thế nào để bạn bớt giận?
"Xem Nhã Lị Kỳ ở tái ngoại cuộc sống phong phú lắm đây." Nguyễn Yên trêu chọc.
An Phi đáp: "Con bé gì mà khiến giận đến mức đó?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chuyện thì chịu, trong thư con bé nhắc tới." Nguyễn Yên .
Vừa dứt lời, nàng cầm bức thư của Khang Hy lên xem, lập tức thắc mắc đều giải tỏa.
Nguyễn Yên nhịn mà bật khúc khích, nàng hiểu vì cô nương nhỏ ngượng ngùng dám .
Nguyễn Yên đưa thư cho An Phi: "Tỷ xem , xem con gái tỷ chuyện ngốc nghếch gì ."
"Con gái ngươi mới chuyện ngốc ." An Phi theo phản xạ cãi một câu.
Nguyễn Yên híp mắt: "Con gái chẳng cũng là con gái tỷ ."
An Phi nhất thời cứng họng, quả thực sai chút nào.
Nàng nghĩ bụng thôi tranh cãi với Nguyễn Yên nữa, cúi đầu thư.
Nguyễn Yên bên cạnh lẩm bẩm: "Ta thật tò mò thiếu niên đó trông như thế nào mà Nhã Lị Kỳ thể nhận lầm.
Vạn tuế gia dung mạo đó khá đấy."
An Phi thư, trong lòng bỗng thấy khó chịu lạ kỳ.
Nàng cũng giống như bao nương bảo bọc con quá mức, thấy con gái nhà chút thiết với tiểu t.ử lạ mặt bên ngoài là trong lòng liền nảy sinh ghen tuông, huống hồ đó là Mông Cổ.
Nhã Lị Kỳ từ nhỏ đến lớn từng gặp mấy ngoại nam, nhỡ con bé động lòng, đòi gả sang Mông Cổ thì thế nào?
An Phi phán một câu: "Dung mạo đến mấy cũng đối tượng cho Nhã Lị Kỳ của chúng ."
Nguyễn Yên há hốc mồm, An Phi đầy vẻ kinh ngạc: "Tỷ tỷ đang gì , chuyện còn mà."
Theo lời Nhã Lị Kỳ kể, hai đứa nhỏ mới chỉ quen , tính tới chuyện đối tượng nọ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-tue-gia-co-the-nghe-thay-tieng-long-cua-ta-xuyen-vao-thoi-thanh/chuong-146-tieng-long-thu-mot-tram-bon-muoi-sau.html.]
"Là do như ngươi nghĩ quá đơn giản thôi.
Đám trẻ tám chín tuổi giờ bắt đầu hiểu chuyện , Nhã Lị Kỳ của chúng tâm tư, nhưng khó mà bảo đảm đối phương ý đồ gì." An Phi tiếp lời: "Vả ngươi , các bộ tộc Mông Cổ thành hôn sớm, mười một mười hai tuổi lấy là chuyện thường tình."
Nguyễn Yên căn bản để lời An Phi lòng, vì trong chuyện của Nhã Lị Kỳ, An Phi lúc nào chẳng cuống cuồng lên như .
Nàng bảo: "Tỷ lo lắng như , cũng bắt đầu tò mò xem thiếu niên mặt mũi .
Hay là chúng thỉnh Vạn tuế gia tìm vẽ chân dung thiếu niên đó gửi về cho chúng xem?"
An Phi ngẫm nghĩ, , trăm trận trăm thắng, liền gật đầu đồng ý.
Nguyễn Yên cầm b.út thư.
Khang Hy khi nhận thư thì thấy khó xử.
Thiếu niên đứa trẻ Khách Nhĩ Khách Quận vương sủng ái nhất.
Người sai thuộc hạ gọi thiếu niên đó tới thì thành vấn đề, chỉ sợ hỏng việc, gây hiểu lầm gì đó.
Trầm ngâm một lát, Khang Hy sai Lương Cửu Công mời Nhã Lị Kỳ đến.
Nhã Lị Kỳ đầy bụng hoài nghi bước , khi Khang Hy những đem chuyện mất mặt của nàng kể cho nương , mà nương còn xem dung mạo thiếu niên , Nhã Lị Kỳ đỏ bừng mặt, giậm chân oán trách: "Hoàng A mã!"
Khang Hy mặt đỏ, tim đập nhanh, chẳng chút hối : "Hoàng A mã cũng là cho nương con con ở tái ngoại sống .
Nếu nương con xem diện mạo đứa trẻ đó, mà Nhã Lị Kỳ con cũng vẽ tranh, con hãy vẽ cho đó một bức ."
Nhã Lị Kỳ dù cam lòng cũng đành tuân lệnh.
Bước khỏi doanh trại, nàng thở dài, đá nhẹ mấy hòn Thạch Đầu chân.
Người hôm giận đến đỏ cả mặt, giờ chịu để nàng vẽ tranh cho nữa.
Nhã Lị Kỳ ngẩng đầu than trời, mà khó quá ?
"Ngươi đang cái gì thế?"
Tiếng vang lên từ phía khiến Nhã Lị Kỳ dừng bước.
Nàng ngoảnh , thiếu niên chọc giận bỏ chạy hôm đang nàng với vẻ mặt đầy hoang mang.
"Ngươi!" Nhã Lị Kỳ thoạt đầu giật , đó liền chuyển thành mừng rỡ.
Nàng hớn hở chạy tới: "Ta đang định tìm ngươi đây."
"Tìm ?" Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế vẻ mặt càng thêm thắc mắc, "Tìm việc gì?"
"Chuyện mấy hôm , xin ngươi." Nhã Lị Kỳ , dù nàng chẳng rõ vì đó giận, nhưng nương dạy, sai thì xin .
Nhắc chuyện cũ, Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế lộ vẻ ngượng ngùng, đáp: "Không gì, hết giận ."
Hết giận ?
Nhã Lị Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Nàng hỏi: "Vậy hôm nay ngươi rảnh ?"
Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế ngẩn , vành tai ửng đỏ: "Rảnh thì rảnh, nhưng ngươi việc gì ?"
Nhã Lị Kỳ vốn đó môi, nhưng ngờ biểu hiện của đó giống hệt bình thường, thảo nào mấy hôm nàng phát hiện tai của Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế vấn đề.
Nàng : "Ta vẽ cho ngươi một bức tranh, ?"
Vẽ tranh...
Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế lúc đỏ mặt từ vành tai lan xuống tận cổ, "Ngươi thực sự vẽ tranh cho ?"
"Phải đó!" Nhã Lị Kỳ gật đầu lia lịa.
Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế cúi đầu suy nghĩ một lát : "Ta thể đồng ý với ngươi."
A Nương của đó uống t.h.u.ố.c Nhã Lị Kỳ đưa, mấy ngày nay khỏe hơn nhiều.
Xét về tình về lý, Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế đều thể từ chối Nhã Lị Kỳ.
Nụ mặt Nhã Lị Kỳ lập tức rạng rỡ hẳn lên, nàng bảo Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế: "Vậy ngươi đợi chút nhé, lấy b.út vẽ và giấy."
Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế theo bóng lưng nàng rời , đó cúi đầu, đưa tay lên sờ mặt .
Mặt nóng bừng bừng như đang phát sốt.
Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế thầm nghĩ, chẳng lẽ bệnh ?!
Bức tranh của Nhã Lị Kỳ vài ngày gửi tới T.ử Cấm Thành.
An Phi và Nguyễn Yên đều quan sát kỹ lưỡng.
Tài hội họa của Nhã Lị Kỳ là do Nguyễn Yên và An Phi cùng dạy bảo, căn bản, vẽ chân dung thành vấn đề.
Trong tranh, thiếu niên mặc trường bào Mông Cổ màu nâu, mắt phượng, mày rậm, làn da sạm mang vẻ hoang dã, ngũ quan vô cùng tinh tế.
Dẫu cho Nguyễn Yên và An Phi đây là thiếu niên, cũng kìm mà cảm thán rằng đây đúng là một "cô nương" xinh .
"Thiếu niên trông cũng tuấn tú đấy chứ." An Phi hiếm khi khen ngợi khác.
Nguyễn Yên gật đầu tán thành: "Chẳng , nhỏ tuổi thế , trưởng thành e là còn xuất chúng hơn nữa, chẳng sẽ hút hồn bao nhiêu cô nương đây.
Chỉ tiếc là tai điếc."
Nói xong, nàng tò mò: "Tỷ tỷ, bức tranh là do Nhã Lị Kỳ vẽ, tỷ lo Nhã Lị Kỳ tâm tư gì với đứa trẻ đó ?"
"Ta chẳng cần lo nữa." An Phi thong dong đáp lời.
Thư họa vốn thể gửi gắm tình cảm.
Từ bức họa , nàng thể nhận Nhã Lị Kỳ đối với thiếu niên đó căn bản chẳng chút tình cảm nam nữ nào.
Cứ như , nọ còn gì lo lắng nữa.
Nguyễn Yên nghi hoặc liếc An Phi một cái. Nàng hoài nghi An Phi chỉ đang cứng miệng mà thôi.
Sau khi xem xong bức họa, Nguyễn Yên bèn sai cất .
Nàng như tùy miệng : "Thấm thoát mà thời gian trôi nhanh thật, ngoảnh ngoảnh tháng sắp qua , ngày mai là ba mươi đấy."
Tim An Phi đập một nhịp.
Ngày ba mươi tháng mười chính là sinh thần của đương sự.
An Phi về phía Nguyễn Yên, nhưng Nguyễn Yên xong câu đó cố tình nhắc tới nữa, khiến An Phi trong lòng thầm nghiến răng nghiến lợi.