Vạn Tuế Gia Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta [Xuyên Vào Thời Thanh] - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-01-15 05:24:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều.
Nguyễn Yên sai chuẩn nước nóng.
Sau khi tắm gội xong, nàng còn tỉ mỉ trang điểm, giữa trán dán hoa điền, đôi mày vẽ thanh mảnh, môi tựa điểm chu...
Nhìn cái bụng nhô lên, Nguyễn Yên thầm nghĩ, vòng eo thôi bỏ .
Ai bảo hiện tại nàng là đang mang long thai.
“Nương nương trang điểm thế thật , cứ như tiên nữ trong tranh .”
Xuân Hiểu đến rời mắt .
Đã hầu hạ nương nương nhiều năm như , nhưng đến tận bây giờ Xuân Hiểu vẫn thường xuyên nhan sắc của chủ t.ử cho kinh ngạc.
Ngôn Xuân cũng tiếp lời: “Chẳng , đây nương nương trang điểm thế ?”
Nguyễn Yên thầm nghĩ, đây chẳng vì gì cầu xin Khang Hy ?
Nay việc cần nhờ vả , tự nhiên ăn diện một phen.
Đến đêm.
Vạn tuế gia quả nhiên tới.
Nguyễn Yên thấy tiếng động, liền để Xuân Hiểu dìu ngoài.
Người thường trăng ngắm mỹ nhân.
Đêm nay ánh trăng vằng vặc, ánh trăng trắng ngần như ngọc, dung mạo của Quý Phi thật đúng là sắc nhược xuân hoa, kinh hồng tuyệt diễm.
Khang Hy đến hoa cả mắt.
Đám tiểu thái giám theo càng dám ngước .
“Vạn tuế gia.”
Nguyễn Yên đón Khang Hy trong, gương mặt tươi , nàng đích bưng chén dâng cho Khang Hy.
Người đón lấy chén , chén một cái, Nguyễn Yên một lượt.
Nguyễn Yên đôi má ửng hồng, chút thẹn thùng mang vẻ đắc ý nhỏ mọn.
Nàng thầm nhủ mỹ nhân kế chắc chắn tác dụng.
Đừng nàng giờ còn ở độ tuổi trăng tròn, nhưng vẫn là một đại mỹ nhân danh bất hư truyền.
Khang Hy thấy tiếng lòng của nàng, cố nén ý .
Nguyễn Yên nũng nịu : “Vạn tuế gia, nhận thấy tối nay thần chút gì khác so với ngày thường ?”
Giọng của nàng bình thường mềm mại ngọt ngào, lúc cố ý câu dẫn, thanh âm khiến ngay cả Ngôn Xuân bên cạnh xong cũng thấy nao lòng.
Khang Hy khẽ gật đầu: “ là khác.”
Chưa đợi Nguyễn Yên kịp nở nụ , Khang Hy bồi thêm một câu: “Quý Phi nảy nở hơn ít.”
Nụ mặt Nguyễn Yên cứng đờ .
Nàng dứt khoát giật chén mặt Khang Hy, ngoắt , đưa lưng về phía .
Cái đồ "móng giò lợn" lớn , dám nàng nảy nở, chứ chẳng là chê nàng béo ?!
Ngôn Xuân và những khác nhịn đến mức chuột rút cả .
Khang Hy liếc một cái, Ngôn Xuân và đám cung nữ liền thức thời lui xuống, khép cửa .
Đợi đến khi tiếng cửa đóng "két" một cái vang lên, Khang Hy mới : “Trẫm còn hết mà, tuy rằng nảy nở hơn thật, nhưng khí sắc so với còn hơn, trẫm thấy trong lòng mực ưa thích.”
Nguyễn Yên phụng phịu đầu : “Thật ?”
“Ngàn chân vạn thực, trẫm thể dối để lừa nàng?” Khang Hy một cách nghiêm túc.
Nguyễn Yên lúc mới nguôi giận, ngón tay khẽ đẩy chén tới: “Vậy uống .”
Khang Hy nén , đáp một tiếng "".
Người nhắp một ngụm, là loại Bích Loa Xuân thượng hạng.
Khang Hy trong lòng rõ, liền : “Buổi chiều nàng sai gửi canh đậu xanh hoa quế đến điện Càn Thanh, trẫm uống thấy hương vị .”
“Vạn tuế gia thích thì ngày mai thần gửi qua.” Nguyễn Yên lúc mới tươi rạng rỡ, “Món canh đậu xanh là do thần đích chỉ điểm cho của ngự thiện phòng đấy, tốn ít tâm sức của thần .”
“Vậy ?
Quý Phi thật vất vả .” Khang Hy bóp nhẹ ngón tay của Nguyễn Yên, móng tay sơn nước cốt hoa Phượng Tiên, mang sắc hồng nhạt nhòa, càng tôn thêm đôi bàn tay thon dài trắng trẻo, “Trẫm thật nỡ để Quý Phi đang mang long t.h.a.i còn lo lắng cho trẫm, là thôi .”
“Thế mà .”
Nguyễn Yên vốn định nhấn mạnh vất vả thế nào, nào ngờ Vạn tuế gia theo bài bản nàng định sẵn.
Nàng vội vàng : “Thần dù vất vả đến mấy, vì Vạn tuế gia cũng là điều xứng đáng.
Người hằng ngày lo toan quốc sự, so với thần còn vất vả hơn nhiều.
Chút việc nhỏ là bổn phận thần nên .”
Khang Hy bộ dạng nỗ lực thể hiện của nàng, tuy trong lòng sớm mục đích hành động , nhưng vẫn nhịn mà cảm thấy buồn .
Người mím môi, lộ vài phần ý : “Quý Phi đột nhiên trở nên hiền thục thế , trẫm thật sự thấy thụ sủng nhược kinh.
Quý Phi chắc chuyện gì cầu xin trẫm đấy chứ?”
Thần sắc Nguyễn Yên thoáng chút ngượng ngùng.
Nàng chớp chớp mắt, Khang Hy với vẻ sùng bái: “Vạn tuế gia thật là minh thần võ, thần thấy quả thực công cao hơn Ngũ Đế, đức sánh ngang Tam Hoàng, nghi ngờ gì chính là vị minh quân bậc nhất từ ngàn năm nay .”
Khang Hy dù da mặt dày đến , nàng tâng bốc một trận cuồng phong như thế cũng thấy ngại ngùng, dở dở : “Được , , trẫm thấy chút thông minh vặt của nàng đều dùng mấy trò tà đạo .
Nói , rốt cuộc trẫm gì?”
“Thần ...
quả thực một thỉnh cầu nhỏ, nhỏ thôi ạ.” Nguyễn Yên dùng ngón cái và ngón trỏ một động tác hiệu.
“Vậy ?
Trẫm thử xem.” Khang Hy mắc bẫy.
Nguyễn Yên đành : “Là thế , thần nghĩ bọn trẻ Nhã Lị Kỳ đằng nào cũng Mông Cổ, chi bằng mang cả Bác Quý nhân cùng?
Học cưỡi ngựa b.ắ.n cung ở trong cung chung quy cũng bằng học ở thảo nguyên.”
Khang Hy rõ đây nguyên nhân thực sự, nhưng cũng vạch trần mà : “Nàng những việc , chính là để Bác Quý nhân cùng trẫm Mông Cổ?”
Nguyễn Yên : “Vâng ạ, Vạn tuế gia đồng ý ?”
Khang Hy Nguyễn Yên, nhất thời nên gì.
Người thầm nghĩ, tại bao giờ nổi giận khi Quý Phi dùng những tiểu thủ đoạn , lẽ là bởi tâm địa đương sự thực sự quá , lúc nào cũng nghĩ cho khác.
Người ôm lấy Nguyễn Yên, cố ý trêu chọc: “Nếu trẫm đồng ý, nàng sợ ngỡ như trẫm thích Bác Quý nhân thì nàng tính ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-tue-gia-co-the-nghe-thay-tieng-long-cua-ta-xuyen-vao-thoi-thanh/chuong-135.html.]
Nguyễn Yên ngẩn , nàng đúng là từng nghĩ đến chuyện .
Nàng chỉ nghĩ để Bác Quý nhân ít cũng về nhà thăm một chuyến.
Nguyễn Yên vò nát chiếc khăn tay trong lòng bàn tay: “Vậy thần còn thể gì?
Tâm ý của ở của , thần cũng thể ngăn nó chạy lung tung .”
Nói đoạn, mặt nàng ngoảnh chỗ khác.
Khang Hy bực buồn , là nàng, mà hờn dỗi cũng là nàng.
Người : “Được , trẫm chỉ nhắc nhở nàng đừng quá lương thiện, Bác Quý nhân tuy vẻ đáng tin, nàng cũng đừng khờ khạo mà tin hết.
Lòng khó đoán.”
Nguyễn Yên ngẩng cao đầu: “Thần mới khờ , thần là thấy đó đáng tin cậy nên mới chịu giúp đấy chứ.”
“Vậy giờ nàng còn trẫm cho phép Bác Quý nhân theo ?” Khang Hy cúi đầu Nguyễn Yên hỏi.
Nguyễn Yên cần suy nghĩ, gật đầu một cái: “Dù thật sự cái ‘ngỡ như’ đó, thần cũng trách Bác Quý nhân.”
“Vậy ý nàng là?” Khang Hy nhướng mày.
Nguyễn Yên chọc chọc vai Khang Hy: “Thần trách , trâu uống nước thể ấn đầu cho , xem đạo lý ?”
Khang Hy mím môi, như : “Trẫm thấy nàng là ỷ đang mang, trẫm phạt nàng nên mới càn rỡ như ?”
Mắt Nguyễn Yên đảo một vòng, vẻ mặt giả vờ vô tội: “Người đang gì , thần hiểu ạ.
Vạn tuế gia chuyện thật cao thâm khó lường, thần chỉ là một nữ nhi yếu đuối nuôi trong thâm khuê, cái gì cũng , gì thần đều rõ .”
Khang Hy chọc cho thành tiếng.
Người nhướng mày: “Đã hiểu, chuyện của Bác Quý nhân...”
“Thần đột nhiên nhận tỉnh ngộ .
Quả nhiên là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, gần Vạn tuế gia nên đầu óc cũng thông minh hẳn lên.” Nguyễn Yên đổi giọng nhanh như chớp: “Vạn tuế gia, thần sai .”
Khang Hy nhất thời gì cho .
Quý Phi cũng thật là co duỗi.
Người im lặng hồi lâu : “Nàng cứ chờ đấy, trẫm tha cho nàng, đợi nàng sinh hài t.ử xong, trẫm sẽ tính sổ một lượt.”
Nguyễn Yên một dự cảm lành.
Nàng nở một nụ ngọt ngào: “Vạn tuế gia, đại nhân đại lượng.”
“Trẫm quyết định tiểu nhân một .” Khang Hy dứt khoát .
Nguyễn Yên lập tức nghẹn lời.
Ai đó cho nàng , Vạn tuế gia đột nhiên học thế .
Thấy bộ dạng của nàng, lòng Khang Hy lập tức thoải mái hơn nhiều, ngả , dựa gối: “Chuyện Bác Quý nhân cùng trẫm chuẩn tấu.”
“Đa tạ Vạn tuế gia.” Nguyễn Yên vội vàng tạ ơn.
Khang Hy : “Chớ vội tạ ơn, trẫm là điều kiện.
Sau nàng đích xuống bếp, nấu cho trẫm vài món ngon, yêu cầu quá đáng chứ?”
Nguyễn Yên: “...”
Quả nhiên đời miếng bánh nào tự nhiên rơi xuống từ trời, nhất là bánh của Vạn tuế gia.
Cắn một miếng đều trả giá cả.
“Không quá đáng...” Nàng nghiến răng, vì đại cục mà cam chịu nhận lời.
Tâm trạng Khang Hy lập tức vô cùng vui vẻ.
Sáng hôm khi thiết triều, mặt vẫn còn vương nụ .
Nguyễn Yên thì đen mặt.
Sau khi ngủ dậy, bọn Ngôn Xuân hầu hạ nàng rửa mặt, đều lo lắng tối qua Vạn tuế gia khó dễ nương nương .
“Nương nương, chuyện của Bác Quý nhân nếu thành thì cũng thôi ạ.” Ngôn Xuân đưa cho Nguyễn Yên một ly sữa .
Vốn dĩ chuyện nương nương cũng quyết định , thể vì Bác Quý nhân mà thưa chuyện với Vạn tuế gia là lòng lắm .
Nguyễn Yên uể oải nhận lấy sữa nhắp một ngụm, cảm giác trơn mượt khiến tâm trạng nàng khá hơn đôi chút, nàng : “Ai bảo thành, Vạn tuế gia đồng ý .”
Ngôn Xuân ban đầu là vui mừng, đó thắc mắc: “Nếu Vạn tuế gia đồng ý, sắc mặt nương nương khó coi như ?”
Không nhắc đến chuyện thì thôi, hễ nhắc đến là Nguyễn Yên thấy tức.
Nàng phàn nàn: “ Vạn tuế gia đồng ý kèm theo điều kiện, bản cung đích nấu cho vài món?”
“Người đích xuống bếp?” Ngôn Xuân ngạc nhiên hỏi.
“Chứ còn gì nữa.” Nguyễn Yên thở dài, “Bản cung đây là kẻ kể chuyện, đó ‘bà già thêu thùa’, giờ còn ‘đầu bếp’.
Bản cung dù cũng chỉ nhận bổng lộc của Quý Phi thôi mà.”
Ngôn Xuân nhịn , thầm nghĩ đây tám phần là Vạn tuế gia cố ý khó nương nương, chẳng qua là thú vui của phu thê mà thôi.
lời thể , vì liền tỏ vẻ cũng đầy căm phẫn: “Vạn tuế gia thật là cách khó nương nương.
Nương nương mạc cấp, cứ bảo Hạ công công đến ngự thiện phòng xin vài món dễ là .”
Nguyễn Yên cũng định bụng sẽ đối phó như .
Trên mặt nàng lộ vẻ đắc ý, thầm nhủ đây gọi là "đạo cao một thước, ma cao một trượng".
Vui mừng xong, nàng sai phía mời Bác Quý nhân đến.
Khi Bác Quý nhân đến vẫn là chuyện gì, đợi đến khi Nguyễn Yên xin cho Mông Cổ, Bác Quý nhân sững sờ, cả ngây Nguyễn Yên.
Đa Lan chủ t.ử vui mừng, cũng vội nhắc nhở tiểu chủ tạ ơn: “Tiểu chủ, nương nương giúp một việc lớn đấy.”
Bác Quý nhân lúc mới sực tỉnh.
Nàng suy nghĩ một chút, dậy quỳ xuống định dập đầu tạ ơn Nguyễn Yên.
Đây quả là đại lễ.
Nguyễn Yên dám nhận lễ của nàng, vội vàng tiến tới đỡ nàng dậy.
Bác Quý nhân cố chấp, nhất quyết dập đầu ba cái thật kêu, đó trịnh trọng : "Đại ân đại đức của , Ông Căn Kỳ Kỳ Cách nguyện khắc cốt ghi tâm."
Hành động trái khiến Nguyễn Yên cảm thấy ngại ngùng.
Nguyễn Yên vốn là đồng cảm với cảnh nàng gả xa, giống như đám phi tần Mãn tộc bọn họ, dẫu nếu mẫu cáo mệnh thì dịp lễ Tết vẫn còn cơ hội gặp mặt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bởi , Nguyễn Yên mới đặc biệt cầu xin cơ hội cho nàng.
Nào ngờ, Bác Quý nhân xem trọng chuyện đến thế.
---