VÂN TIÊU HÀN TẪN - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:42:21
Lượt xem: 3,321

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vì mất vị trí Thái t.ử phi mà đổ bệnh.

 

Cũng mất thể diện, dám gặp .

 

Ta đều để tâm.

 

Chỉ trong lúc thêu khăn, thẳng thắn chuyện với phụ trưởng.

 

Phụ lời cảnh tỉnh, đoạn tuyệt với những kẻ mượn danh ông để kết bè kết cánh.

 

Huynh trưởng cũng vì nhắc nhở, còn uống rượu phóng túng buông lời bàn luận triều chính.

 

Như , mầm họa khiến Lương gia nắm thóp mà diệt môn ở kiếp , c.h.ặ.t đứt từ gốc.

 

Cô mẫu vì chuyện Thái t.ử phi mà chịu ấm ức.

 

Hoàng đế còn như kiếp , lạnh nhạt với .

 

Thậm chí khi cô mẫu lấy thư của Tạ Quan Triều , nắm tay áo rộng của Hoàng đế, cầu xin cho nữ nhi Lương gia một con đường sống.

 

Người thở dài, cũng đồng ý.

 

Thánh chỉ giữ trong Ngự thư phòng.

 

Người :

 

“Đứa trẻ Quan Triều giống hệt cữu phụ nó, sát phạt quyết đoán, sắc bén khó ai cản.”

 

“Đáng tiếc, xương cốt quá cứng, khó mà thuần phục.”

 

“Trẫm bảo nó thắng trận thì về kinh, nó coi như gió thoảng bên tai, đ.á.n.h Bắc xong sang Tây, xuống Nam, để lời trẫm mắt.”

 

“Trẫm nó tự đến cầu xin trẫm, cũng tiện mài bớt sự sắc bén của nó.”

 

Không hiểu vì , tin tức lộ một nửa.

 

Khắp kinh thành đều đồn, bệ hạ định sẵn cho Hoài Vương một vị quý nữ cao môn, đoan trang hiền thục.

 

Từ đích nữ phủ Hộ Quốc công, đến quận chúa phủ Công chúa, thậm chí cả quý nữ cập kê của ngoại tộc Thái hậu, đều đoán một lượt.

 

Ta nâng lá thư của Tạ Quan Triều…

 

Trong thư kín cả trang giấy, lải nhải dứt:

 

“Nàng thật sự gả cho ? Không chọc tức Tạ Vân Khởi, lấy công cụ đấy chứ?”

 

“Ta sớm , là kẻ ngụy quân t.ử, đáng ghét nhất và đáng tin nhất. Nàng vì mà đ.á.n.h , nàng đúng là kẻ ngốc lớn nhất thiên hạ.”

 

“Bây giờ mới ? Hừ, cho nàng , thích xếp hàng từ kinh thành đến tận Mạc Bắc. Nàng gả cho , xếp hàng mà dám cầu tứ hôn?”

 

“Ta ghét nhất là trai trẻ trói l.ồ.ng hôn nhân. Muốn trói , đừng hòng.”

 

“Nàng thật sự gả cho đấy chứ?”

 

“Cũng , phong độ ngời ngời, uy phong bát diện, nàng thích cũng là chuyện sớm muộn.”

 

“Nàng gả thì gả, thiệt.”

 

“Trừ phi trong thư hồi âm của nàng, chữ—.”

 

Ta đến khóe mắt cong lên, trải giấy tuyên, xuống hai chữ đầy lưu luyến — “cầu ”.

 

Ta cẩn thận niêm phong thư, giao cho đưa thư, mới lấy khăn trùm đầu , trong viện thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng chỉ bạc.

 

Tạ Vân Khởi đến viện của đúng lúc .

 

Ánh mắt rơi chiếc khăn trùm đầu đỏ thẫm, trầm xuống:

 

“Hà tất tốn công như . Màu đỏ hợp với ngươi.”

 

Ta thoáng ngờ vực, hiểu .

 

Hắn cho rằng vẫn sẽ Đông cung.

 

Trắc phi cửa, dùng màu đỏ.

 

Áo cưới và khăn đỏ của , trong mắt chỉ là công sức vô ích.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-tieu-han-tan/chuong-7.html.]

 

Hắn đầu ngón tay kim đ.â.m đến tứa m.á.u, trong mắt lóe lên một tia phức tạp:

 

“Hoài Vương dùng quân công cầu tứ hôn, còn sức xoay chuyển cho ngươi và mẫu hậu.”

 

“A Tự, vị trí Thái t.ử phi quan trọng, trong lòng cô ngươi, chẳng đủ ?”

 

Ta chán đến cực điểm, đặt kim chỉ xuống, thẳng :

 

“Điện hạ gì?”

 

Ánh mắt chớp động:

 

“Chuyện đêm đó, Thính Lan chịu dạy bảo, sẽ để ngươi chịu ấm ức vô cớ nữa. Cô…”

 

“Điện hạ gì thì thẳng!”

 

Sắc mặt khẽ biến, cúi mắt tự nhiên:

 

“Thính Lan nhà đẻ, phượng quan giá y đều dùng của công.”

 

“Nàng từng mũi kim sợi chỉ chúc phúc thì may mắn, buồn bã nhiều ngày, ăn ngon ngủ yên.”

 

“Cô nhớ, ba năm khi Mạc Bắc cầu hòa, tặng mẫu hậu một bộ giá y ‘bách điểu triều phượng’, do ba trăm bà mụ đủ con đủ cháu tự tay thêu.”

 

“Mẫu hậu khi , sẽ để dành cho ngươi dùng khi thành .”

 

“A Tự, coi như vì cô, cho Thính Lan mượn dùng một .”

 

Giá y nào chuyện “mượn”?

 

Chẳng qua là chiếm cho Thẩm Thính Lan.

 

Chỉ một câu của nàng, ngay cả áo cưới của cũng cướp một cách đường hoàng.

 

.

 

Bởi vì đời , cũng mặc bộ giá y nhất, gả cho yêu nhất.

 

 

Tạ Vân Khởi phất tay áo rời .

 

Ta ngay mặt hạ lệnh, hậu viện Lương gia để Tạ Vân Khởi tự do nữa.

 

Không bao lâu, liền bỏ tiền lớn cầu một chiếc phượng quan.

 

Viên Đông châu lớn nhất đó, chính là viên mà cô mẫu năm xưa ban cho , treo túi thơm tặng cho Tạ Vân Khởi.

 

Nay trở thành thứ để Thẩm Thính Lan khoe khoang khắp nơi.

 

Đến tiệc mừng thọ của Thái hậu, thể .

 

Đứng những tán hoa đào muộn xếp tầng, liền thấy các phu nhân tiểu thư ngớt lời tán dương Thẩm Thính Lan.

 

Nàng hưởng thụ trong lòng, ngoài mặt thở dài:

 

“Chỉ là một viên Đông châu, bằng tâm ý của điện hạ.”

 

“Đáng tiếc, điện hạ thích điểm thúy, vốn định đem bộ giá y trong cung ban cho . Chỉ là chậm một bước, bộ ‘bách điểu triều phượng’ Lương tỷ tỷ thu kho .”

 

Mọi khỏi tiếc nuối.

 

Có kẻ nịnh nọt :

 

“Nàng lấy thì , cũng chỉ là trắc phi, chẳng lẽ còn dám mặc màu đỏ?”

 

“Không xứng!”

 

Tạ Vân Khởi từ phía bước .

 

Hắn nắm lấy tay Thẩm Thính Lan, dịu dàng như ai bên cạnh:

 

“Đợi yến tiệc tối nay, cô sẽ xin với hoàng tổ mẫu.”

 

“Thứ hiếm trăm năm , vẫn là nàng mặc mới hợp.”

 

 

Loading...