Hôm đó ả trốn khỏi Vọng Xuân Lâu, đám ác bộc tay tú bà bắt , trói tay chân định ném xuống sông Quảng Lăng.
Ta thấy chướng tai gai mắt liền tay ngăn cản, bỏ chút bạc để chuộc cho ả.
Vốn dĩ sự việc đến đó là kết thúc, nhưng ả cứ khăng khăng quỳ xe ngựa của chịu lên, lóc bơ vơ nơi nương tựa, nay chẳng còn chỗ nào để , cầu xin cho trót mà thu nhận ả nô tỳ.
Rốt cuộc ả cũng tỳ nữ của Giản gia, theo về kinh thành.
Ta liếc ả một cái, thản nhiên buông lời:
"Cứ để Tình Sơn và Bích Thủy hầu hạ trong viện theo là , Mạt Nhi cần ."
Sắc mặt Giang Mạt tức thì tái nhợt, giọng run rẩy:
"Cô nương... cô nương chê xác nô tỳ dơ bẩn, xứng để xuất đầu lộ diện? Nô tỳ tự là kẻ vạn khinh rẻ, nhưng nô tỳ cũng chỉ đền đáp ân tình của chủ t.ử..."
Vừa , ả ôm c.h.ặ.t lấy hộp thức ăn, viền mắt đỏ hoe:
"nếu như Cái mạng hèn của nô tỳ thể giúp ích gì cho gia chủ, nô tỳ... nô tỳ thật chẳng còn mặt mũi nào sống đời nữa!"
Ta thẳng thừng cắt ngang bộ dạng đòi sống đòi c.h.ế.t của ả:
"Ta còn gì mà ngươi tự hạ thấp như ? Ngươi mới đến kinh thành, đường sá thông thuộc, ở trong phủ quét tước viện cũng ."
"Huống hồ—"
Ta chậm rãi bước đến, ngón tay lướt qua cổ áo ả:
"Bộ y phục của ngươi , sợ là khi ngoài, sẽ chê Giản gia chúng ."
Nô tỳ trong phủ đều đồng phục thống nhất, nhưng ả lén lút sửa đổi khiến dải thắt lưng thanh mảnh càng tôn lên vòng eo nhỏ nhắn đầy một nắm tay.
Lại còn thêu thêm nhành lan vạt áo, cả con trông kiều diễm thanh nhã.
Tình Sơn vốn bất mãn hành vi quá phận của ả, chẳng nể nang gì liền giật lấy hộp thức ăn, theo lưng rời .
Bích Thủy cũng mỉa: "Lo mà mặc y phục cho đoàng hoàng !"
Mặt Giang Mạt đỏ bừng lên, cúi gằm xuống một lời, như thể chịu ấm ức vô cùng to lớn.
Ta cũng lười để mắt đến ả, xách váy bước lên xe ngựa.
3
Xe ngựa theo con đường quen thuộc tiến về phía Hoàng cung.
Ta quyết định tiên sẽ bái kiến Thái hậu và Hoàng hậu. Đợi khi xuất cung, còn vợ chồng Vệ Quốc công luôn yêu quý đang ngóng đợi. Những cần duy trì mối giao hảo nhiều.
Kiếp dồn hết tâm trí Tạ Đình Nguyệt, màng đến những mối quan hệ nhân tình thế thái .
Nay cũng đến lúc tính toán cho bản và cho cả Giản gia nữa.
Khi đến phủ Thái Tử, nhà nhà bắt đầu lên đèn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-thu-ntsf/chuong-2.html.]
Cái se lạnh cuối xuân vẫn tan, những hạt mưa bụi mỏng manh bay lất phất trong khí. Ta thật ngờ Tạ Đình Nguyệt vẫn canh cửa chờ .
Cảm giác xót xa chua chát dâng lên ngập tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Ta sai truyền lời báo sẽ đến, đây khổ sở đợi cô nương nhà ai thế?"
Ta bước xuống xe ngựa, cố ý đùa trêu chọc:
"Thử hỏi còn cô nương nhà ai dám tùy hứng như , khiến cho đường đường là Thái T.ử điện hạ đợi nàng?"
Tạ Đình Nguyệt giả vờ nghiêm mặt vẻ giận dỗi, nhưng thấy nụ của , nhịn nổi mà bật , giơ tay đỡ xuống xe ngựa.
Ta theo chân tiến trong phủ, ánh mắt tình cờ rơi một nữ nhân đang cổng.
Ả đang xổm mái hiên, đôi mắt khẽ khép hờ, khoác một chiếc áo choàng lông hồ ly đen.
"Tỳ nữ nhà nàng đó. Nàng chạy đến báo tin, rằng gặp tiểu thư thì chịu , cứ chờ mãi ngoài , y phục cũng ướt đẫm cả ."
Tạ Đình Nguyệt liếc ả một cái, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn:
"Thật là quá mức ngu xuẩn, nàng thể thu nhận một tỳ nữ như thế cơ chứ?"
Ta đầy châm biếm.
Liền vung tay giáng cho một bạt tai.
"Chàng cũng đúng là ngu xuẩn thật đấy. Chiếc áo choàng lông hồ ly đó là mẫu tặng , thế mà tùy tiện bố thí cho một con tỳ nữ như ?"
"Chàng ả từ đến ? Là ả xướng kỹ chuộc từ Vọng Xuân Lâu đó."
"Chiếc áo choàng do đích mẫu may, sợ nó vấy bẩn ."
Tạ Đình Nguyệt tát cho choáng váng cả đầu óc, nửa ngày mới ngượng ngập đáp lời:
"Vân Thư... là , là nhất thời hồ đồ, sẽ cất chiếc áo ngay!"
Giang Mạt tiếng cãi vã của chúng cho giật tỉnh giấc. Ả vòng tay ôm n.g.ự.c im một góc, sắc mặt trắng bệch.
Tạ Đình Nguyệt giật mạnh chiếc áo choàng ả , tức giận quát:
"Cút về phủ , đừng đây mất mặt nhà các ngươi nữa."
Ả đẩy lảo đảo lùi mấy bước, nhưng vẫn kiên cường làn mưa, khóe mắt rưng rưng đỏ hoe:
"Ta chẳng qua là khác hãm hại mới lầm đường lỡ bước, cớ các sỉ nhục như ? Chẳng qua các xuất cao quý hơn mà thôi, nếu rơi cảnh như , chắc các sống hơn ."
Ta cảm thấy thật nực :
"Nếu thực sự khinh thường xuất của ngươi, thì ngay từ đầu cớ cứu ngươi? Bản ngươi hết tới khác chuyện vượt khuôn phép, còn cho phép ai mắng c.h.ử.i vài câu ? Giang Mạt, ngươi thế nào gọi là tự chuốc lấy nhục ?"
Bị những lời lẽ của đ.â.m chọc, sắc mặt ả trở nên vô cùng khó coi, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài gò má.
"Chỉ là một nô tỳ mà dám ngông cuồng như !"