Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 76: Nữ phụ yếu ớt đỏng đảnh bị hi sinh trong truyện tận thế (9)

Cập nhật lúc: 2026-04-20 21:04:42
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cắt đuôi đám tang thi phía , dây thần kinh căng như dây đàn của Mạnh Vân Sách mới dần thả lỏng.

Cũng chính lúc ,  mới giật nhận , mỹ nhân sáng như trăng vẫn đang gọn trong vòng tay . Khoảng cách quá gần khiến Mạnh Vân Sách gần như cảm nhận nhịp tim và thở của cô, cùng những sợi tóc thỉnh thoảng gió đêm thổi bay, khẽ lướt qua cổ. 

Bên ch.óp mũi còn vương vấn một mùi hương dịu nhẹ, dễ chịu đến lạ, rõ là hương dầu gội là mùi hương tự nhiên của cô.

Ý thức điều đó, cơ tay  vô thức siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi rõ làn da. 

Như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng, Mạnh Vân Sách nhanh ch.óng buông tay đang đỡ chân Minh Nguyệt. Đợi cô vững,  lập tức lùi một bước, giữ cách xã giao tương đối, hít sâu một :

“Xin , tình thế bắt buộc.” 

“Không .” Minh Nguyệt khẽ chỉnh mái tóc gió thổi rối, trong lòng thầm may mắn vì khi ngoài một bộ đồ thể thao kín đáo. Nếu , lúng túng lúc chắc chắn là cô .

Chỉ là  Giang Dữ Châu giờ thế nào? 

Cô trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Anh thể cho … đồng bạn của hiện giờ ?”

“Nếu nghiên cứu của đội ngũ khoa học trong căn cứ sai, thì hiện tại đang trong giai đoạn tiến hóa.” Mạnh Vân Sách định giấu cô, nhưng cũng quá sâu.

“Trước khi rời , khối đá ném là mảnh thiên thạch, nó thể thúc đẩy tang thi tiến hóa.”

Giải thích xong,  liền chuyển đề tài: “Minh tiểu thư, dự định gì ? Nếu , cô thể cân nhắc cùng đến căn cứ thành phố S. Ở đó hiện tại tương đối an .”

Nghe Giang Dữ Châu , sự chú ý của Minh Nguyệt nhanh ch.óng chuyển sang mấy chữ “căn cứ thành phố S”. Cô quên mục tiêu nhiệm vụ của — Đỗ Ôn Trạch cũng đang ở đó. 

Hơn nữa, viện nghiên cứu e là cô thể . Một bôn ba trong tận thế, đề phòng tang thi, đề phòng lòng , nếu hào quang nhân vật chính, khả năng sống sót của cô gần như thấp.

Lúc , ngoài việc theo Mạnh Vân Sách đến căn cứ S, dường như cũng còn lựa chọn nào khác.

Không do dự quá lâu, Minh Nguyệt khẽ gật đầu.

“Vậy phiền .”

.....

Căn cứ thành phố S cách nơi hề gần, xe cũng mất gần mười tiếng.

Minh Nguyệt vốn tưởng họ sẽ tìm một chiếc xe còn dùng xuất phát, ngờ Mạnh Vân Sách dùng dị năng b.ắ.n một quả tín hiệu màu tím lên trời.

Chẳng bao lâu , một chiếc jeep cải tiến chạy thẳng về phía họ.

Xe dừng , bước xuống đầu tiên là Lục Kim An, theo là Tạ Xuyên Vân với dáng vẻ vẫn phần bất cần đời.

“Chào mỹ nữ, gặp nhé!”

Tạ Xuyên Vân vốn phía , mà chỉ ba bước vượt lên Lục Kim An, hớn hở vẫy tay chào cô.

Minh Nguyệt chút quen với kiểu nhiệt tình quá mức , chỉ thể mỉm đáp lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-76-nu-phu-yeu-ot-dong-danh-bi-hi-sinh-trong-truyen-tan-the-9.html.]

Thấy , Lục Kim An khẽ kéo áo Tạ Xuyên Vân từ phía , hạ giọng nhắc nhở: “Tiết chế chút.”

Tạ Xuyên Vân bĩu môi, lẩm bẩm: “Biết …” nhưng giọng cũng nhỏ xuống hẳn.

Mạnh Vân Sách mở cửa xe, hiệu cho Minh Nguyệt lên xe. Cô cảm ơn ghế .

Cửa xe đóng , qua cửa kính, Minh Nguyệt thấy Lục Kim An kéo Mạnh Vân Sách cùng Tạ Xuyên Vân xa. Ba trao đổi gì đó với vẻ mặt nghiêm trọng, một lúc mới .

Họ  là đang bàn về việc nên giữ cô ?

Trong lòng Minh Nguyệt dấy lên chút bất an. Cô sợ sẽ giống nguyên chủ,  xem là gánh nặng bỏ .

Cũng dị năng của cô thức tỉnh thành công ? Nếu thành công, thì trong tận thế cô sẽ thêm phần tự tin để sinh tồn.

Minh Nguyệt mở bàn tay , hít sâu một , cố gắng tập trung tinh thần.

Rất nhanh, một quả cầu băng trong suốt, tỏa lạnh, dần dần ngưng tụ trong lòng bàn tay cô.

Cảm giác đó kỳ lạ, như thể trong vô hình cô thể dẫn động nước trong khí, tiến hành khống chế ở mức cơ bản.

Quả cầu băng trong tay cô dần biến đổi, kéo dài thành hình một mũi tên băng. ngay khoảnh khắc thành hình, mũi tên tan biến trong trung. Theo đó là một cơn choáng váng dữ dội ập đến.

lúc , cửa xe phía mở mạnh. Minh Nguyệt chỉ cảm thấy cơ thể rơi một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, bên tai mơ hồ vang lên tiếng :

“Cô chắc là dùng dị năng quá sức, thêm cơ thể suy nhược, thiếu dinh dưỡng nên mới ngất. Nghỉ một lát là .”

“Cậu lấy trong gian cái chăn, tiện thể mang ít đồ ăn dễ tiêu với nước luôn.”

Khi Minh Nguyệt tỉnh , cô phát hiện đang tựa ghế của chiếc jeep, phủ một tấm chăn mềm mại.

Cô mở mắt, đối diện là ánh mang theo chút quan tâm của Mạnh Vân Sách.

“Nếu tỉnh thì ăn chút gì .” Nói ,  đưa cho cô một miếng bánh mì và một chai nước.  

“Cảm ơn.” Minh Nguyệt lúc đói đến mức bụng dính lưng, cũng chẳng khách sáo nữa, nhận lấy bánh mì liền cúi đầu ăn.

Bánh khô, nhưng ngay đó Mạnh Vân Sách kịp thời đưa cho cô chai nước mở nắp. Điều khiến cô bất ngờ là nước ấm.

Như nhận suy nghĩ của cô,  giải thích: “Xuyên Vân là dị năng hệ hỏa, nước uống nóng .”

đấy, khỏi cần cảm ơn.” Tạ Xuyên Vân ghế phụ phía thấy động tĩnh liền đầu , tranh thủ nhận công.

Minh Nguyệt uống vài ngụm nước, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

“Chúng còn cách căn cứ thành phố S bao xa?”

Mạnh Vân Sách liếc ngoài cửa sổ: “Theo tốc độ hiện tại, nếu gì bất ngờ,  tám tiếng nữa.”

Minh Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt hướng ngoài, nơi khung cảnh hoang tàn liên tục lướt qua.

Đột nhiên, xe rung lắc dữ dội, ngay đó là tiếng phanh gấp ch.ói tai vang lên. 

Loading...