Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 251: Ánh trăng sáng của hoàng đế chết sớm trong truyện cung đấu (37)
Cập nhật lúc: 2026-05-07 20:50:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, chỉ thấy một nhóm thiếu nữ ăn vận hoa lệ đang phi ngựa tới. Người dẫn đầu là một tiểu cô nương gương mặt ngây thơ đáng yêu.
Vừa thấy cảnh tượng mắt, nàng lập tức nhảy xuống ngựa, hoảng hốt chạy tới.
“Vị phu nhân , thật sự xin ! Chúng đuổi theo con bạch hồ gần nửa canh giờ, cây cối che khuất tầm mắt, nhất thời lỡ tay, suýt nữa gây nên đại họa.”
Nàng sốt ruột đến mức vành mắt đỏ hoe, đầu quát nha phía :
“Còn mau qua giúp!”
Lúc Minh Nguyệt còn tâm trí để phân biệt lời đối phương là thật giả. Cô cùng mấy nha đỡ lấy Tần Đại lúc mơ màng sắp ngất, giọng đầy lo lắng:
“A Đại, cố gắng chịu đựng…”
Trong đám một quý nữ lên tiếng:
“Phụ là viện phán Thái y viện, sẽ đưa các đến doanh trướng gần nhất!”
Trong doanh trướng, Tần Đại cẩn thận đặt lên giường mềm.
Sau khi kiểm tra vết thương, thái y cau c.h.ặ.t mày:
“Mũi tên cắm sâu ba phần thịt, lập tức rút tên xử lý.”
Minh Nguyệt bên cạnh. Nhìn thái y thuần thục cắt mở y phục nơi vai Tần Đại, để lộ vết thương dữ tợn, tay cô vô thức siết c.h.ặ.t ống tay áo.
“Nếu phu nhân sợ hãi, bằng tạm lánh ngoài…”
Thái y còn dứt lời thấy Minh Nguyệt xắn tay áo lên, tự bưng nước nóng tới.
“Ta sợ.”
Giọng cô tuy nhẹ nhưng vô cùng kiên định.
“Xin đại nhân nhất định chữa khỏi cho .”
Thái y gật đầu, bắt đầu chuyên tâm xử lý vết thương. Minh Nguyệt ở bên cạnh giúp đưa khăn sạch.
Khi mũi tên rút , dù đang hôn mê, Tần Đại vẫn đau đến mức rên khẽ một tiếng. Minh Nguyệt vội vàng nắm lấy tay .
Bên ngoài doanh trướng, Tiêu Đình Du và Thẩm Như Chương tin liền lập tức xuống ngựa chạy tới.
Đám thị vệ cùng các quý nhân xung quanh đồng loạt cúi đầu hành lễ:
“Tham kiến bệ hạ, tham kiến vương gia.”
Tiêu Đình Du Tôn Đức Toàn, gấp gáp hỏi:
“Tần phu nhân chứ?”
Tôn Đức Toàn vội khom đáp:
“Bẩm bệ hạ, Tần phu nhân bình an vô sự, chỉ kinh sợ đôi chút. Chỉ là Tần đại nhân trúng tên ở vai, Lâm thái y đang chữa trị bên trong, Tần phu nhân cũng ở trong trướng chăm sóc.”
Nghe , Tiêu Đình Du mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức vén rèm bước trong trướng.
Trong doanh trướng, Lâm thái y băng bó xong vết thương cho Tần Đại.
Minh Nguyệt đang dùng khăn lau mồ hôi lạnh trán . Nghe thấy động tĩnh, cô đầu , thấy hoàng đế đích tới thì vội dậy hành lễ:
“Tham kiến bệ hạ.”
“Phu nhân cần đa lễ.”
Tiêu Đình Du nhanh bước tiến lên, ánh mắt lướt qua gương mặt tái nhợt của Tần Đại:
“Tần ái khanh thương thế nào ?”
Lâm thái y cung kính đáp:
“Bẩm bệ hạ, mũi tên lấy . May mà tổn thương gân cốt, chỉ là mất m.á.u quá nhiều, cần tĩnh dưỡng một thời gian.”
Tiêu Đình Du gật đầu, khi sang Minh Nguyệt, giọng điệu dịu ít:
“Phu nhân kinh hãi . Trẫm sai điều tra kỹ chuyện , nhất định sẽ cho phu nhân một lời giải thích.”
Minh Nguyệt khẽ cụp mi mắt, giọng bình thản:
“Đa tạ bệ hạ quan tâm. Chỉ là… dân phụ đưa tiểu thúc về phủ dưỡng thương.”
Tiêu Đình Du còn kịp đồng ý thì Thẩm Như Chương bất ngờ vén rèm bước :
“Tần phu nhân, vết thương do tên b.ắ.n của sư lúc vẫn nên hạn chế di chuyển thì hơn.”
“Buổi săn thu còn bảy ngày nữa mới kết thúc, chi bằng để ở đây tĩnh dưỡng. Có Lâm thái y túc trực chữa trị, đợi vết thương khá hơn về phủ cũng muộn.”
“Nhiếp chính vương lý.”
Tiêu Đình Du cũng gật đầu:
“Trẫm thể sai dọn dẹp doanh trướng bên cạnh để phu nhân tạm ở .”
Minh Nguyệt mím môi. Cô lời Thẩm Như Chương sai, cuối cùng chỉ đành khom nhận lệnh:
“Dân phụ tuân chỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-251-anh-trang-sang-cua-hoang-de-chet-som-trong-truyen-cung-dau-37.html.]
Sau khi rời , Minh Nguyệt theo Lâm thái y sắc t.h.u.ố.c.
Trước lò t.h.u.ố.c, cô ngẩn nước t.h.u.ố.c sôi sùng sục, trong đầu ngừng hiện cảnh tượng lúc .
Cô nhớ rõ, vị trí của khi đó và con bạch hồ ngăn cách bởi vài cây cổ thụ, cùng một đường thẳng. Trừ phi…
“Phu nhân, t.h.u.ố.c xong .”
Tiếng gọi của Lâm thái y cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Minh Nguyệt nhận lấy bát t.h.u.ố.c, nhịn hỏi:
“Lâm đại nhân, nếu là các quý nữ thế gia bình thường b.ắ.n tên thì kỹ thuật sẽ thế nào?”
Lâm thái y vuốt chòm râu:
“Chuyện … lão thần tuy tinh thông cung thuật, nhưng cũng các tiểu thư thế gia từ nhỏ học cưỡi ngựa b.ắ.n tên. Chỉ là trong đó cũng kỹ nghệ tinh, chuyện khó mà chắc .”
Trong lòng Minh Nguyệt khẽ lạnh . Cô nhớ trong đám quý nữ hôm đó Vệ Du Nghi. Khi tình thế quá gấp gáp nên kịp chào hỏi, lát nữa lẽ thể tìm nàng hỏi thăm đôi điều.
Minh Nguyệt cảm tạ Lâm thái y bưng bát t.h.u.ố.c về doanh trướng. Vừa thấy Tần Đại tỉnh .
Hắn đang khó nhọc chống dậy, gương mặt tái nhợt rịn đầy mồ hôi lạnh.
“A Đại, đừng cử động lung tung!”
Minh Nguyệt đặt bát t.h.u.ố.c xuống bàn nhỏ, vội bước tới bên giường:
“Vết thương băng bó xong, cẩn thận rách bây giờ.”
Tần Đại yếu ớt gọi một tiếng:
“Tẩu tẩu…”
Minh Nguyệt cẩn thận đỡ tựa gối mềm, bưng bát t.h.u.ố.c lên, múc một thìa đưa đến bên môi :
“Mau uống t.h.u.ố.c .”
Tần Đại ngoan ngoãn uống từng thìa một, mãi đến khi bát t.h.u.ố.c cạn sạch mới khẽ :
“Đã khiến tẩu tẩu lo lắng .”
Nhìn bộ dạng lúc , Minh Nguyệt nhất thời chẳng nên gì, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Tình huống hôm nay, nếu Tần Đại lao tới đỡ cho cô mũi tên nhắm thẳng tim , e rằng cô còn mạng sống nữa .
khi đó bất chấp an nguy, chút do dự nhào tới che chở cho , cô cũng sắt đá vô tình đến mức chẳng hề d.a.o động.
Minh Nguyệt tránh ánh mắt , khẽ dặn dò:
“Đừng nghĩ nhiều nữa. Mấy ngày cứ ở doanh trướng dưỡng thương , đợi vết thương kết vảy chúng hãy trở về.”
Nói xong, cô định ngoài tìm Vệ Du Nghi, nhưng Tần Đại dùng cánh tay thương giữ lấy tay áo cô.
“Tẩu tẩu, hôm nay tự nguyện chắn tên cho nàng, nàng cần tự trách.”
“Ta tin rằng nếu trưởng mặt ở đó, cũng sẽ giống như .”
Bước chân Minh Nguyệt khựng . Một lúc , mới khẽ đáp:
“Ta .”
Cô bước khỏi doanh trướng, còn Vệ Du Nghi chờ cách đó xa.
“Tần phu nhân.”
Vệ Du Nghi đảo mắt quanh một lượt, chạy nhanh tới mặt cô:
“Tần đại nhân chứ?”
“Hắn .”
Minh Nguyệt sóng vai cùng nàng . Đợi đến chỗ vắng mới dừng bước, hạ giọng hỏi nhỏ:
“Vệ tiểu thư, tiểu thư quen b.ắ.n tên về phía hôm nay ?”
Vệ Du Nghi gật đầu:
“Ta tìm tỷ chính là chuyện .”
Nàng ghé sát bên tai Minh Nguyệt, thấp giọng :
“Người b.ắ.n tên hôm nay là Ôn Thấu Ngọc, ruột của đương kim hoàng hậu. Nàng hoàng hậu yêu thương, quanh năm hậu cung hầu hạ bên cạnh, chừng cũng sẽ nhập cung.”
“Điều kỳ lạ ở chuyện hôm nay là, Ôn Thấu Ngọc cực kỳ giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n tên. Những buổi săn thu thế năm nào nàng cũng tham gia, còn thường đoạt vị trí đầu trong đám nữ quyến. Với trình độ cưỡi ngựa b.ắ.n tên của nàng , thể nào b.ắ.n lệch xa đến .”
Nghe xong, trong lòng Minh Nguyệt suy đoán, cô khẳng định:
“Nàng hề b.ắ.n lệch.”
“Nếu ngay từ đầu mục tiêu của nàng là , thì mũi tên vốn nhắm thẳng tim lưng . Chỉ là hiểu vì nàng tay với , rõ ràng đây chúng từng gặp mặt.”
Sắc mặt Vệ Du Nghi đổi liên tục, ấp úng đáp:
“Có lẽ… chuyện liên quan đến hoàng thượng.”
“Tần phu nhân đấy thôi, dạo gần đây trong kinh thành lời đồn rằng hoàng thượng và nhiếp chính vương đều ý với tỷ. Chỉ là vì tỷ vẫn còn đang trong thời gian để tang nên…”