Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 242: Ánh trăng sáng của hoàng đế chết sớm trong truyện cung đấu (28)

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:36:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phu quân…” Minh Nguyệt mơ hồ gọi, đôi mắt m.ô.n.g lung như phủ sương, “Là thật …” 

“Tẩu tẩu, nàng say .” Tần Đại nhận uống quá chén, nhận nhầm , bèn nhẹ giọng , “Để đưa nàng về phòng nghỉ.”

Minh Nguyệt dường như thấy, thể mềm mại tựa lòng , lẩm bẩm: 

“Phu quân, cuối cùng cũng trở về… Họ đều c.h.ế.t… nhưng tin…”

Toàn Tần Đại cứng đờ. 

Thân thể ấm áp của cô kề sát , đầu ngón tay mềm mại khẽ chạm lên gò má, thở thơm nhẹ như lan.

“Phu quân… nhớ lắm…” 

Hai tay Tần Đại lơ lửng giữa trung, đẩy cũng , ôm lấy cũng chẳng xong. 

Lý trí bảo đẩy cô , nhưng đôi mắt đẫm lệ , nơi chứa đầy nỗi tương tư,  mở miệng.

Đầu ngón tay cô từ chân mày trượt xuống cằm:

“Phu quân gầy , nơi biên quan khổ lắm ?” 

Tần Đại khép mắt, tim đập dồn dập như trống trận.

Khoảnh khắc , hèn yếu mà thầm cảm tạ màn đêm buông xuống, ai trông thấy sự vượt lễ của .

Mỗi một cô chạm đến đều khiến run rẩy. 

“Sao về muộn thế?” Minh Nguyệt bỗng đổi giọng, xen lẫn trách móc cùng oán giận, “Chàng  những ngày qua sợ hãi đến nhường nào ?”

“Họ đều c.h.ế.t, đến cả A Đại cũng lập linh đường cho nỡ… nỡ bỏ mặc ?”

Nói đến đó, cô  òa , lệ rơi như mưa, khóe mắt đỏ hoe, đáng thương đến cực điểm. 

Tần Đại rốt cuộc kìm , khẽ ôm lấy bờ vai run rẩy của cô: 

“Ta… chẳng trở về …” 

Hắn cố bắt chước giọng điệu của trưởng, thanh âm trầm khàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-242-anh-trang-sang-cua-hoang-de-chet-som-trong-truyen-cung-dau-28.html.]

Minh Nguyệt ngẩng đôi mắt ngấn lệ lên :

“Thật ? Sẽ rời nữa chứ?” 

Tần Đại ánh mắt đầy mong đợi , rằng tình ý lúc cô dành cho trưởng khuất, lòng đau âm ỉ,

“…Ừm… nữa.”

Minh Nguyệt bật trong nước mắt, chủ động vòng tay ôm cổ , thì thầm bên tai: “Vậy phu quân, bế về phòng .”

Tần Đại khẽ thở dài, vòng tay siết c.h.ặ.t hơn, cảm nhận thể mềm mại, hương thơm dịu nhẹ của cô. 

Khoảnh khắc , hận chính sự hèn yếu của , thể tự thoát khỏi thứ ôn nhu hư ảo .

Hắn cẩn thận bế cô lên, Minh Nguyệt mềm nhũn tựa , trong miệng còn lẩm bẩm những lời rõ.

Hành lang dài hun hút, Tần Đại mong nó dài thêm nữa. 

chậm đến , cuối cùng vẫn tới cửa phòng. Hắn đẩy cửa bước , rằng dù đây chỉ là một giấc mộng, cũng nên tỉnh , bèn : “Đến , nàng…” 

Chưa dứt lời, Minh Nguyệt bỗng vùi lòng , hai tay ôm c.h.ặ.t hơn, “Phu quân, đừng …” Mặt cô áp n.g.ự.c , “Lần đừng bỏ một nữa.”

Tần Đại còn cách nào, đành ôm cô  trong nội thất.  

Trong bóng tối, đặt Minh Nguyệt lên giường. Đang định dậy rời , vạt áo cô kéo , cách giữa hai tức khắc gần trong gang tấc, thở giao hòa. 

“Tẩu…” yết hầu khẽ động, định mở lời, thì một cảm giác mềm mại ẩm ướt nhẹ nhàng chạm lên khóe môi .

Trong khoảnh khắc , đầu óc Tần Đại nổ vang, lý trí cũng theo đó mà sụp đổ. 

Nụ hôn đè nát giằng xé trong lòng , khiến buông thả, mặc cho cô vụng về cọ nhẹ.

Trong lòng Minh Nguyệt bất an, khát khao phu quân an ủi.  

“Phu quân, hôn …” 

Cuối cùng, Tần Đại như thỏa hiệp mà cúi đầu xuống.

Nụ hôn mang theo cảm giác tội với trưởng, xen lẫn một niềm ngọt ngào kín đáo.

Rốt cuộc, vẫn chuyện trái luân thường, trở thành kẻ bất trung bất hiếu. 

 

Loading...