Câu đó khiến vành tai Minh Nguyệt lập tức nóng bừng: “Đừng mà… đây là công ty… với tối qua …”
Cô nhắc thì thôi, nhắc đến tối qua, trong đầu Bùi Tri Duật lập tức hiện lên chuyện đầu tiên đáng lẽ thuộc về , Bùi Tri Hành vô liêm sỉ cướp mất.
“Vợ , phòng nghỉ cách âm .” Bùi Tri Duật khẽ hôn lên khóe mắt ửng đỏ của cô, “Hơn nữa, cũng chẳng ai dám phiền chúng .”
…
Minh Nguyệt mềm nhũn trong lòng , đến cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích.
Bùi Tri Duật đưa tay bấm điện thoại nội bộ: “Mang hai suất cơm trưa đây.”
Không lâu , trợ lý gõ cửa. Bùi Tri Duật chỉnh quần áo nhận đồ ăn.
Anh đặt hộp cơm lên bàn trong phòng nghỉ, mở từng món , hương thơm lập tức lan tỏa. Sau đó phụ nữ vẫn còn lười biếng giường, dịu giọng hỏi: “Đói ? Ăn trưa luôn nhé?”
Minh Nguyệt lười nhác xoay , giọng mềm như nước: “Người em khó chịu… tắm …”
Anh khẽ , bước tới cúi bế ngang cô lên: “Tuân lệnh, Bùi phu nhân.”
Trong phòng tắm, nước bốc lên mờ ảo. Bùi Tri Duật điều chỉnh xong nhiệt độ nước thì thấy Minh Nguyệt đỏ mặt đẩy : “Anh… ngoài , em tự …”
“Còn sức đấy? Thật sự cần giúp?” Anh nhướng mày, cố tình trêu.
“Không cần!” Tai Minh Nguyệt đỏ ửng, vội đẩy , “Anh mau ăn , thức ăn nguội mất…”
Bùi Tri Duật bật , ngoan ngoãn ngoài.
Tắm xong, Minh Nguyệt lau tóc bước . Trên cô khoác một chiếc sơ mi nam rộng thùng thình, vạt áo đủ che tới đùi.
Ánh mắt Bùi Tri Duật tối , yết hầu khẽ động, nhưng vẫn kiềm chế, kéo ghế : “Vợ, đây ăn cơm.”
Anh đưa bát đũa cho cô. Minh Nguyệt tự nhiên nhận lấy, chiếc đũa chuẩn xác gắp về phía đĩa rau xanh.
Tay Bùi Tri Duật cầm đũa khẽ khựng .
Tiến độ hồi phục của cô nhanh hơn tưởng nhiều, thể đại khái hình dáng và phương hướng.
Trong lòng dâng lên một niềm vui, nhưng ngay đó nỗi lo mơ hồ bao phủ. Đợi đến khi cô hồi phục thị lực, tất cả, cô sẽ phản ứng thế nào?
“Sao ?” Minh Nguyệt nhận chậm chạp động đũa, liền đầu hỏi.
Bùi Tri Duật thu suy nghĩ, gắp một miếng cá bỏ bát cô: “Không gì, bà xã ăn nhiều một chút.”
Minh Nguyệt cong môi , cũng gắp một miếng thức ăn cho : “Anh cũng ăn .”
Ăn xong bữa trưa, Bùi Tri Duật dọn dẹp bàn chuẩn việc.
Minh Nguyệt ở một trong văn phòng thực sự chút buồn chán. Cô lén mở hé cửa, bên ngoài.
Trong tầm mắt mơ hồ, cô chỉ thấy những bóng qua , đen, trắng, xám đan xen.
Thị lực của cô lúc giống như cận nặng mà đeo kính, lâu còn choáng.
Cô nghĩ hành động của kín đáo, nhưng thực tế nhân viên phòng thư ký đều phát hiện gương mặt trắng nõn đang thấp thoáng khe cửa.
Chỉ một cái liếc mắt thoáng qua cũng đủ khiến kinh ngạc.
Từng một, giả vờ vô tình mà qua hành lang cửa văn phòng.
Hóa gương mặt chiếc kính râm của vợ tổng giám đốc đến .
Minh Nguyệt vẫn “bắt gặp”. Xem một lúc, cô đóng cửa, về sấp sofa tiểu thuyết.
Bên ngoài, khi “đại mỹ nhân” biến mất, nhân viên phòng thư ký cũng thả lỏng. Lưng đang thẳng tắp lập tức cong , bụng hóp cũng thả , nhanh ch.óng về chỗ , mở nhóm chat nhỏ bàn tán rôm rả:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-201-nu-mu-nhan-nham-chong-may-lan-cung-hop-ly-thoi-ma-22.html.]
【Mọi thấy vợ tổng giám đốc ?】
【Thấy thấy , trời ơi! Đẹp quá mức luôn! Đẹp đến mức thể tả nổi!】
【Nói linh tinh gì đấy? Vợ tổng giám đốc cái gì, rõ ràng là vợ mới đúng】
【Đã chụp màn hình】
【AAA Kim cương lão Vương thu hồi một tin nhắn】
【Lão Chu, ông chơi nhé, đ.â.m lưng em , mau xóa 】
【Hóa trông thế , bảo tổng giám đốc Bùi giữ khư khư như giữ con ngươi. Lần đến còn che kín mít, đến một ngón tay cũng cho thấy】
【Trước đây còn bên phòng marketing tầng bịa đặt đại mỹ nhân với tổng giám đốc Bùi là kiểu quan hệ đắn…】
【 cũng , còn mấy thề sống thề c.h.ế.t bảo là từ phía Thẩm Mộc Hề, chắc chắn sai. Cả đám ngày nào cũng nịnh nọt cô , mà thấy cô cho chút lợi lộc nào , ngược còn sai việc nhiều hơn】
【Trời ạ! Lại dám đại mỹ nhân là quan hệ mờ ám với tổng giám đốc Bùi? thấy ngược còn hợp lý hơn, nếu mà cơ hội lên thì, hehe】
【Đã chụp màn hình】
【AAA Kim cương lão Vương thu hồi một tin nhắn】
【@Chu Dương ông bệnh ?】
【Đừng cãi nữa, bên thang máy lên , cẩn thận tổng giám đốc Bùi đột nhiên lưng các ông, bắt quả tang đang lười biếng trong giờ 】
Ngay lập tức, bộ màn hình máy tính đều chuyển sang giao diện việc.
“Đinh”—cửa thang máy mở .
Không giống tiếng bước chân trầm , chậm rãi của Bùi Tri Duật thường ngày, là một nhịp điệu khác hẳn.
Có giả vờ vô tình ngẩng đầu liếc , lập tức sững .
Người đến mái tóc vàng, làn da trắng lạnh. Một tay đút túi, khoác chiếc áo khoác denim dáng rộng phong cách cũ, cổ tay đeo chồng mấy chiếc vòng Chrome Hearts, còn vành tai đính một hàng khuyên kim cương đen lấp lánh đến mức phô trương ánh đèn.
“Nhìn đủ ?”
Cậu bỗng ngẩng mắt lên. Đôi mắt hoa đào long lanh như nước, đuôi mắt xếch, mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
Mấy nhân viên đang lén vội cúi đầu giả vờ việc, nhưng vẫn thấy bật một tiếng. Giọng trầm thấp, mượt mà như tiếng cello, đối lập với vẻ ngoài ngông nghênh.
Bùi Tri Niên tiện tay đẩy kính râm lên sống mũi. Người quản lý theo phía lau mồ hôi trán.
Cái vị tổ tông đúng là khó chiều thật sự. Chỉ vì tập đoàn lớn chỉ cho danh hiệu “bạn thương hiệu” mà hùng hổ lái xe thẳng tới trụ sở đòi công bằng ?
Chốc nữa chừng bảo vệ mời ngoài mất thôi. Với độ nổi tiếng hiện tại của tiểu tổ tông , e là lập tức lên trang nhất luôn…
Bùi Tri Niên chẳng hề đến những suy nghĩ rối bời của quản lý. Cậu ý nhận đại diện sản phẩm của nhà , mà cả dùng cái danh “bạn thương hiệu” để cho qua chuyện?
Xem thường ai chứ?
Đợi đến lúc chính thức công bố, fan của chắc hổ dám ngẩng đầu mất…
Đi ngang qua phòng thư ký, Bùi Tri Niên trực tiếp đẩy cửa văn phòng của Bùi Tri Duật.
“Rầm!”
Âm thanh vang lên khiến Minh Nguyệt đang co ro sofa giật .
Cô ngẩng đầu về phía cửa. Trong tầm mắt mơ hồ, cô thấy đủ loại màu sắc xanh, đen, vàng, trắng… Đây là đầu tiên cô thấy một nhiều màu sắc như .
Bùi Tri Niên ngờ Bùi Tri Duật trong văn phòng, mà trong phòng là một phụ nữ xa lạ.
Một phụ nữ xa lạ đến mức kinh diễm!