Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 197: Nữ mù nhận nhầm chồng mấy lần, cũng hợp lý thôi mà? (18)

Cập nhật lúc: 2026-04-28 16:57:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau phẫu thuật ngày thứ năm, mắt của Minh Nguyệt cuối cùng cũng thể tháo băng .

Bác sĩ Williams mặt cô, giọng ôn hòa: “Minh tiểu thư, tình trạng hồi phục của cô còn hơn dự kiến. Bây giờ sẽ tháo băng cho cô.”

Trong giọng của ông mang theo ý , nhưng Minh Nguyệt căng thẳng đến mức đầu ngón tay run lên. Cô định nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhưng một bàn tay khác khô ráo, ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy.

“Vợ , đừng căng thẳng.” Giọng trấn an của Bùi Tri Duật vang lên bên tai cô. 

Bác sĩ Williams nhẹ nhàng tháo lớp băng. Khi từng lớp vải gỡ , Minh Nguyệt thể cảm nhận ánh sáng yếu ớt chiếu lên mặt .

Đã quen với bóng tối quá lâu, đột ngột tiếp xúc với ánh sáng khiến cô kịp thích nghi, vô thức nhắm c.h.ặ.t mắt , hàng mi khẽ run.

“Cứ từ từ, đừng vội mở mắt.” Bác sĩ Williams nhắc nhở, “Trước tiên hãy quen với ánh sáng .”

Minh Nguyệt hít sâu một . Đợi đến khi chuẩn xong, cô mới chậm rãi mở mắt.

Cảnh tượng mắt khi mở mắt vẫn thể phân biệt , là vật, thậm chí ngay cả đường nét đại khái cũng nhận .

Nếu như mở mắt là một mảng tối đen, thì bây giờ mở mắt là một vùng trắng xóa. 

Dù tiến triển còn chậm, nhưng rõ ràng cô bắt đầu cảm nhận về ánh sáng, thể thấy ánh nắng xa cách từ lâu.

Mở mắt một lúc, mắt cô bắt đầu khó chịu, rịn nước. 

Bùi Tri Duật lập tức đeo lên cho cô một chiếc kính râm chuyên dụng.

“Giai đoạn đầu thích nghi, sợ ánh sáng là hiện tượng bình thường.” Bác sĩ giải thích, “Trong thời gian tới nên cố gắng tránh ánh sáng mạnh, nhỏ t.h.u.ố.c phục hồi mắt đúng giờ và uống t.h.u.ố.c theo chỉ định.”

“Nhanh thì hai ba tháng là thể bắt đầu phục hồi thị lực.”

“Minh tiểu thư, chúc mừng cô, cô thể xuất viện .” Bác sĩ Williams khép bệnh án, “Về nhà nghỉ dưỡng sẽ môi trường phù hợp hơn, cũng lợi cho việc hồi phục thị lực.”

Nghe tin thể xuất viện, khóe môi Minh Nguyệt cong lên. Cô vui mừng về phía Bùi Tri Duật: "Chồng, khi nào chúng về nhà?”

“Hôm nay về luôn.” Bùi Tri Duật đáp.  

Anh dứt lời, Bùi Tri Hành cũng chen : “Chị dâu xuất viện, xét tình xét lý đều nên ăn mừng một chút. bảo quản gia chuẩn .”

Trong lúc thu dọn hành lý, Bùi Tri Lễ trộn giữa đám nhân viên y tế, tiến tới vỗ nhẹ vai Bùi Tri Duật, hạ giọng: “Chúng chuyện một chút.”

Bùi Tri Duật nhíu mày, định từ chối, nhưng nghĩ đến Minh Nguyệt vẫn đang ở đây, sợ  gây chuyện, nên đành theo ngoài.   

“Có chuyện gì thì nhanh.” Miệng thì với Bùi Tri Lễ, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo phụ nữ đang trò chuyện với Bùi Tri Hành trong phòng bệnh.

về nhà cũ cùng .”

Bùi Tri Duật  đối phương, ánh mắt trầm xuống: “Không thể.” 

“Anh đừng vội từ chối. chỉ tối nay cùng chúc mừng ca phẫu thuật của cô thành công.” Bùi Tri Lễ tháo khẩu trang, giọng bình tĩnh, “Nếu đồng ý, khi cô hồi phục,  sẽ xuất hiện mặt hai .”

Bùi Tri Duật  một lúc, lạnh lùng : “Nhớ cho kỹ những gì .”

Nhà cũ họ Bùi.

Quản gia dẫn theo một hàng hầu đợi sẵn từ sớm cửa. Thấy xe dừng , lập tức tươi bước lên đón.

“Chào mừng phu nhân về nhà!”

“Đoàng— đoàng—” 

Pháo giấy b.ắ.n tung , những mảnh giấy màu rực rỡ bay lả tả, rơi tay Minh Nguyệt. Cô Bùi Tri Duật dìu xuống xe, tuy mắt vẫn rõ, nhưng vẫn cảm nhận khí náo nhiệt xung quanh. 

Minh Nguyệt nhịn bật , hai má ửng hồng: “Sao long trọng thế …”

Quản gia Tào tươi đưa lên một bó hoa: “Thưa phu nhân, đây là hoa bách hợp đặc biệt dặn chúng chuẩn cho phu nhân.”

Minh Nguyệt nhận lấy bó hoa, đầu ngón tay chạm những cánh hoa mềm mại, nụ càng thêm rạng rỡ: “Cảm ơn chồng.” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-197-nu-mu-nhan-nham-chong-may-lan-cung-hop-ly-thoi-ma-18.html.]

Bùi Tri Duật vòng tay ôm vai cô, giọng dịu dàng: “Đi thôi, về nhà.” 

Trong đám đông, Bùi Tri Lễ lặng lẽ bên cạnh xe, ánh mắt lưu luyến dõi theo bóng lưng cô.

Mọi bước biệt thự, Minh Nguyệt ngửi thấy một mùi hương thức ăn hấp dẫn lan tỏa.

Quản gia : “Thưa phu nhân, phòng bếp chuẩn sẵn những món phu nhân thích.”

Minh Nguyệt Bùi Tri Duật dắt đến xuống.  

Bỗng nhiên, động tác của cô khựng , khẽ nhíu mày.

“Sao ?” Bùi Tri Duật lập tức nhận sự khác thường của cô. 

Minh Nguyệt chần chừ lên tiếng: “Bên bàn ăn… nhiều thêm một ?” Cô dường như thấy bốn tiếng kéo ghế.

Giọng cô khẽ, nhưng khiến cả phòng ăn trong chốc lát trở nên im lặng.

Ánh mắt Bùi Tri Duật lướt qua Bùi Tri Lễ đang đối diện. Đối phương siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức khớp ngón trắng bệch, trong mắt đan xen giữa chờ mong và đau đớn. 

“Là em tư, Bùi Tri Niên.” Mặt Bùi Tri Duật  đổi sắc giải thích, “Nó tin em phẫu thuật thành công, đặc biệt trở về để chúc mừng.” Nói xong, liếc Bùi Tri Lễ như một lời cảnh cáo. 

Yết hầu Bùi Tri Lễ khẽ động, chỉ thể hạ thấp giọng, dùng một âm điệu khác với bình thường: “…Chị dâu.”

“Chúc mừng chị xuất viện, mong chị sớm hồi phục thị lực.”

Khoảnh khắc , mỗi chữ thốt như đang cắt xé chính trái tim .

Minh Nguyệt sững một chút, nở nụ : “Cảm ơn em, Tri Niên.” 

Bữa tối tiếp tục trong bầu khí kỳ lạ. Chỉ Bùi Tri Hành dường như ảnh hưởng, vẫn tự nhiên trò chuyện cùng Minh Nguyệt. 

Bùi Tri Duật gắp một con tôm, đưa tới bên môi Minh Nguyệt: “Vợ mau nếm thử cái , món em thích nhất.”

Minh Nguyệt ngoan ngoãn há miệng. Ngồi đối diện, bàn tay cầm đũa của Bùi Tri Lễ bỗng siết c.h.ặ.t .  

Người bên cạnh cô đáng lẽ mới đúng. Người đút cô ăn cũng . Người cô dịu dàng gọi một tiếng “chồng”… cũng !

Bùi Tri Duật, tên trộm đáng c.h.ế.t! 

Bùi Tri Lễ cúi đầu, máy móc nhai thức ăn, mà chẳng cảm nhận mùi vị gì.

“Tri Niên,” Minh Nguyệt bỗng về phía , “Sao em cứ im lặng ?” 

Toàn Bùi Tri Lễ cứng đờ: “Em…”

“Nó mới về nước, lệch múi giờ vẫn quen.” Bùi Tri Duật tự nhiên tiếp lời, “Ăn xong thì để nó nghỉ sớm.” 

Minh Nguyệt nghi ngờ gì, gật đầu: “Tri Lễ, em ăn no .”

Lời dứt, Bùi Tri Lễ bỗng ngẩng phắt đầu lên, trong mắt lóe lên tia vui mừng, môi run run định đáp .

“Được, bế em lên lầu nghỉ.” Bùi Tri Duật  dậy, nhận khăn ấm quản gia đưa tới, lau tay cho Minh Nguyệt. 

Bùi Tri Lễ há miệng, nhưng lời đều nghẹn nơi cổ họng. Anh chỉ thể trơ mắt Bùi Tri Duật bế cô lên, còn cô thì vô thức tựa vai đó.

Cô rõ ràng là vợ của

Bùi Tri Lễ chằm chằm về phía cầu thang, trong mắt cuộn trào đau đớn và cam lòng.

“Tri Niên thiếu gia,” quản gia lên tiếng, kéo khỏi dòng suy nghĩ, “Canh của ngài đổ .” 

Lúc Bùi Tri Lễ mới phát hiện tay run dữ dội, chiếc muỗng từ lúc nào rơi xuống bàn, nước canh văng đầy lên tay áo.

Bùi Tri Hành bên cạnh thấy , bật khẩy: “Em ba, xem chuyến về là để gì chứ?”

“Haiz, sớm ngày hôm nay, hà tất như lúc .” 

Tình sâu đến muộn… còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác.  

Loading...