“Đêm nay ngủ ở đây.” Giọng Bùi Tri Duật mang theo ý cho phép từ chối.
Minh Nguyệt theo phản xạ chống tay lên n.g.ự.c , đầu ngón tay chạm lớp cơ rắn chắc áo sơ mi khẽ run lên: “Như … lắm…”
“Không chỗ nào?” Bùi Tri Duật nắm lấy những ngón tay đang bối rối của cô, cúi xuống thì thầm bên tai, “Chúng là vợ chồng, ngủ chung giường chẳng bình thường ?”
Minh Nguyệt c.ắ.n môi, đôi mắt vô thần ánh lên nước. Lý do đưa khiến cô thể phản bác, chỉ đành thuận theo mà diễn tiếp: “ em… em vẫn chuẩn xong… Anh sẽ cho em thời gian thích nghi ?”
Câu trả lời khiến Bùi Tri Duật khẽ bật . Anh bất ngờ giữ lấy cổ tay cô, ép cô ngã xuống giường: “Em trong quan hệ vợ chồng, điều cần thích nghi nhất là gì ?”
Minh Nguyệt khẽ kêu lên, cả lún lớp đệm mềm. Cô thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể đối phương xuyên qua lớp vải, nóng đến đáng sợ.
Cô hoảng hốt lắc đầu, theo bản năng né tránh, nhưng dùng một tay giữ c.h.ặ.t cổ tay, ấn lên phía đầu.
“Là ở đây,” môi khẽ lướt qua vành tai cô, cảm nhận rõ sự run rẩy của cô.
“Hay là ở đây…” Hơi thở dọc theo cổ cô trượt xuống, dừng nơi xương quai xanh.
“Ưm…” Minh Nguyệt khẽ thở dốc, đôi mắt mờ sương như phủ một tầng lệ, “Đừng…”
Bùi Tri Duật dường như để ý, bàn tay còn luồn trong lớp váy ngủ.
Toàn Minh Nguyệt run lên, nước mắt cũng trực trào: “Chồng… thật sự …”
Cô hoảng loạn đẩy . Trong lúc giằng co, chân cô vô tình chạm thứ gì đó, lập tức cứng đờ.
Bùi Tri Duật khẽ rên một tiếng trầm, thở nặng nề áp lên trán cô: “Cảm nhận chứ?”
Anh giữ lấy tay cô, giọng trầm thấp: “Vợ , em nỡ để chịu đựng khó khăn thế ?”
Nước mắt trong hốc mắt Minh Nguyệt cuối cùng cũng lăn xuống. Ngay lúc cô tưởng sẽ xảy chuyện gì đó, thì sức nặng đột ngột biến mất.
Bùi Tri Duật dừng động tác, chống dậy, đưa tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt cô: “Đừng để chồng đợi lâu quá.”
“Ngủ .” Anh xoay xuống bên cạnh, chỉ nhẹ nhàng ôm cô lòng.
Trong bóng tối, Minh Nguyệt thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể của đàn ông. Cô dám cử động, sợ vô tình kích thích . Đầu óc rối bời, chuyện tránh hôm nay cũng tránh ngày mai, nhưng cô dám tùy tiện vạch trần phận của .
Cứ suy nghĩ miên man như , chẳng từ lúc nào cô mới mơ màng ngủ .
Điều duy nhất lẽ “” của việc mù lòa là khi ngủ sẽ ánh nắng đ.á.n.h thức. Minh Nguyệt gọi dậy.
“Vơi ơi, dậy thôi…” Giọng nam trầm thấp vang bên tai. Minh Nguyệt bực bội phẩy tay, đ.á.n.h nhẹ một cái: “Đừng ồn…”
“Bốp” một tiếng giòn tan, cổ tay cô lập tức một bàn tay ấm nóng nắm lấy, khiến cô tỉnh hẳn.
“Ch… chồng…” cô vội rút tay , giả vờ tỉnh dậy gì, “Sao gọi em sớm ?”
Bùi Tri Duật bộ dạng giả ngây của cô, khóe môi khẽ cong: “Vợ với .”
“Em …” Minh Nguyệt theo phản xạ từ chối, giọng còn mềm nhũn vì buồn ngủ, “Em buồn ngủ lắm, ngủ tiếp… em ở nhà đợi …”
“Không .” Bùi Tri Duật trực tiếp bế cô lên, bắt đầu đồ cho cô, “Anh yên tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-184-nu-mu-nhan-nham-chong-may-lan-cung-hop-ly-thoi-ma-5.html.]
Minh Nguyệt hành động bất ngờ cho luống cuống: “Em… em tự …”
Bùi Tri Duật nhanh ch.óng giúp cô mặc xong váy, ngón tay dừng ở nơi khóa kéo lưng, giọng trầm xuống: “Em đang lo gì ?”
Anh đột nhiên ghé sát tai cô, giọng mang theo nguy hiểm: “Sợ nhân lúc ở đây, giả …”
Ngón tay Bùi Tri Duật men theo sống lưng cô trượt xuống: “Giống như … chạm em…”
Toàn Minh Nguyệt run lên, cuối cùng cũng hiểu đối phương đang lo lắng điều gì. Người đàn ông giả chồng khác, mà sợ khác giả để chiếm tiện nghi của cô!
“Không …” cô nhỏ giọng giải thích, “Em nhận mà…”
“Thật ?” Bùi Tri Duật vẫn dừng tay, bế cô đến bồn rửa mặt.
Trong gương, phụ nữ với mái tóc đen rối nhẹ, làn da trắng sứ phảng phất sắc hồng của tỉnh giấc. Gương mặt thuần khiết, đôi mắt vô thần, mang vẻ mờ mịt và vô tội, khiến kìm mà nảy sinh những ý nghĩ u ám.
Cô vợ nhỏ của xinh yếu ớt, còn mù, đến cả chồng cũng phân biệt , thể yên tâm để cô ở nhà một ?
Bùi Tri Duật là đàn ông, quá hiểu những kẻ khác sẽ nảy sinh ý đồ gì khi thấy cô.
Họ thể lợi dụng việc cô thấy, giả chồng cô, mặc sức bắt nạt, cho đến khi cô nước mắt lưng tròng, run rẩy, làn da trắng nõn nhuốm sắc hồng.
Thậm chí tệ hơn, thể nhân lúc chồng cô ở nhà, bắt cô , giữ cô như vợ của riêng , giam cầm trong nhà, trói buộc giường…
Chỉ nghĩ đến khả năng , Bùi Tri Duật thể chịu nổi việc rời xa “vợ” dù chỉ một khắc.
Anh đưa tay vuốt mái tóc dài của cô, bóp sẵn kem đ.á.n.h răng lên bàn chải: “Vợ, há miệng.”
“Em thể tự đ.á.n.h răng…” Minh Nguyệt từ chối, cô chỉ mù chứ tàn phế.
Bùi Tri Duật chút tiếc nuối đưa bàn chải kem cho cô. Anh chỉ tự tay hết việc, đ.á.n.h răng cho cô, rửa mặt cho cô, mặc đồ cho cô, đút cô ăn…
Thì đây là cuộc sống vợ. Những ngày tháng như , thằng nhóc Bùi Tri Lễ trân trọng hưởng . May mà vòng vòng , “vợ” vẫn trở về bên .
Ngay cả lúc đ.á.n.h răng, Minh Nguyệt cũng cảm nhận rõ ánh mắt của Bùi Tri Duật bám theo như hình với bóng. Cô nhổ bọt trong miệng, súc vài ngụm nước.
Người bên cạnh kịp chờ, cầm khăn nhẹ nhàng chạm lên gương mặt cô, động tác cẩn thận như đang lau một món trân bảo trong viện bảo tàng.
“Xong ?” Minh Nguyệt chút mất kiên nhẫn, nhịn nắm lấy cổ tay .
“Chỗ vẫn còn.” Ngón tay cái của khẽ lau qua khóe môi cô, gạt chút “bọt” vốn chẳng hề tồn tại, như gì xảy mà thu tay .
Da mặt vợ… đúng là mềm thật.
Loay hoay cả buổi sáng, gần chín giờ hai mới lên xe.
Ngồi trong, Minh Nguyệt chợt nhớ , Bùi Tri Lễ là bác sĩ, còn Bùi Tri Duật việc tại trụ sở tập đoàn Bùi thị, định đưa cô việc?
Cô dò hỏi: “Chồng , em cùng … ảnh hưởng đến việc khám bệnh ?”
Người đàn ông đang mân mê bàn tay mềm mại của “vợ” chợt khựng .
Nguy , mải mê chìm trong cảm giác êm ái , suýt quên mất vốn dĩ là chồng của cô.